Mai Thị Thanh Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Mai Thị Thanh Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Văn bản "Hoa rừng" của nhà văn Dương Thị Xuân Quý là một khúc ca nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng về vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến. Đặc sắc nội dung trước hết nằm ở việc xây dựng hình tượng nhân vật Phước – một nữ giao liên hội tụ những phẩm chất cao đẹp: dũng cảm, trách nhiệm và vị tha. Dù trải qua một đêm xuyên rừng trong mưa bom bão đạn, chân bị vắt cắn, cô vẫn âm thầm chịu đựng, thậm chí còn mang giúp ba lô cho chiến sĩ đau chân mà không một lời than vãn. Hình ảnh Phước ngồi ăn sắn luộc, nhặt lá khô rít vào vết thương một cách "nhỏ nhẹ" cho thấy sự thầm lặng, khiêm nhường của một người anh hùng không tự biết mình là anh hùng. Bên cạnh đó, tác phẩm còn khai thác thành công sự chuyển biến trong nhận thức của các chiến sĩ: từ chỗ hiểu lầm, trách móc đến cảm phục, hối hận. Điều này khẳng định một chân lý: vẻ đẹp đích thực đôi khi không nằm ở bề nổi mà ẩn giấu trong sự hy sinh thầm lặng. Đặc biệt, chi tiết "bó hoa rừng" dùng cho lễ kết nạp Đoàn viên mới là một điểm sáng nội dung, biểu tượng cho tâm hồn lạc quan, yêu đời và lý tưởng trong sáng của thế hệ trẻ thời kháng chiến. Qua đó, tác giả không chỉ ngợi ca người nữ giao liên mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về cách nhìn nhận, đánh giá con người bằng sự thấu hiểu và lòng trân trọng.

Câu 2:

Đại văn hào Nga Marsim Gorky có câu “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình yêu thương”. Thật vậy, tình yêu thương giống như một ngọn lửa giúp sưởi ấm cho cuộc đời mỗi người, giúp cuộc đời họ trở nên ý nghĩa, trọn vẹn hơn. Thế nhưng, thay vì càng gắn kết với nhau thì con người là càng trở nên thiếu sự cảm thông, tôn trọng với mọi người xung quanh. Nó trở thành vấn đề xã hội đáng lo ngại hiện nay.

Trước tiên ta cần hiểu thiếu cảm thông là gì? Thiếu sự cảm thông là trạng thái con người chỉ đứng từ góc độ cá nhân, dựa trên những biểu hiện bề ngoài để phán xét, áp đặt suy nghĩ lên người khác mà không tìm hiểu căn nguyên hay hoàn cảnh của họ. Trong văn bản, các chiến sĩ chỉ thấy cái "mệt" của mình mà quên mất rằng người dẫn đường cho họ cũng là một cô gái mảnh mai. Trong đời thực, chúng ta cũng dễ dàng bắt gặp những cái nhíu mày khó chịu với một người phục vụ chậm trễ, hay những lời chỉ trích nặng nề trên mạng xã hội nhắm vào một cá nhân mà ta chưa từng gặp mặt.

Nguyên nhân của sự thiếu cảm thông thường bắt nguồn từ cái tôi quá lớn và lối sống vội vã. Khi quá nuông chiều cảm xúc cá nhân, con người trở nên ích kỷ, chỉ biết đòi hỏi sự thấu hiểu từ người khác mà quên mất việc đặt mình vào vị trí của họ. Con người thường có xu hướng "nhìn mặt bắt hình dong", vội vã đưa ra kết luận chỉ qua một vài biểu hiện bên ngoài. Thiếu sự lắng nghe và quan sát đa chiêu. Thay vì quan sát những vết vắt cắn trên chân Phước hay tìm hiểu xem cô đã đi đâu suốt đêm qua, các chiến sĩ lại chọn cách chỉ trích. Trong cuộc sống hiện đại, nhịp sống gấp gáp khiến con người ít dành thời gian để lắng nghe câu chuyện của nhau, dẫn đến những cái nhìn phiến diện và sai lệch. Đôi khi, sự thiếu cảm thông đến từ việc ta chưa từng trải qua hoàn cảnh của người khác nên không thể hình dung được những áp lực mà họ đang gánh vác.

