Hoàng Ngọc Lan
Giới thiệu về bản thân
1. 4NH3 + 5O2 ---> 4NO + 6H2O
2. 3Cu + 8HNO₃ → 3Cu(NO₃)₂ + 2NO + 4H₂O
3. 4Mg + 10HNO₃ → 4Mg(NO₃)₂ + NH₄NO₃ + 3H₂O
4. 4Zn + 5H₂SO₄ → 4ZnSO₄ + H₂S + 4H₂O
Câu 1:
Trong đoạn trích, nhân vật Đăm Săn hiện lên như một hình tượng anh hùng tiêu biểu của sử thi Ê-đê với vẻ đẹp mạnh mẽ, quyết đoán và giàu tình nghĩa. Trước hết, chàng là người có ý chí và bản lĩnh phi thường khi dám đốn hạ cây thần – biểu tượng của sức mạnh siêu nhiên, điều mà không phải ai cũng có thể làm. Trong quá trình chặt cây, chàng luôn cổ vũ tôi tớ bằng những lời hô hào mạnh mẽ, cho thấy uy quyền của một tù trưởng và tinh thần quyết tâm chinh phục thiên nhiên. Bên cạnh đó, Đăm Săn còn mang vẻ đẹp của tình yêu thương tha thiết. Khi Hơ Nhị và Hơ Bhị chết, chàng đau đớn đến mức chạy suốt đường, vừa chạy vừa khóc, thậm chí lên tới tận trời để bắt vạ ông Trời. Hành động táo bạo ấy phản ánh sức mạnh tinh thần lớn lao và khát vọng bảo vệ hạnh phúc gia đình. Qua hình tượng Đăm Săn, sử thi không chỉ ca ngợi người anh hùng dũng mãnh mà còn tôn vinh vẻ đẹp giàu tình nghĩa, giàu trách nhiệm của con người trong văn hóa Ê-đê.
Câu 2:
Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta thường gặp gỡ và tiếp xúc với rất nhiều người. Mỗi người đều mang một vẻ ngoài, một phong cách và một hoàn cảnh riêng biệt. Tuy nhiên, không ít người lại có thói quen nhìn nhận, đánh giá người khác chỉ qua bề ngoài mà chưa từng dành thời gian tìm hiểu họ thật sự là ai. Ngay trong gia đình em cũng có người đôi khi đánh giá người khác qua hình thức, khiến em cảm thấy buồn và trăn trở. Bởi đánh giá con người qua vẻ ngoài là một thói quen không đúng đắn, dễ gây ra tổn thương và định kiến sai lầm. Chính vì vậy, em viết bài văn này để mong người thân của mình hiểu hơn, thay đổi dần thói quen này và hướng đến một cách nhìn công bằng, nhân ái hơn đối với mọi người.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là gì. Đó là việc nhìn nhận, phán xét một con người chỉ thông qua ngoại hình, quần áo, màu da, gương mặt hay phong cách mà họ mang, rồi từ đó vội vàng kết luận về phẩm chất, tính cách hoặc năng lực của họ. Cách đánh giá ấy thường rất nông cạn, phiến diện và thiếu công bằng, bởi vẻ ngoài không bao giờ phản ánh toàn bộ giá trị của một con người.
