Nguyễn Đình Long
Giới thiệu về bản thân
a) Dấu hiệu nổi bật giúp nhận ra lỗi về mạch lạc là các ý được liệt kê đơn thuần về việc đọc sách và điện thoại nhưng không có sự liên kết chặt chẽ, câu sau không phát triển ý của câu trước, dẫn đến đoạn văn bị rời rạc, không tập trung vào một chủ đề hoặc một luận điểm thống nhất.
b)
Các dấu hiệu của lỗi liên kết trong đoạn văn bao gồm:Thiếu các từ ngữ liên kết (phép nối): Giữa các câu văn thiếu các từ nối, cụm từ nối thể hiện quan hệ ý nghĩa (như tuy nhiên, mặt khác, do đó...) để dẫn dắt người đọc từ ý này sang ý khác một cách mượt mà.
Sử dụng đại từ nhân xưng mơ hồ hoặc không nhất quán: Cụm "Nhưng họ" ở câu thứ ba có thể gây nhầm lẫn "họ" là ai trong ngữ cảnh, dù người đọc có thể hiểu ngầm là "nhiều người bây giờ" [1]. Việc thiếu từ ngữ hoặc sử dụng từ ngữ không chính xác để chỉ đối tượng được nhắc đến làm giảm tính liên kết của đoạn văn [1].
a) Đoạn văn vẫn rời rạc vì phép lặp từ "hiền tài" được sử dụng chưa đúng cách, chưa tạo được sự liên kết chặt chẽ giữa các câu văn. Các câu văn trong đoạn chưa có sự liên kết về mặt ý nghĩa khiến cho đoạn văn trở nên rời rạc, thiếu logic.
b) Đoạn văn mắc lỗi liên kết về mặt nội dung. Các câu văn trong đoạn đều nói về "hiền tài" nhưng lại không có sự sắp xếp theo một trình tự logic, ý nghĩa chưa được làm rõ và phát triển một cách hợp lí. Cụ thể, các câu văn chỉ đơn thuần liệt kê các ý về hiền tài mà không có sự liên kết chặt chẽ, câu sau không phát triển ý của câu trước.
a) Đoạn văn được coi là một đoạn văn vì nó là một đơn vị cấu tạo của văn bản, bao gồm nhiều câu văn được sắp xếp theo một trình tự nhất định, thể hiện một nội dung tương đối trọn vẹn và được đánh dấu bằng chữ cái đầu dòng viết hoa, lùi vào một chữ và kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng.
b) Về mặt nội dung: Các câu trong đoạn văn đều tập trung làm rõ chủ đề chính: bản chất của con người vốn giàu lòng đồng cảm và chỉ những người thông minh, có bản lĩnh mới giữ được lòng đồng cảm ấy, trở thành nghệ sĩ.
Về mặt hình thức: Các câu được liên kết chặt chẽ với nhau bằng các phép liên kết như:
Phép lặp: Lặp lại các từ ngữ như "con người", "lòng đồng cảm", "nghệ sĩ".
Phép thế: Dùng các từ "tấm lòng ấy", "những người ấy" để thay thế cho "lòng đồng cảm" và "kẻ thông minh".
Phép nối: Sử dụng các quan hệ từ như "Nói cách khác", "Chỉ vì", "nên", "Chỉ có", "dù", "thì" để kết nối các câu.
c) Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó là cụm từ "nói cách khác" ở đầu đoạn. Cụm từ này có tác dụng giải thích, diễn giải lại một ý đã được trình bày ở đoạn văn trước đó, tạo sự liên kết chặt chẽ về mặt nội dung giữa hai đoạn.
d)
1"Con người"
2"Lòng đồng cảm"
3"Nghệ sĩ"
Về mạch lạc: Các đoạn văn trong văn bản đều làm nổi bật luận đề chung, và được sắp xếp theo một trình tự hợp lí, logic. Văn bản có cách lập luận chặt chẽ, giàu sức thuyết phục. Mở đầu, tác giả đưa ra khái niệm "hiền tài", khẳng định hiền tài có ý nghĩa quan trọng đối với vận mệnh dân tộc, và cuối cùng là nêu lên tác dụng to lớn của việc được khắc tên lên bia tiến sĩ.
Về liên kết: Các câu trong đoạn văn đều hướng về chủ đề chính và được liên kết với nhau bằng các phép lặp, phép thế, phép nối, v.v. Các luận điểm có mối liên hệ chặt chẽ, luận điểm trước là tiền đề để luận điểm sau phát triển.