Hệ lụy của lối sống này vô cùng nặng nề: nó tạo ra những hố sâu ngăn cách, gây ra những tổn thương tinh thần sâu sắc và khiến các mối quan hệ xã hội trở nên khô khan, rạn nứt. Nếu các chiến sĩ không kịp thời nhận ra sự thật về Phước, họ có lẽ đã mang theo sự oán trách sai lầm ấy suốt đời, đánh mất đi một tình đồng chí cao đẹp.

Tuy nhiên, sự cảm thông không đồng nghĩa với việc bao che cho cái sai. Cảm thông là để hiểu, để bao dung và để cùng nhau tốt đẹp hơn. Để vượt qua rào cản này, mỗi chúng ta cần học cách lắng nghe nhiều hơn phán xét. Trước khi buông lời trách móc, hãy tự hỏi: "Họ đã trải qua những gì?". Một ánh nhìn ấm áp, một lời hỏi han chân thành đôi khi có giá trị hơn ngàn lời giáo điều.

Sự cảm thông là món quà miễn phí nhưng vô giá mà ai cũng có thể tặng cho người khác. Đừng để trái tim mình trở thành một cỗ máy chỉ biết tính toán thiệt hơn. Hãy để sự thấu hiểu dẫn lối, để cuộc đời này không chỉ là những ngày tồn tại, mà là những ngày sống thực sự ý nghĩa.

Câu 2:

Trong văn học, hình ảnh "mùa cỏ nở hoa" thường tượng trưng cho sức sống mãnh liệt và sự hy sinh thầm lặng, cũng giống như tình mẫu tử – thứ tình cảm thiêng liêng và bền bỉ nhất thế gian. Thế nhưng, giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: sự vô tâm, thờ ơ của không ít người con đối với chính cha mẹ mình.

Trước tiên ta cần hiểu sự “vô tâm” là gì? Sự vô tâm là trạng thái sống hời hợt, thiếu sự quan tâm, thấu cảm và sẻ chia đối với những người xung quanh, đặc biệt là người thân. Họ không để ý đến cảm xúc, sức khỏe hay mong muốn của cha mẹ; coi sự chăm sóc của cha mẹ là điều hiển nhiên mà không biết ơn. Họ không với trọng bố mẹ, họ có thái độ xem nhẹ giá trị, lời dạy bảo hoặc sự hiện diện của cha mẹ trong cuộc sống. Có thể là sự bất kính, gắt gỏng, bỏ mặc cha mẹ cô đơn hoặc ưu tiên những mối quan hệ xã giao, vật chất phù phiếm lên trên đạo hiếu. Có thể thấy trong thời đại số, nhiều người trẻ có thể dành hàng giờ để tương tác với người lạ trên mạng xã hội, nhưng lại "tiết kiệm" từng phút giây trò chuyện cùng cha mẹ. Họ coi sự chăm sóc, lo lắng của mẹ cha là phiền phức, là sự kiểm soát dư thừa. Đáng buồn hơn, một bộ phận còn coi việc phụng dưỡng cha mẹ là một "gánh nặng" kinh tế, dẫn đến những hành vi bất kính, bỏ mặc cha mẹ trong cô độc khi về già.

