Lê Hồng Ngọc Bích
Giới thiệu về bản thân
mình viết câu chuyện buồn nha
Đêm xuống rất sâu.
Không còn tiếng xe, không còn tiếng người. Chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường, mỗi giây trôi qua đều nghe rõ đến đau.
Cô ngồi co mình trên giường, lưng dựa vào bức tường lạnh. Đèn không bật. Bóng tối che đi khuôn mặt mệt mỏi mà ban ngày cô cố giấu rất kỹ. Trong bóng tối, người ta không cần phải mạnh mẽ.
Cô nhớ rất nhiều thứ.
Những lời chưa kịp nói.
Những lần đã định níu lại nhưng lại buông tay.
Và cả những ngày từng nghĩ rằng mình quan trọng với ai đó.
Hóa ra không phải.
Điều đau nhất không phải là bị bỏ lại, mà là nhận ra: nếu mình biến mất trong im lặng, có lẽ thế giới vẫn vận hành y nguyên. Không ai nhận ra một chỗ trống vừa xuất hiện.
Cô từng nghĩ mình quen với cô đơn rồi. Nhưng cô đơn mỗi ngày lại mang một hình dạng khác. Có hôm nó ồn ào, siết chặt tim đến khó thở. Có hôm nó im lìm, chỉ nằm đó, khiến cô chẳng còn sức để buồn hay khóc.
Cô nhìn trần nhà rất lâu.
Không cầu mong điều gì.
Chỉ thấy mệt. Một kiểu mệt không ngủ được, không nói ra được, cũng không biết phải làm gì để nhẹ đi.
Ngoài kia, trời gần sáng.
Một ngày mới sắp bắt đầu, giống hệt ngày hôm qua.
Và cô tự hỏi, rất khẽ:
“Không biết mình còn phải cố gắng như thế này đến bao giờ?”
hay
mọi người cho tui cái tên roblox :]]]]]]
????