Phạm Kiều Oanh
Giới thiệu về bản thân
Bài 2:
Câu 1:
Bài Làm
Đoạn trích “Chèo đi rán thứ sáu … Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!” khắc họa chân thực và ám ảnh cuộc vật lộn sinh tử của con người giữa biển cả hung dữ. Trước hết, biển hiện lên với muôn vàn hiểm họa qua những hình ảnh giàu sức gợi như “nước vằn mông mốc”, “nước ác kéo ầm ầm”, “nước dựng đứng chấm trời”, tạo cảm giác dữ dội, cuồng loạn, đe dọa trực tiếp đến sự sống con người. Điệp ngữ “chèo đi” được lặp lại liên tiếp không chỉ tái hiện nhịp chèo gấp gáp mà còn thể hiện ý chí kiên cường, tinh thần không lùi bước của con người trước sóng gió. Đặc biệt, lời kêu cứu tha thiết “Biển ơi, đừng giết tôi” vừa bộc lộ nỗi sợ hãi tột cùng, vừa thể hiện khát vọng sống mãnh liệt của con người khi đứng trước ranh giới sinh – tử. Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng ngôn ngữ dân gian mộc mạc, nhịp điệu dồn dập, kết hợp phóng đại và nhân hóa, khiến thiên nhiên như một thế lực sống động đối đầu với con người. Qua đó, đoạn trích ca ngợi sức sống bền bỉ, ý chí dũng cảm của con người trong hành trình mưu sinh đầy hiểm nguy giữa biển cả bao la.
câu 1: Ngôi kể trong văn bản là ngôi thứ nhất
câu 2: Hình ảnh vượt biển hiện ra trong văn bản có đặc điểm là:
- Hung dữ,dữ dội,cuồn cuộn như thác đầy nguy hiểm
câu 3:xoay quanh sự phản ánh hiện thực bất công xã hội, số phận bi kịch của người nghèo khổ qua hình ảnh người em bị giết oan phải chèo thuyền "vượt biển ma" để cống nộp, qua đó thể hiện nỗi đau, sự bất lực và cả khát vọng sống, ý chí kiên cường của con người trước số phận nghiệt ngã.