Vũ Trần Quang Anh
Giới thiệu về bản thân
- Nội dung: Nhấn mạnh sự lan tràn của các tin tức giả, độc hại trên mạng xã hội, tạo cảm giác hoang mang, sợ hãi (như mẹ nhân vật lo rầu).
- Nghệ thuật: Làm cho lập luận thêm cụ thể, sinh động; tố cáo sự vô lương tâm của những người làm báo lá cải và sự a dua của đám đông khi "tẩy chay" bất chấp hậu quả.
- Thực trạng: Sự vô cảm, ích kỷ lên ngôi. Con người bị vật chất (tiền, bia) làm lóa mắt, coi nhẹ mạng người và nhân phẩm.
- Nguyên nhân: Mạng xã hội khiến người ta xa rời thực tế, chỉ nhìn thấy bề nổi (hàng hóa, hình ảnh kịch tính) mà bỏ quên nạn nhân đau đớn. Đạo đức bị "lời nguyền" vô hình che khuất.
- Thấu cảm và nhân văn: Phải giữ được tình người, biết xót thương trước nỗi đau của người khác, thay vì vô cảm hoặc tò mò hiếu kỳ.
- Trách nhiệm trên không gian mạng: Sử dụng mạng xã hội thông minh, không lan truyền thông tin thất thiệt và không dùng "mồi người" để câu view.
- Tỉnh táo trước đám đông: Cần có tư duy phản biện, không a dua, đám đông hùa theo.
câu1:
Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là một trong những thi phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ đầy cảm xúc và đậm chất dân gian của ông. Bài thơ khắc họa hình ảnh chia ly nơi sân ga – một không gian quen thuộc, gợi buồn và chất chứa bao nỗi nhớ thương. Qua những hình ảnh giản dị như “tà áo tiễn đưa”, “con tàu rúc còi”, Nguyễn Bính đã thể hiện sâu sắc tâm trạng con người trong những cuộc chia tay: vừa lưu luyến, xót xa, vừa chất chứa hi vọng. Nghệ thuật đối lập giữa “người đi” và “người ở” làm nổi bật cảm xúc cô đơn, mất mát của kẻ ở lại. Ngôn ngữ thơ giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hằng ngày nhưng giàu sức gợi, đậm chất ca dao, khiến cảm xúc thêm chân thực và tha thiết. Nhịp thơ chậm rãi, ngắt đều như nhịp tàu xa dần, góp phần khắc sâu nỗi buồn chia biệt. Qua đó, Nguyễn Bính không chỉ kể lại một cuộc tiễn đưa mà còn gợi lên niềm thương cảm cho những phận người lỡ dở trong cuộc đời – một nét đặc trưng trong hồn thơ trữ tình, dân dã mà sâu sắc của ông.
câu2:
Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người” – câu thơ nổi tiếng của nhà thơ Mỹ Robert Frost không chỉ gợi lên hình ảnh đẹp về thiên nhiên, mà còn là một triết lý sâu sắc về sự chủ động lựa chọn con đường riêng, sáng tạo trong cuộc sống. Giữa vô vàn lối đi quen thuộc, dám bước trên con đường chưa ai đi là biểu hiện của bản lĩnh, của khát vọng khẳng định chính mình.
Sự chủ động lựa chọn lối đi riêng nghĩa là con người không mù quáng chạy theo số đông, mà biết suy nghĩ, cân nhắc và quyết định con đường phù hợp với năng lực, đam mê, giá trị sống của bản thân. Người sáng tạo không sợ khác biệt, dám làm những điều chưa ai làm, dám thử – dám sai – và dám chịu trách nhiệm. Chính tinh thần đó giúp xã hội phát triển, mở ra những hướng đi mới mẻ. Nếu ai cũng chỉ đi theo lối mòn, thế giới đã không có những phát minh vĩ đại, những tác phẩm nghệ thuật bất hủ hay những con người tiên phong như Thomas Edison, Steve Jobs hay Picasso – những người đã chọn “lối đi chưa có dấu chân người”.
Tuy nhiên, sáng tạo không có nghĩa là liều lĩnh hay bất chấp. Để tạo nên con đường riêng, mỗi người cần có kiến thức, bản lĩnh và mục tiêu rõ ràng. Lối đi riêng chỉ thực sự có giá trị khi nó hướng đến những điều tốt đẹp, đóng góp cho bản thân và cộng đồng. Nếu chỉ muốn khác biệt để được chú ý mà thiếu suy nghĩ, con người dễ sa vào cực đoan, cô lập hoặc thất bại. Vì vậy, cần dung hòa giữa sáng tạo và trách nhiệm, giữa ước mơ và thực tế.
Trong cuộc sống hiện đại, khi mọi thứ đều biến đổi nhanh chóng, tinh thần chủ động và sáng tạo lại càng cần thiết. Người trẻ hôm nay phải biết lắng nghe chính mình, xác định hướng đi riêng để không bị hòa tan giữa đám đông. Có thể con đường ấy gập ghềnh, ít người hiểu, nhưng chỉ khi dám bước đi, ta mới có cơ hội khám phá khả năng thật sự của bản thân và chạm đến thành công.
