Nguyễn Đình Quốc Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đình Quốc Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a.Dấu hiệu nổi bật của lỗi mạch lạc là:

  • Các câu trong đoạn không triển khai theo một hướng thống nhất.
  • Đoạn đang nói về thói quen đọc sách và việc nhiều người bỏ đọc sách, nhưng câu cuối lại chuyển đột ngột sang nói về “nó” (điện thoại thông minh) mà không gắn rõ ràng với chủ đề chính.

b.Các dấu hiệu của lỗi liên kết:

  • Phép thay thế dùng sai: từ “Nó” ở câu cuối không rõ thay cho từ nào – có thể là điện thoại thông minh, cũng có thể là thói quen đọc sách → gây mơ hồ, đứt mạch liên kết.
  • Quan hệ ý nghĩa giữa các câu chưa chặt chẽ: câu 2 và câu 3 lẽ ra phải gắn bằng quan hệ nguyên nhân – kết quả hoặc đối lập, nhưng lại thiếu từ nối phù hợp.

c.Cách sửa để đoạn văn mạch lạc và liên kết hơn:

Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ chăm chú vào chiếc điện thoại thông minh. Không ít người có nhận thức rất mơ hồ về ích lợi của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện tư duy. Chính vì thế, họ dần vứt bỏ thói quen đọc sách. Mặc dù điện thoại rất tiện lợi trong cuộc sống hiện đại, nhưng nó lại khó giúp con người tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn

a)Mặc dù các câu trong đoạn có lặp lại từ “hiền tài”, nhưng nội dung các câu chưa gắn bó, chưa triển khai theo một hướng thống nhất, còn rời rạc, thiếu quan hệ logic.
→ Các câu chỉ nêu những ý riêng lẻ: nêu thái độ của Nhà nước, rồi nói đến năng lực, rồi nói đến hiền tài trong lịch sử... mà không có sự chuyển tiếp, dẫn dắt hợp lý giữa các ý.


b)Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc ở chỗ các ý không được sắp xếp theo một trình tự hợp lý và không tập trung làm rõ một chủ đề thống nhất.
→ Thiếu câu chủ đề định hướng, thiếu sự liên kết logic giữa các câu (nguyên nhân – kết quả, khái quát – cụ thể…).

a. Đoạn trích được coi là một đoạn văn vì các câu trong đó cùng triển khai một chủ đề thống nhất: bản chất con người vốn có lòng đồng cảm, nhưng chỉ người nghệ sĩ mới giữ được trọn vẹn phẩm chất ấy.

b. Các câu trong đoạn có mạch lạc rõ ràng: từ việc khẳng định con người vốn giàu lòng đồng cảm → giải thích vì sao lòng ấy bị mất đi → nêu người vẫn giữ được lòng ấy → kết luận đó là nghệ sĩ. Mạch ý phát triển tự nhiên, logic.

c. Cụm từ “Nói cách khác” là dấu hiệu cho thấy đoạn này liên kết với đoạn kề trước, vì nó diễn đạt lại, khái quát và tiếp nối ý đã nêu trong đoạn trước của văn bản Yêu và đồng cảm.

d. Những từ ngữ được lặp lại nhiều lần là “đồng cảm”, “con người”, “người”. Việc lặp từ này có tác dụng nhấn mạnh chủ đề, làm cho các câu liên kết chặt chẽ, đồng thời khắc sâu tư tưởng: lòng đồng cảm là phẩm chất quý giá của con người và nghệ sĩ.

Văn bản “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia” có tính mạch lạc và liên kết rất cao:

  • Mạch lập luận rõ ràng, nhất quán từ đầu đến cuối.
  • Các biện pháp liên kết ngôn ngữ và nội dung được sử dụng linh hoạt.
    → Góp phần thể hiện sâu sắc tư tưởng trọng hiền, đãi sĩ và quan điểm tiến bộ về vai trò của con người trong xây dựng đất nước.

Câu 1

những câu nói về trẻ em và tuổi thơ trong văn bản là :

-“Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc…”

-“Cháu chăm quá, toàn dọn dẹp hộ chú thôi!”

-“Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!”

-“Trẻ em có tấm lòng đồng cảm tự nhiên, dễ rung động và rất nhạy cảm với vẻ đẹp quanh mình.”

tác giả lại nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì : trẻ em có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và đồng cảm sâu sắc với thế giới xung quanh. Tác giả muốn qua đó nêu bật mối liên hệ giữa tấm lòng trẻ thơ và tâm hồn người nghệ sĩ, đều là những tâm hồn biết rung động trước cái đẹp.

Câu 2

Điểm tương đồng:

-Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có tâm hồn nhạy cảm, yêu cái đẹp, có khả năng đồng cảm và rung động sâu sắc trước sự vật, hiện tượng.

-Họ đều nhìn thế giới bằng con mắt trong trẻo, luôn thấy được vẻ đẹp trong những điều giản dị.

=>Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng: Vì tác giả nhận thấy tấm lòng yêu thương, tinh tế và đồng cảm của trẻ em chính là mầm mống của tâm hồn nghệ sĩ – một tâm hồn biết sống chân thật, yêu đời và giàu cảm xúc nhân văn.

Câu 1

Theo tác giả, mỗi nghề nghiệp có một cách nhìn riêng về cùng một sự vật:

-Nhà khoa học nhìn thấy bản chất và trạng thái của sự vật.

-Bác làm vườn thấy sức sống của cây.

-Còn họa sĩ nhìn thấy vẻ đẹp, màu sắc, hình dáng của nó.

=>Mỗi người nhìn sự vật từ góc độ khác nhau, tùy vào mục đích và lĩnh vực của mình.

Câu 2

Người họa sĩ nhìn mọi sự vật bằng tấm lòng đồng cảm, yêu cái đẹp và tinh tế, thấy được vẻ đẹp ẩn trong những điều bình dị. Với họ, thế giới luôn rộng mở, đầy cảm xúc và đáng trân trọng.

Câu 1

Tóm tắt: Câu chuyện kể về một bé gái đến giúp tác giả sắp xếp đồ đạc, luôn để ý đặt lại các vật cho “đúng chiều” – đồng hồ úp thì lật lại, chén ngược thì xoay, dây tranh vắt lệch thì chỉnh thẳng,… Điều đó khiến tác giả nhận ra rằng bé có tấm lòng đồng cảm sâu sắc với đồ vật, luôn muốn mọi thứ hài hòa, đúng vị trí.

Câu chuyện giúp tác giả nhận ra: Sự đồng cảm tinh tế với thế giới xung quanh là biểu hiện của tâm hồn nhạy cảm và yêu cái đẹp.

Câu 2

Trong khi người bình thường có thể đồng cảm với con người hoặc cảnh vật gần gũi, thì người nghệ sĩ có tấm lòng đồng cảm bao la hơn, có thể cảm nhận và rung động trước muôn vật, muôn cảnh trong thế giới. Chính điều đó làm nên tâm hồn nghệ thuật và khả năng sáng tạo.

Câu 3
Việc mở đầu bằng một câu chuyện giúp nêu vấn đề một cách sinh động, gần gũi và dễ hiểu, tạo hứng thú cho người đọc. Qua đó, người đọc dễ tiếp nhận và cảm nhận sâu sắc hơn về luận điểm mà tác giả muốn nói đến