Trần Thị Kiều Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :Đoạn Văn Nghị Luận (Khoảng 200 chữ)
Đăm Săn là hình tượng người anh hùng sử thi tiêu biểu, đại diện cho vẻ đẹp và khát vọng của cộng đồng người Ê-đê thời cổ đại.Nhân vật này nổi bật trước hết bởi sức mạnh phi thường và lòng dũng cảm tuyệt đối, thể hiện qua những cuộc giao chiến không khoan nhượng nhằm bảo vệ danh dự và tự do của mình, tiêu biểu là việc quyết tâm đánh bại các tù trưởng hung ác như Mtao Grử và Mtao Mxây.Không chỉ là một chiến binh, Đăm Săn còn mang trong mình khát vọng mãnh liệt về sự giàu có và uy quyền để đưa bộ tộc mình phát triển. Ông là người kiêu hãnh và nghĩa hiệp, luôn đặt danh dự lên trên hết, sẵn sàng chấp nhận thử thách để trở thành một tù trưởng giàu mạnh, được mọi người kính trọng và đi theo. Qua đó, Đăm Săn không chỉ là một cá nhân mà còn là hiện thân của ý chí cộng đồng muốn vươn lên, chinh phục thiên nhiên và khẳng định vị thế.
Câu 2 :Viết bài văn nghị luận thuyết phục một ai đó từ bỏ thói quen đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.
Đừng Để Lớp Vỏ Hào Nhoáng Che Khuất Ánh Sáng Nội Tâm
Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, việc đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, hay còn gọi là "trông mặt bắt hình dong," đã trở thành một phản xạ tự nhiên nhưng đầy nguy hiểm. Khi thời gian giao tiếp bị rút ngắn, con người thường có xu hướng bám víu vào những yếu tố hình thức như trang phục, nhãn hiệu, hay vẻ đẹp ngoại hình để nhanh chóng xếp loại đối phương. Tuy nhiên, tôi tin rằng, thói quen này không chỉ là biểu hiện của sự hời hợt mà còn là rào cản lớn nhất ngăn chúng ta nhìn thấy giá trị cốt lõi và vẻ đẹp chân thật của một con người. Đây là lúc chúng ta cần nghiêm túc xem xét lại và từ bỏ thói quen định kiến sai lầm này.
Luận điểm đầu tiên cần được nhấn mạnh là ngoại hình vốn dĩ là một chỉ báo vô cùng kém tin cậy về phẩm chất. Vẻ bề ngoài có thể là kết quả của điều kiện kinh tế tạm thời, sự lựa chọn thời trang theo xu hướng, hoặc thậm chí là một sự sắp đặt có chủ đích. Nó hoàn toàn không phải là yếu tố cố định phản ánh trí tuệ, sự tử tế, hay tinh thần trách nhiệm. Chúng ta đã chứng kiến biết bao tấm gương ngược lại: những nhà khoa học vĩ đại thường không quan tâm đến trang phục, những nhà từ thiện vĩ đại lại có cuộc sống giản dị, trong khi những kẻ lừa đảo tinh vi lại biết cách tạo ra vẻ ngoài đáng tin cậy và hào nhoáng nhất. Nếu chỉ dựa vào vẻ ngoài, chúng ta đang đánh đồng giá trị của một cá nhân với khả năng tài chính hoặc khiếu thẩm mỹ của họ, một sự nhầm lẫn vô cùng tai hại và phiến diện.
Thứ hai, thói quen phán xét dựa trên ngoại hình gây ra những tổn thất kép—vừa làm hại người bị phán xét, vừa làm nghèo nàn chính người phán xét. Đối với người bị đánh giá, định kiến về ngoại hình tạo ra một rào cản xã hội khổng lồ. Một người nghèo khó nhưng có tài năng có thể bị từ chối cơ hội việc làm; một người không may có khiếm khuyết ngoại hình có thể bị xa lánh. Điều này không chỉ gây ra những tổn thương tâm lý sâu sắc, dẫn đến sự thiếu tự tin và cô lập xã hội, mà còn là một sự lãng phí tài nguyên con người khổng lồ. Đối với chính chúng ta, những người có thói quen phán xét, chúng ta đang tự đẩy mình vào một chiếc hộp chật hẹp của định kiến. Chúng ta bỏ lỡ những mối quan hệ có thể truyền cảm hứng, những bài học kinh nghiệm quý giá từ những người không phù hợp với tiêu chuẩn hình thức của mình, và do đó, chúng ta vô tình làm nghèo nàn thêm vốn sống và sự đồng cảm của chính mình.
