Phan Thanh Tùng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 (2,0 điểm) – Đoạn văn 150 chữ về món phở
Phở từ lâu đã trở thành một món ăn thân thuộc và gần gũi trong đời sống người Việt. Với tôi, phở không chỉ đơn thuần là một bát ăn nóng hổi mà còn là hương vị của sự sum họp và ấm áp. Những buổi sáng se lạnh, được ngồi bên nồi nước dùng nghi ngút khói, ngửi mùi thơm của hành, của quế hồi, tôi luôn cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Phở còn mang theo cả niềm tự hào bởi đó là tinh hoa ẩm thực Việt, chứa đựng bàn tay khéo léo và sự tỉ mỉ của những người nấu ăn. Mỗi bát phở là sự hòa quyện giữa vị ngọt thanh của nước dùng, mềm của sợi bánh, cay nồng của ớt và thơm của rau hành. Hương vị ấy khiến phở không chỉ là món ăn no bụng mà còn là món ăn nuôi dưỡng tâm hồn, để ai đi xa cũng nhớ về quê hương.
Câu 2 (4,0 điểm) – Bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi
Có những sự việc trôi qua nhẹ như cơn gió, nhưng cũng có những khoảnh khắc in đậm vào ký ức khiến ta mang theo suốt đời. Với tôi, đó là lần đầu tiên tôi được tự tay đứng lên sau một thất bại trong học tập. Năm ấy, tôi làm bài kiểm tra Toán rất kém, đến mức khi nhận kết quả, tôi chỉ muốn giấu tờ giấy đi thật nhanh. Trên đường về, lòng tôi nặng trĩu như mang một tảng đá. Ánh mắt thất vọng của cô giáo và sự im lặng của chính mình làm tôi buồn mãi.
Thế nhưng, điều tôi nhớ nhất không phải là nỗi buồn, mà là khoảnh khắc tôi quyết định thay đổi. Buổi tối hôm ấy, tôi ngồi một mình bên bàn học, mở lại những bài tập sai và chậm rãi làm từng câu một. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận rõ ràng rằng nỗ lực thật sự có thể bắt đầu từ một vấp ngã. Những ngày sau đó, tôi chăm chỉ hơn, hỏi bài nhiều hơn và kiên trì đến mức chính tôi cũng bất ngờ. Và rồi, trong bài kiểm tra lần sau, tôi đã đạt điểm cao. Khoảnh khắc nhìn thấy số điểm đỏ tươi trên trang giấy, tôi cảm thấy trong tim mình như có một ánh sáng nhỏ vừa bừng lên.
Sự việc ấy khiến tôi nhớ mãi vì nó dạy tôi bài học quan trọng: thất bại không đáng sợ, chỉ đáng sợ khi ta không dám đứng dậy. Mỗi lần gặp khó khăn, tôi lại nhớ về ngày hôm đó – ngày tôi học được cách tin vào chính mình và bước tiếp với một trái tim mạnh mẽ hơn.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Tùy bút / biểu cảm – miêu tả – nghị luận (trong đó tùy bút trữ tình là chủ đạo).
Câu 2.
Quy luật đặt tên các quán phở theo tác giả:
Dùng một tiếng: lấy tên thật của chủ hoặc tên con → phở Phúc, Lộc, Thọ, Tư…
Lấy đặc điểm cơ thể được dân gian gọi vui thành tên hiệu → phở Gù, phở Lắp, phở Sứt…
Tên thường do sáng kiến dân gian, thể hiện sự thân mật, yêu mến.
Câu 3.
Các phương diện tác giả nói về phở:
Phở trong đời sống hằng ngày: ăn lúc nào cũng hợp, gắn với bạn bè.
Phở theo mùa, thời tiết: mùa nóng ăn mát, mùa lạnh ăn ấm.
Phở với người nghèo: như “tấm áo kép”, “cái chăn bông”.
Tên hàng phở, văn hóa quán phở.
Tiếng rao phở – âm thanh của phố phường.
Sự khác nhau phở Bắc – phở Nam.
Nhận xét: Tác giả có cái nhìn tinh tế, trân trọng, đầy tự hào; phở không chỉ là món ăn mà là một biểu tượng văn hóa Hà Nội.
Câu 4.
Đề tài / chủ đề của văn bản:
Ca ngợi món phở Việt Nam, đặc biệt là phở Hà Nội; qua đó khắc họa vẻ đẹp của văn hóa, nếp sống và tâm hồn người Việt.
Câu 5.
Tình cảm của tác giả:
Yêu quý, trân trọng, tự hào về phở – món ăn dân tộc.
Hoài niệm về tiếng rao, về hương vị phở cổ truyền.
Gắn bó sâu sắc với phở như một phần của kí ức và tâm hồn Hà Nội.
có