Như vậy, lời thơ của Robert Frost gửi gắm một thông điệp nhân văn: hãy là người tự chọn con đường cho chính mình, đừng sợ khác biệt, bởi chính sự khác biệt tạo nên giá trị riêng và dấu ấn không thể trộn lẫn của mỗi con người. Trong hành trình cuộc sống, lối đi chưa có dấu chân người có thể khó khăn, nhưng đó mới là con đường dẫn đến tự do, sáng tạo và vươn tới những đỉnh cao mới.
câu1:
Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là một trong những thi phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ đầy cảm xúc và đậm chất dân gian của ông. Bài thơ khắc họa hình ảnh chia ly nơi sân ga – một không gian quen thuộc, gợi buồn và chất chứa bao nỗi nhớ thương. Qua những hình ảnh giản dị như “tà áo tiễn đưa”, “con tàu rúc còi”, Nguyễn Bính đã thể hiện sâu sắc tâm trạng con người trong những cuộc chia tay: vừa lưu luyến, xót xa, vừa chất chứa hi vọng. Nghệ thuật đối lập giữa “người đi” và “người ở” làm nổi bật cảm xúc cô đơn, mất mát của kẻ ở lại. Ngôn ngữ thơ giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hằng ngày nhưng giàu sức gợi, đậm chất ca dao, khiến cảm xúc thêm chân thực và tha thiết. Nhịp thơ chậm rãi, ngắt đều như nhịp tàu xa dần, góp phần khắc sâu nỗi buồn chia biệt. Qua đó, Nguyễn Bính không chỉ kể lại một cuộc tiễn đưa mà còn gợi lên niềm thương cảm cho những phận người lỡ dở trong cuộc đời – một nét đặc trưng trong hồn thơ trữ tình, dân dã mà sâu sắc của ông.
câu2:
Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người” – câu thơ nổi tiếng của nhà thơ Mỹ Robert Frost không chỉ gợi lên hình ảnh đẹp về thiên nhiên, mà còn là một triết lý sâu sắc về sự chủ động lựa chọn con đường riêng, sáng tạo trong cuộc sống. Giữa vô vàn lối đi quen thuộc, dám bước trên con đường chưa ai đi là biểu hiện của bản lĩnh, của khát vọng khẳng định chính mình.
Sự chủ động lựa chọn lối đi riêng nghĩa là con người không mù quáng chạy theo số đông, mà biết suy nghĩ, cân nhắc và quyết định con đường phù hợp với năng lực, đam mê, giá trị sống của bản thân. Người sáng tạo không sợ khác biệt, dám làm những điều chưa ai làm, dám thử – dám sai – và dám chịu trách nhiệm. Chính tinh thần đó giúp xã hội phát triển, mở ra những hướng đi mới mẻ. Nếu ai cũng chỉ đi theo lối mòn, thế giới đã không có những phát minh vĩ đại, những tác phẩm nghệ thuật bất hủ hay những con người tiên phong như Thomas Edison, Steve Jobs hay Picasso – những người đã chọn “lối đi chưa có dấu chân người”.
Tuy nhiên, sáng tạo không có nghĩa là liều lĩnh hay bất chấp. Để tạo nên con đường riêng, mỗi người cần có kiến thức, bản lĩnh và mục tiêu rõ ràng. Lối đi riêng chỉ thực sự có giá trị khi nó hướng đến những điều tốt đẹp, đóng góp cho bản thân và cộng đồng. Nếu chỉ muốn khác biệt để được chú ý mà thiếu suy nghĩ, con người dễ sa vào cực đoan, cô lập hoặc thất bại. Vì vậy, cần dung hòa giữa sáng tạo và trách nhiệm, giữa ước mơ và thực tế.
Trong cuộc sống hiện đại, khi mọi thứ đều biến đổi nhanh chóng, tinh thần chủ động và sáng tạo lại càng cần thiết. Người trẻ hôm nay phải biết lắng nghe chính mình, xác định hướng đi riêng để không bị hòa tan giữa đám đông. Có thể con đường ấy gập ghềnh, ít người hiểu, nhưng chỉ khi dám bước đi, ta mới có cơ hội khám phá khả năng thật sự của bản thân và chạm đến thành công.
Như vậy, lời thơ của Robert Frost gửi gắm một thông điệp nhân văn: hãy là người tự chọn con đường cho chính mình, đừng sợ khác biệt, bởi chính sự khác biệt tạo nên giá trị riêng và dấu ấn không thể trộn lẫn của mỗi con người. Trong hành trình cuộc sống, lối đi chưa có dấu chân người có thể khó khăn, nhưng đó mới là con đường dẫn đến tự do, sáng tạo và vươn tới những đỉnh cao mới.