Lê Duy Hoàng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Duy Hoàng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Hình thức: Bắt đầu bằng chữ cái viết hoa, lùi đầu dòng, là sự liên kết của các câu văn và kết thúc bằng dấu ngắt câu.

   Về nội dung, đoạn văn đã diễn đạt một ý hoàn chỉnh: quan niệm về người nghệ sĩ.

b. Mạch lạc về nội dung giữa các câu trong đoạn văn:

- Câu 1: khẳng định bản chất nghệ thuật của con người

- Câu 2: chỉ ra những tác động đến bản chất nghệ thuật ấy

- Câu 3: chỉ ra tinh thần không khuất phục những tác động trên

- Câu 4: khẳng định đó là nghệ sĩ

=> Mỗi câu văn đều phải dựa vào câu văn trước đó làm tiền đề để nêu ý nghĩa.

Mạch lạc trong phép liên kết:

- Phép lặp: chỉ, đồng cảm

- Phép thế: tấm lòng ấy, những người ấy

- Phép nối: Nói cách khác

c. Dấu hiệu cho thấy mạch lạc giữa đoạn văn này và các đoạn văn khác của văn bản “Yêu và đồng cảm” là có từ nối: “Nói cách khác”. Điều này cho thấy đoạn văn trước đó tác giả đã đề cập đến nội dung về người nghệ sĩ.

d. Trong đoạn văn, từ ngữ “người”, “đồng cảm”, “chỉ” được lặp lại nhiều lần. Việc lặp như vậy nhằm tạo ra mạch liên kết trong văn bản, giúp các câu trong đoạn văn cùng thống nhất một chủ đề.

a. Hình thức: Bắt đầu bằng chữ cái viết hoa, lùi đầu dòng, là sự liên kết của các câu văn và kết thúc bằng dấu ngắt câu.

   Về nội dung, đoạn văn đã diễn đạt một ý hoàn chỉnh: quan niệm về người nghệ sĩ.

b. Mạch lạc về nội dung giữa các câu trong đoạn văn:

- Câu 1: khẳng định bản chất nghệ thuật của con người

- Câu 2: chỉ ra những tác động đến bản chất nghệ thuật ấy

- Câu 3: chỉ ra tinh thần không khuất phục những tác động trên

- Câu 4: khẳng định đó là nghệ sĩ

=> Mỗi câu văn đều phải dựa vào câu văn trước đó làm tiền đề để nêu ý nghĩa.

Mạch lạc trong phép liên kết:

- Phép lặp: chỉ, đồng cảm

- Phép thế: tấm lòng ấy, những người ấy

- Phép nối: Nói cách khác

c. Dấu hiệu cho thấy mạch lạc giữa đoạn văn này và các đoạn văn khác của văn bản “Yêu và đồng cảm” là có từ nối: “Nói cách khác”. Điều này cho thấy đoạn văn trước đó tác giả đã đề cập đến nội dung về người nghệ sĩ.

d. Trong đoạn văn, từ ngữ “người”, “đồng cảm”, “chỉ” được lặp lại nhiều lần. Việc lặp như vậy nhằm tạo ra mạch liên kết trong văn bản, giúp các câu trong đoạn văn cùng thống nhất một chủ đề.

a. Phép lặp từ được sử dụng nhưng các câu kề nhau nhưng đoan văn vẫn rời rạc vì phương tiện nối giữa các câu không phù hợp và các câu chưa thống nhất cùng một chủ đề.

b. Đoạn văn chưa có phương tiện kết nối hợp lí, các câu không nói về cùng một chủ đề.

- Câu 1 nói về việc nước ta rất trọng hiền tài. Câu 2 giải thích về người hiền tài. Vì vậy cần có phép nối phù hợp:  Nhà nước ta rất coi trọng hiền tài. Bởi người hiền tài có những năng lực vượt trội so với người bình thường và có thể làm được nhiều việc lớn.

- Câu 3 và câu 4 không cùng chủ đề với câu 1. Câu 3 đề cập đến việc hiền tài đời nào cũng có và câu 4 khẳng định tên tuổi, sự nghiệp của họ được nhân dân ghi nhớ. Để thống nhất, mạch lạc, câu 3 và 4 nên giải thích việc “nhà nước ta rất trọng người hiền tài” như thế nào.

