Nguyễn Vũ Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
1. - Tóm tắt: nhân vật trữ tình là một người bừa bộn, nhưng vẫn luôn có một cậu bé giúp anh dọn dẹp, từ đó cũng giúp anh hiểu ra được sự đặc biệt của người nghệ sĩ.
- Câu truyện giúp tác giả nhận ra điều tạo ra sự khác biệt giữa những nghệ sĩ và người bình thường: có sự đồng cảm với mọi thứ, kể cả quan cảnh và đồ vật.
2. Theo tác giả: Người thường cùng lắm chỉ đồng cảm với con người hoặc con vật nhưng người nghệ sĩ còn có thể đồng cảm với cả những đồ vật và quan cảnh.
3. Giúp ta có thể cuốn theo mạch cảm xúc trong truyện, từ đó hiểu sâu sắc hơn về vấn đề nghị luận. Câu truyện đ như một luận cứ
1. - Tóm tắt: nhân vật trữ tình là một người bừa bộn, nhưng vẫn luôn có một cậu bé giúp anh dọn dẹp, từ đó cũng giúp anh hiểu ra được sự đặc biệt của người nghệ sĩ.
- Câu truyện giúp tác giả nhận ra điều tạo ra sự khác biệt giữa những nghệ sĩ và người bình thường: có sự đồng cảm với mọi thứ, kể cả quan cảnh và đồ vật.
2. Theo tác giả: Người thường cùng lắm chỉ đồng cảm với con người hoặc con vật nhưng người nghệ sĩ còn có thể đồng cảm với cả những đồ vật và quan cảnh.
3. Giúp ta có thể cuốn theo mạch cảm xúc trong truyện, từ đó hiểu sâu sắc hơn về vấn đề nghị luận. Câu truyện đ như một luận cứ
1. - Tóm tắt: nhân vật trữ tình là một người bừa bộn, nhưng vẫn luôn có một cậu bé giúp anh dọn dẹp, từ đó cũng giúp anh hiểu ra được sự đặc biệt của người nghệ sĩ.
- Câu truyện giúp tác giả nhận ra điều tạo ra sự khác biệt giữa những nghệ sĩ và người bình thường: có sự đồng cảm với mọi thứ, kể cả quan cảnh và đồ vật.
2. Theo tác giả: Người thường cùng lắm chỉ đồng cảm với con người hoặc con vật nhưng người nghệ sĩ còn có thể đồng cảm với cả những đồ vật và quan cảnh.
3. Giúp ta có thể cuốn theo mạch cảm xúc trong truyện, từ đó hiểu sâu sắc hơn về vấn đề nghị luận. Câu truyện đ như một luận cứ