Vậy nguyên nhân tại sao họ lại có những hành vi như vậy? Nguyên nhân của thực trạng này phần lớn đến từ lối sống ích kỷ và sự băng hoại về đạo đức. Khi cái tôi cá nhân được đặt lên quá cao, con người dễ dàng quên đi cội nguồn. Họ mải mê chạy theo những giá trị phù hoa, những cuộc vui rực rỡ bên ngoài mà quên mất rằng "mùa hoa" đẹp nhất chính là nụ cười của mẹ cha. Đôi khi cũng chính môi trường xã hội đã đẫn đến Áp lực cuộc sống và nhịp sống nhanh. Thế giới ảo đôi khi hấp dẫn hơn thực tại. Nhiều người sẵn sàng trả lời tin nhắn của người lạ ngay lập tức nhưng lại để cuộc gọi của mẹ vào danh sách "nhỡ". Và cách giáo dục của gia đình cũng vô tình hình thành nên sự vô tâm. Sự nuông chiều thái quá của cha mẹ làm thay con mọi việc, không để con hiểu được giá trị của lao động và sự vất vả, khiến con cái thiếu kỹ năng quan tâm người khác. Trong nhiều gia đình, cha mẹ mải kiếm tiền, ít dành thời gian tâm sự cùng con, khiến sợi dây tình cảm bị lỏng lẻo ngay từ đầu.

Hậu quả của sự vô tâm và thái độ không coi trọng cha mẹ giống như những vết dao cắt vào sợi dây thiêng liêng của tình mẫu tử. Nó không chỉ dừng lại ở nỗi đau của người già mà còn tàn phá chính nhân cách của người trẻ. Nó để lại vết thương sâu sắc cho cha mẹ dành cả đời để "nở hoa" cho con, nhưng nhận lại là sự hờ hững. Điều này dẫn đến cảm giác bị bỏ rơi, tủi thân và hoài nghi về giá trị của sự hy sinh mình đã bỏ ra. Đối với bản thân người con sự vô tâm là "con dao hai lưỡi", nó làm hại chính người gây ra nó. Một người không biết yêu thương cha mẹ thì trái tim sẽ dần trở nên chai sạn, ích kỷ. Họ mất đi khả năng thấu cảm và yêu thương chân thành với những mối quan hệ khác. Đối với xã hội Làm mờ nhạt các giá trị truyền thống những nét đẹp như "Uống nước nhớ nguồn" hay biểu tượng "Mùa cỏ nở hoa" sẽ dần biến mất, thay vào đó là lối sống hưởng thụ cá nhân cực đoan.

Vì vậy, Hãy yêu thương cha mẹ bằng hanh động thay vì lời nói suông. Đừng đợi đến khi thành công mới báo hiếu; một cuộc gọi, một bữa cơm hay sự nhẫn nại lắng nghe mỗi ngày chính là cách để giữ cho "mùa cỏ" mãi nở hoa trong lòng gia đình.

Tình mẫu tử là "mùa hoa" đẹp nhất, nhưng nếu không có sự trân trọng từ phía người con, mùa hoa ấy sẽ tàn héo trong thầm lặng. Đừng để sự vô tâm biến chúng ta thành những kẻ "mồ côi" ngay khi cha mẹ vẫn




Câu 1:

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của tác giả Hồng Vũ là một bản hòa ca dịu dàng và đầy xúc động về tình mẫu tử. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa bởi những dòng cảm xúc trong trẻo và ấm áp. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh ẩn dụ "cánh đồng" và "ngọn cỏ" để hữu hình hóa mối quan hệ gắn bó máu thịt giữa mẹ và con. Mẹ tự nguyện làm cánh đồng bao dung, không quản ngại nắng gắt hay đêm trường, chỉ để che chở cho "ngọn cỏ" nhỏ bé là con được hồn nhiên lớn khôn. Em đặc biệt xúc động trước lời nhắn nhủ: "Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn". Đó không chỉ là lời động viên mà còn là tâm thế hy sinh cao cả của người mẹ; mẹ không mong cầu con phải vĩ đại, chỉ mong con được sống đúng với vẻ đẹp thuần khiết nhất của mình. Hình ảnh "mạch ngầm trong đất" gợi cho em liên tưởng đến những dòng sữa ngọt ngào, những giọt mồ hôi và cả sự tảo tần thầm lặng mà mẹ đã dành cho con suốt cuộc đời. Khép lại bài thơ, dư âm về một "hạnh phúc giản đơn" được ở bên con mãi mãi cứ vang vọng mãi trong lòng người đọc. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về lòng biết ơn, khiến em thêm trân trọng và yêu thương người mẹ của mình hơn bao giờ hết.