Thứ ba, để thực sự nhìn thấy giá trị con người, chúng ta cần học cách dịch chuyển sự chú ý sang những biểu hiện nội tại lâu bền và chân thực. Thay vì nhìn vào chiếc đồng hồ, hãy nhìn vào cách họ sử dụng thời gian; thay vì nhìn vào quần áo, hãy quan sát cách họ tôn trọng và lắng nghe người đối diện; thay vì nhìn vào vẻ đẹp khuôn mặt, hãy quan sát cách họ kiên trì đối mặt và vượt qua khó khăn. Sự tử tế, sự trung thực, tinh thần trách nhiệm, và khả năng đồng cảm mới là những yếu tố tạo nên giá trị bất biến của một cá nhân. Bằng cách tập trung vào những phẩm chất cốt lõi này, chúng ta không chỉ đưa ra những đánh giá công bằng và chính xác hơn mà còn nuôi dưỡng được sự tôn trọng thực sự đối với sự đa dạng và phức tạp của bản chất con người.
Tóm lại, đã đến lúc chúng ta cần nhận thức rõ ràng rằng vẻ bề ngoài chỉ là những tín hiệu nhiễu loạn. Việc từ bỏ thói quen đánh giá hời hợt này là một hành động thể hiện sự trưởng thành về nhận thức và sự nhân văn trong ứng xử. Chúng ta hãy cùng nhau rèn luyện sự cởi mở, lòng kiên nhẫn và khả năng nhìn sâu sắc vào nội tâm để tìm kiếm và trân trọng những giá trị chân thực. Chỉ khi đó, các mối quan hệ xã hội của chúng ta mới thực sự bền vững và ý nghĩa.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là tự sự, kết hợp với miêu tả và biểu cảm.
Tự sự để kể lại chiến công của Đăm Săn, miêu tả để làm nổi bật không khí sử thi và vẻ đẹp nhân vật, biểu cảm để thể hiện cảm xúc, thái độ ngợi ca.
Câu 2.
Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, chị em Hơ Nhị, Hơ Bhị chết vì mất chỗ dựa linh thiêng.
Cây thần là biểu tượng cho sự sống và sức mạnh che chở của thần linh. Khi cây bị hạ, mối liên hệ giữa con người và thần linh bị cắt đứt, dẫn đến cái chết của họ. Chi tiết này phản ánh quan niệm tín ngưỡng của người Ê-đê cổ.
Câu 3.
Chi tiết kì ảo: cây thần có linh hồn, gắn với sự sống của con người.
Tác dụng: làm tăng màu sắc huyền thoại cho tác phẩm, thể hiện niềm tin của con người thời cổ vào thần linh, đồng thời tôn vinh tầm vóc phi thường của người anh hùng Đăm Săn khi dám đối đầu cả thế giới siêu nhiên.
Câu 4.
Tóm tắt văn bản:
Đăm Săn là một tù trưởng anh hùng, giàu khát vọng chinh phục và mở rộng quyền lực. Chàng dẫn dân làng đi chinh chiến, đốn hạ cây thần, thách thức cả trời cao. Tuy nhiên, sau khi chặt cây thần, chị em Hơ Nhị và Hơ Bhị chết, còn Đăm Săn sau đó cũng không thoát khỏi quy luật sinh tử.
Nhận xét cốt truyện:
Cốt truyện mang đậm tính sử thi, xoay quanh cuộc đời và số phận người anh hùng, phản ánh khát vọng, niềm tin và bi kịch của con người trong xã hội cổ xưa.
Câu 5.
Hành động quyết đốn hạ cây thần và bắt vạ ông Trời cho thấy Đăm Săn là:
- Người dũng cảm, kiêu hùng, giàu khát vọng chinh phục.
- Có ý thức vươn lên làm chủ số phận, không cam chịu sự chi phối tuyệt đối của thần linh.
Những hành động ấy thể hiện:
- Khát vọng tự do, sức mạnh và quyền lực của con người thời cổ.
- Bước chuyển trong nhận thức: con người bắt đầu đối đầu với thần linh, dù cuối cùng vẫn chưa thể vượt qua số phận.