Nguyễn Đặng Vũ Hoàng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 – Đoạn văn 150 chữ về món phở
Phở với mình đúng kiểu “comfort food quốc dân”, ăn lúc nào cũng thấy chill và ấm lòng. Buổi sáng làm bát phở nóng, húp cái nước dùng bốc hơi lên là tỉnh ngủ liền. Lúc trời lạnh mà ngồi bên nồi phở nghi ngút khói thì cảm giác như được sưởi ấm từ trong ra ngoài. Điều làm mình thích nhất là phở không bao giờ “chán”: đang buồn ăn cũng đỡ, đang vui ăn càng vui thêm. Phở còn mang vibe rất Việt Nam – mộc mạc, chân thật, nhưng vẫn tinh tế và đầy chất riêng. Mỗi bát phở không chỉ ngon mà còn là kỉ niệm: những buổi đi học sớm, những tối đói bụng muốn lót dạ, hay những lúc la cà với bạn bè. Nghĩ đến phở là thấy bùi bùi, thương thương và tự hào về ẩm thực quê mình.
Câu 2 – Bài văn biểu cảm về một sự việc em nhớ mãi
Có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhưng cảm xúc của nó thì ở lại thật lâu. Với em, sự việc khiến em nhớ mãi chính là buổi chiều em cùng mẹ dầm mưa đi học khi còn học tiểu học. Hôm đó trời đổ mưa bất ngờ, nước ngập cả đường. Em đứng nép dưới mái hiên cổng trường, loay hoay mãi vẫn không thấy mẹ. Đúng lúc em bắt đầu thấy sợ, mẹ xuất hiện, áo mưa ướt sũng, tóc bết hết vào mặt nhưng vẫn cười và nói: “Đi thôi con, mẹ tới rồi.”
Mẹ dắt xe chậm từng bước qua những đoạn ngập, một tay giữ lái, một tay che cho em khỏi ướt. Mưa tạt lạnh buốt, nhưng sau lưng mẹ lại ấm đến lạ. Khi về đến nhà, mẹ run vì lạnh còn em thì thấy mắt mình cay cay. Chỉ là một ngày mưa thôi, nhưng lần đầu tiên em hiểu sâu sắc thế nào là tình thương và sự hi sinh. Đến bây giờ, mỗi khi gặp mưa, em vẫn nhớ khoảnh khắc ấy – nhớ cái dáng mẹ gầy gầy nhưng vững vàng, và nhớ cảm giác được che chở bởi tình yêu lớn nhất đời mình.
- Sử dụng tên cúng cơm của người chủ hoặc tên con (ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng ca, phở Tư).
- Sử dụng tên tật nguyền trên thân thể người bán phở, được quần chúng nhắc lại thành tên hiệu (ví dụ: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt).
- Thời điểm ăn: Phở có thể ăn vào bất cứ giờ nào trong ngày, từ sớm đến khuya.
- Giá trị kinh tế: Phở hợp với túi tiền của người thanh bạch, có giá trị như tấm áo ấm trong mùa đông của người nghèo.
- Mùa nào ăn cũng hợp: Mùa nắng ăn ra mồ hôi thấy mát, mùa đông ăn thấy ấm lòng.
- Quy luật đặt tên quán: Tên quán thường chỉ dùng một tiếng, lấy tên chủ hoặc tên con, hoặc tên tật nguyền của người bán.
- Sự thay đổi theo thời gian: Hương vị phở vẫn như xưa nhưng tâm hồn người ăn phở ngày nay đã sáng sủa và lành mạnh hơn nhiều; tiếng rao phở đã vắng hẳn.
- Địa điểm và văn hóa vùng miền: Phở Bắc ăn ở đầu hè di cư không thể ngon bằng phở cổ truyền Hà Nội ăn bên lò than.
Chủ đề của văn bản: Tình yêu, sự trân trọng của tác giả đối với phở - một món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc và mang đậm nét văn hóa Hà Nội. Câu 5. Tình cảm của tác giả Answer: Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm:
- Sự yêu mến, trân trọng và tự hào sâu sắc đối với món phở truyền thống.
- Tình cảm gắn bó với văn hóa ẩm thực, lối sống và con người Hà Nội.
- Nỗi niềm hoài cổ, tiếc nuối những nét đẹp xưa cũ (như tiếng rao phở) đã mai một theo thời gian.
tí đi xin học bổng đi thịnh
lô