- Mạch lạc trong văn bản Hiền tài là nguyên khí của quốc gia được thể hiện rất rõ qua sự chi phối của một luận đề thống nhất đối với nội dung tất cả các đoạn, các câu.

1. Những đoạn nói về trẻ em và lý do tác giả nhắc đến

  • Đoạn 1 (toàn bộ): Kể về câu chuyện "một đứa bé" sắp xếp đồ đạc và lời giải thích của "chú bé" về sự đồng cảm với đồ vật.
  • Đoạn 3: "Họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả trẻ em..."
  • Đoạn 5:
    • "Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé."
    • "Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm."
    • "Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều!"
    • "Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được."
    • "Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật."
  • Đoạn 6:
    • "...hành vi hoà mình này hay gặp nhất trong cuộc sống của trẻ nhỏ."
    • "Chúng thường dốc hết hứng thú vào chơi đùa mê mải, quên cả đói rét mệt mỏi."
    • "Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người!

==> Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì trẻ em chính là hình mẫu lý tưởng, thuần khiết nhất cho luận điểm chính của bài viết: sự đồng cảm là cội nguồn của nghệ thuật.

2. Tác giả đã phát hiện ra những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ, đó là:

+ Có cái nhìn không vụ lợi về mọi đối tượng (không quan tâm đến "giá trị thực tiễn" của chúng).

+ Luôn duy trì được trạng thái "hồn nhiên" khi nhìn đời bằng "tấm lòng đồng cảm bao la". + Phát hiện ra được những điều thú vị của thế giới ngay ở chỗ bao người đã nhìn mà không thấy.

- Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả không chỉ là tình cảm tự nhiên thuần tuý của một người lớn giàu lòng nhân ái, mà còn là loại tình cảm được soi sáng, dẫn dắt bởi trí tuệ, bởi sự am hiểu sâu sắc bản chất của đời sống, của nghệ thuật.

1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện ở những người có nghề nghiệp khác nhau. Cụ thể như sau:

- Nhà khoa học thấy được tính chất và trạng thái của nó.

​- Bác làm vườn thấy sức sống của nó.

- Chú thợ mộc thấy chất liệu.

- Anh hoạ sĩ thấy dáng vẻ của nó.


2. Theo tác giả, người họa sĩ (với tư cách là một nghệ sĩ) có cái nhìn với mọi sự vật trong thế giới vô cùng đặc biệt:
+ Đó là lòng đồng cảm bao la, quảng đại như trời đất.
+ Sự đồng cảm này trải khắp vạn vật, không chỉ với con người hay động vật ("vật có tình") mà còn với cả những đồ vật vô tri, vô giác ("vật không có tình").
+ Chính từ sự đồng cảm với cả vật vô tri, người họa sĩ nhận ra các vấn đề về cấu trúc trong nghệ thuật, giống như đứa bé trong câu chuyện cảm thấy "bứt rứt" khi đồ vật bị đặt sai vị trí.

Câu 1:
-1 Tóm tắt: Tác giả kể về một đứa bé đã tự động sắp xếp lại các đồ đạc trong phòng của ông (lật đồng hồ, chuyển chén trà, xếp lại giày, giấu dây tranh). Khi được tác giả khen là "chăm", đứa bé giải thích rằng mình làm vậy vì thấy chúng ở vị trí đó thì "cứ bứt rứt không yên". Đứa bé đã nhân hóa các đồ vật, cho rằng chúng "bực bội", không "nói chuyện" được hay trông như "con ma".


-2 Điều tác giả nhận ra: Từ câu chuyện của đứa bé, tác giả chợt nhận ra rằng sự đồng cảm chính là cội nguồn của nhận thức về cái đẹp và nghệ thuật. Ông hiểu rằng việc sắp xếp đồ vật sao cho "dễ chịu" (như cách đứa bé làm) chính là tâm cảnh trước cái đẹp, là thủ pháp trong văn miêu tả và là vấn đề cấu trúc trong hội hoạ. Tất cả những điều đó đều bắt nguồn từ sự đồng cảm.

-3 Tác dụng:
+ Tạo sự hấp dẫn, lôi cuốn
+ Dẫn dắt vấn đề tự nhiên
+ Cụ thể hóa vấn đề trừu tượng
+ Tăng sức thuyết phục