Vàng Thị Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
thể thơ trên là thơ bảy chữ
Câu 2
Những hình ảnh thể hiện nét xinh hàng ngày đam bạc, thanh cao của tác giả
Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Thu ăn măy trúc,đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ảo
Cuộc sống giản dị, hào hợp với thiên nhiên không mang danh lợi
Câu 3
Khắc họa lối sống đạm bạc, thanh nhàn của tác giả: chỉ cần vài vật dụng đơn sơ cũng đủ cho cuộc sống hằng ngày. Thể hiện thái độ sống ung dung, tự tại, không bon chen danh lợi, trái ngược với “vui thú” của người đời trong câu thơ sau. Góp phần làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn thanh cao, coi trọng sự bình yên, hòa hợp với thiên nhiên hơn là vật chất xa hoa.
Câu 4
“Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chốn lao xao”
Điểm đặc biệt trong quan niệm dại – khôn
“Dại” theo tác giả là chủ động rời xa chốn quan trường, danh lợi, tìm về nơi vắng vẻ để sống thanh nhàn, hòa hợp với thiên nhiên. “Khôn” là cách nghĩ của người đời: chen chúc nơi “lao xao” – nơi quyền lực, tiền tài, bon chen.
Sự đảo ngược giá trị Tác giả tự nhận mình là “dại” nhưng thực chất đó là cái dại khôn ngoan, thể hiện sự tỉnh táo, sáng suốt. Còn cái “khôn” của người đời lại hàm ý phê phán: khôn theo danh lợi nhưng dễ đánh mất sự bình yên, thanh thản trong tâm hồn. Ý nghĩa tư tưởng Thể hiện triết lí sống thanh cao, coi nhẹ công danh, vật chất. Bộc lộ bản lĩnh và nhân cách cao đẹp của tác giả: dám sống khác, sống đúng với giá trị mình lựa chọn.
Câu 5
Từ văn bản trên, có thể cảm nhận vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm là một con người thanh cao, ung dung và giàu bản lĩnh. Ông lựa chọn lối sống giản dị, hòa mình với thiên nhiên, xa rời chốn danh lợi ồn ào. Quan niệm “dại – khôn” độc đáo cho thấy sự tỉnh táo, sáng suốt của một trí thức lớn, không bị cuốn theo vòng xoáy công danh. Dù tự nhận là “dại”, nhưng đó là cái dại của người hiểu đời, hiểu mình. Qua đó, nhân cách Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên cao đẹp, đáng kính trọng và ngưỡng mộ.