Thực tế trong xã hội, hiện tượng đánh giá người khác qua vẻ ngoài diễn ra khá phổ biến. Nhiều người nhìn vào một học sinh lầm lũi, ăn mặc giản dị rồi nghĩ rằng em ấy học dở, tính cách khép kín. Có người thấy một người lao động có làn da sạm nắng liền cho rằng họ thiếu tri thức. Thậm chí, có người chỉ mới liếc nhìn người lạ đã vội phán xét họ là “khó gần”, “không tử tế”. Trên mạng xã hội, nhiều bạn trẻ bị chê bai, dè bỉu vì ngoại hình không đẹp chuẩn. Ngay trong gia đình, đôi khi chúng ta cũng vô tình bình phẩm về người quen hay hàng xóm chỉ vì bề ngoài của họ mà không cân nhắc lời nói có thể khiến người khác tổn thương.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thói quen này. Một phần vì con người vốn có xu hướng nhìn nhận nhanh, đánh giá dựa trên ấn tượng đầu tiên. Một phần vì ảnh hưởng của xã hội ngày nay, khi ngoại hình được đề cao quá mức, khiến nhiều người đánh giá nhân phẩm qua quần áo, điện thoại hoặc vẻ đẹp bề ngoài. Ngoài ra, nhiều người ít dành thời gian tìm hiểu sâu về người khác nên dễ hình thành thói quen đánh giá cảm tính, thiếu căn cứ.
Tuy nhiên, thói quen đánh giá người khác qua vẻ ngoài để lại những hậu quả không nhỏ. Nó có thể khiến người bị đánh giá cảm thấy tự ti, buồn bã và bị xúc phạm. Những lời nhận xét không đúng sự thật đôi khi khiến họ mất đi sự tự tin và niềm vui trong cuộc sống. Thói quen ấy còn làm con người xa cách nhau hơn, tạo ra sự hiểu lầm và những định kiến không đáng có. Đánh giá sai khiến chúng ta đánh mất cơ hội kết bạn, hợp tác với những người tử tế chỉ vì họ không có vẻ ngoài nổi bật. Về lâu dài, thói quen này khiến môi trường sống trở nên thiếu công bằng và thiếu văn minh.
Vì vậy, để từ bỏ thói quen ấy, mỗi người cần thay đổi từ nhận thức đến hành động. Trước hết, hãy hiểu rằng ngoại hình không quyết định nhân cách. Người ăn mặc giản dị có thể là người sống sâu sắc, tử tế; người có ngoại hình bình thường vẫn có thể tài năng và giàu nghị lực. Mỗi người cần rèn luyện thói quen quan sát toàn diện, không vội kết luận khi chưa gặp gỡ, trò chuyện hoặc hiểu rõ về người khác. Bên cạnh đó, cần hạn chế tối đa việc bình phẩm hay chê bai ngoại hình. Thay vì xét đoán, hãy học cách thấu cảm: đặt mình vào vị trí người bị phán xét để hiểu rằng mỗi lời nói có thể tạo nên một vết thương sâu. Cũng cần động viên người thân thay đổi, nhẹ nhàng góp ý khi thấy họ đưa ra nhận xét cảm tính. Cuối cùng, hãy trân trọng sự đa dạng của con người, bởi mỗi người đều có những giá trị riêng mà ngoại hình không thể phản ánh hết.
Bên cạnh nỗ lực thay đổi, chúng ta cũng cần phê phán những hành động chê bai, miệt thị ngoại hình một cách cố ý. Những người thích phán xét người khác qua bề ngoài mà không quan tâm đến giá trị bên trong cần nhận thức rằng điều họ làm là thiếu văn minh và có thể gây tổn thương sâu sắc cho người khác. Một xã hội văn hóa không thể chấp nhận những định kiến nông cạn ấy.
Trong thời đại hiện nay, khi mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, vẻ ngoài càng được chú ý nhiều hơn, thì chúng ta càng phải tỉnh táo để không bị cuốn vào những tiêu chuẩn vẻ đẹp áp đặt. Điều quan trọng không phải là bề ngoài chúng ta có gì, mà là cách ta đối xử với nhau, sống như thế nào và mang lại điều gì tốt đẹp cho cuộc sống. Học cách đánh giá người khác bằng nhân cách và hành động mới là thước đo đúng đắn của một xã hội văn minh.
Từ vấn đề này, bản thân em rút ra bài học sâu sắc rằng: mỗi người đều đáng được tôn trọng. Em cần nhìn nhận người khác bằng trái tim và sự thấu hiểu, không phán xét vội vàng và luôn nói lời tử tế. Bản thân em cũng sẽ luôn cố gắng nhắc nhở người thân để cùng xây dựng một gia đình đầy cảm thông, yêu thương và không có chỗ cho những định kiến về ngoại hình.
Đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là một thói quen không đúng đắn và dễ gây tổn thương. Em mong rằng bài viết này có thể giúp người thân của em hiểu rõ vấn đề và dần thay đổi cách nhìn nhận. Khi chúng ta bỏ đi những phán xét vội vàng để nhìn nhau bằng sự tử tế, những mối quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn và cuộc sống cũ
Câu 1
Phương thức biểu đạt: Tự sự
Câu 2 :
Sau khi Đăm Săn đốn hạ cây thần, chị em Hơ Nhị, Hơ Bhị đã chết vì sự sống của họ gắn bó chặt chẽ với chính cây thần ấy – nơi được xem là gốc gác, nguồn sinh thành của hai người. Khi cây bị chặt và đổ xuống, nó không chỉ đè lên thân thể mà còn làm tan vỡ mối liên hệ thiêng liêng giữa họ với thế lực siêu nhiên nuôi dưỡng mình. Cái chết của hai chị em vì thế vừa mang tính hiện thực – bị cây đè –, vừa nhuốm màu huyền thoại, thể hiện quan niệm của người Ê-đê rằng con người và thiên nhiên có sự ràng buộc sâu xa, hủy hoại thiên nhiên đồng nghĩa với hủy hoại chính sự sống của mình.
Câu 3:
Một chi tiết kì ảo nổi bật trong đoạn trích là hình ảnh cây thần đổ theo hướng mà hai chị em Hơ Nhị, Hơ Bhị chạy, dù họ chạy sang phía đông, phía tây hay sang các vùng khác thì cây cũng nghiêng theo. Chi tiết hoang đường này không chỉ tạo nên sự li kì, hấp dẫn cho câu chuyện mà còn nhấn mạnh mối liên hệ đặc biệt, thiêng liêng giữa cây thần và sự sống của hai chị em. Đồng thời, yếu tố kì ảo ấy góp phần tô đậm màu sắc sử thi, làm nổi bật thế giới tự nhiên đầy sức mạnh huyền bí, qua đó tăng thêm tính bi kịch cho cái chết của Hơ Nhị và Hơ Bhị và khẳng định sự lớn lao của các sự kiện trong không gian sử thi Đăm Săn.
Câu 4:
Đăm Săn cùng tôi tớ vào rừng chặt cây thần khổng lồ; cây gắn bó với sự sống của Hơ Nhị, Hơ Bhị nên khi bị đốn, nó đổ xuống và khiến hai chị em chết thảm; Đăm Săn đau đớn than khóc rồi quyết lên trời bắt vạ ông Trời; cuối cùng, nhờ lời chỉ dẫn của ông Trời, hai chị em được hồi sinh. Nhìn chung, cốt truyện phát triển theo mạch sự kiện liên tiếp, kịch tính và đậm màu sắc huyền thoại, thể hiện rõ đặc trưng của sử thi: những hành động lớn lao, thế giới kì ảo rộng mở và hình tượng người anh hùng trung tâm.
Câu 5:
Hành động quyết tâm đốn hạ cây thần và sau đó lên trời bắt vạ ông Trời cho thấy Đăm Săn là một con người mạnh mẽ, dũng cảm và đầy bản lĩnh. Chàng dám đối mặt với cả thiên nhiên lẫn thần linh, đồng thời luôn đặt tình nghĩa và hạnh phúc gia đình lên hàng đầu khi không ngần ngại tìm mọi cách để đòi lại sự sống cho vợ. Những hành động ấy phản ánh con người thời sử thi luôn mang khát vọng chinh phục tự nhiên, coi trọng danh dự và sức mạnh cá nhân, đồng thời tin tưởng sâu sắc vào sự can thiệp của các lực lượng siêu nhiên trong cuộc sống.