Trịnh Lê Trường Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Lê Trường Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1.Những đoạn nói về trẻ em và tuổi thơ xuất hiện trong phần cuối văn bản, đặc biệt ở đoạn 5 và đoạn kết:

  • “Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm.”
  • “Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê…”
  • “Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người!...”

Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì muốn khẳng định rằng trẻ em là biểu tượng của sự trong sáng, hồn nhiên, giàu lòng đồng cảm và có khả năng cảm nhận cái đẹp một cách tự nhiên, chân thật nhất. Qua đó, tác giả gợi nhắc con người khi trưởng thành cần giữ lại phần “đồng cảm trẻ thơ” ấy để nuôi dưỡng tâm hồn nghệ sĩ, giúp cuộc sống trở nên nhân ái và hài hòa hơn.

2.Tác giả phát hiện ra trẻ em và người nghệ sĩ đều có điểm chung là giàu lòng đồng cảm, nhạy cảm với cái đẹp, hồn nhiên, tự nhiên trong cảm xúc, và biết rung động sâu sắc trước vạn vật xung quanh.

Sự khâm phục và trân trọng của tác giả đối với trẻ em được hình thành trên cơ sở nhận thấy rằng bản chất của trẻ thơ chính là bản chất của nghệ thuật – đó là tâm hồn trong sáng, chân thành và biết hòa mình với thế giới bằng cảm xúc đồng cảm sâu sắc. Nhờ vậy, tác giả coi trẻ em như những “nghệ sĩ bẩm sinh” mà người lớn cần học hỏi.

1.Mỗi người nhìn nhận sự vật theo mục đích và chuyên môn riêng của mình: nhà khoa học nhìn theo khía cạnh khoa học, bác làm vườn chú ý đến sức sống của cây, thợ mộc quan tâm đến chất liệu gỗ, còn họa sĩ nhìn sự vật bằng cảm xúc và cái đẹp.

2.Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt nghệ thuật, luôn thấy cái đẹp, sự hài hòa và bình đẳng giữa muôn vật. Họ coi thế giới như một thế giới đầy cảm xúc và chan hòa tình cảm, không chỉ là thực tại vật chất.

1.Mỗi người nhìn nhận sự vật theo mục đích và chuyên môn riêng của mình: nhà khoa học nhìn theo khía cạnh khoa học, bác làm vườn chú ý đến sức sống của cây, thợ mộc quan tâm đến chất liệu gỗ, còn họa sĩ nhìn sự vật bằng cảm xúc và cái đẹp.

2.Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt nghệ thuật, luôn thấy cái đẹp, sự hài hòa và bình đẳng giữa muôn vật. Họ coi thế giới như một thế giới đầy cảm xúc và chan hòa tình cảm, không chỉ là thực tại vật chất.