Câu 1:

– PTBĐ chính của văn bản “Hoa rừng” là: Tự sự

Câu 2:

– Nhân vật Phước hái hoa để chuẩn bị cho lễ kết nạp Đoàn viên mới vào buổi tối tại đơn vị của cô

Câu 3:

– Nhân vật Phước đc khắc họa với những phẩm chất đáng quý:

+) Dũng cảm, bất khuất: “Cô đã xuyên rừng suốt đêm trong mưa bão và đạn bom để dẫn đường cho một đơn bị bộ đội nữa đến nơi an toàn”

+) Chịu thương chịu khó, kiên cường: “Vừa ăn, cô vừa nhặt từng mảnh lá rít vào những chỗ bị vắt cắn dưới chân”

+) Khiêm tốn và giàu lòng vị tha: “Ơ,rứa mà giận chi,anh”

Câu 4:

– Văn bản trên đc sử dụng ngôi kể thứ ba

– Tác dụng:

+) Giúp việc kể chuyện trở nên khách quan, bao quát đc toàn bộ diễn biến câu chuyện và tâm trạng của nhiều nhân vật

+) Làm nổi bật vẻ đẹp của nhân vật Phước một cách tự nhiên thông qua cái nhìn nể phục của những người xung quanh

Câu 5:

– Từ văn bản trên, em rút ra đc bài hạc về cách nhìn nhận và đánh giá ng khác là:

+) Đừng vội đánh giá một người chỉ qua vẻ về ngoa hoặc qua những tình huống nhất thời khi ta chưa hiểu hết về họ

+) Cần có cái nhìn thấu đáo, bao dung và sự đồng cảm để trân trọng đungs giá trị của mỗi cá nhân

– Bởi trong cuộc sống có những vẻ đẹp thầm lặng không phô trương ra bên ngoài. Nếu chỉ biết nhìn, đánh giá họ qua phương diện bề ngoài, thì dễ dàng nảy ra sự trách móc, định kiến sai lầm như các anh chiến sĩ

Câu 1:

– Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" được viết theo thể thơ tự do

Câu 2:

– Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ

Câu 3:

– Bptt nhân hóa: "cỏ" được nhân hóa qua từ ngữ "thơm thảo" ,"tỏa hương","rì rào", "hát"

– Tác dụng:

+) Tăng sức gợi hình gợi cảm cho bài thơ, làm cho bài thơ thêm hấp dẫn, cuốn hút người đọc, làm cho hình ảnh cỏ trở nên sống động có hồn.

+) Thể hiện sự vui sướng, tự hào của người mẹ khi thấy con lớn khôn, trưởng thành.

+) Qua đó, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, tình yêu thương của mẹ dành cho con.

Câu 4:

– Qua những dòng thơ "Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn/ Phủ xanh non lên đất mẹ hiền hòa", cho thấy người mẹ có mong ước đối với con:

+) Muốn con phát triển tự nhiên theo đúng lứa tuổi

+) Mong con sống hồn nhiên, bình yên và trở thành những người có ích

Câu 5:

– Một số việc cần làm của bản thân có thể làm để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử:

+) Chăm ngoan, học giỏi để mẹ vui lòng

+) Giúp đỡ mẹ những công việc phù hợp với sức mìnhg

+) Dành thời gian chia sẻ, trò chuyện, tâm sự với mẹ

+) quan tâm, chăm sóc mẹ khi mẹ ốm, mệt

+) Biết lắng nghe, lễ phép, vâng lời mẹ

a hình tam giác là ; ade, deg, ceg, bce, cgde

b hình tứ giác là ; adge, bcge,aebcgd

Ý thơ "Ta hóa phù sa mỗi bến chờ" thể hiện sự cống hiến, hi sinh thầm lặng nhưng bền bỉ. Hình ảnh ẩn dụ "phù sa" và "bến chờ" tượng trưng cho tình yêu chân thành, sẵn sàng vun đắp, gắn bó và làm trù phú tâm hồn người mình yêu.