Nguyễn Vũ Thanh Hải
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó là một buổi sáng mùa thu rực rỡ, bầu trời trong xanh, cờ đỏ sao vàng tung bay khắp nơi. Hàng vạn đồng bào từ khắp mọi miền Tổ quốc đổ về Ba Đình với niềm hân hoan và tự hào vô bờ bến. Ai nấy đều mong chờ giây phút thiêng liêng khi đất nước được tự do, độc lập.
Khi Bác Hồ xuất hiện trên lễ đài, cả quảng trường lặng đi trong xúc động. Người mặc bộ kaki giản dị, gương mặt hiền từ, ánh mắt sáng ngời. Giọng nói của Bác vang lên mạnh mẽ, rõ ràng khi đọc bản Tuyên ngôn Độc lập: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được...” Mỗi lời Bác nói đều khắc sâu vào lòng người nghe, thể hiện ý chí sắt đá của dân tộc Việt Nam về quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.
Khi Bác dứt lời, tiếng hô vang “Hồ Chí Minh muôn năm!” hòa cùng tiếng vỗ tay như sấm dậy. Nhiều người rơi nước mắt vì xúc động và tự hào. Khoảnh khắc ấy đã đi vào lịch sử như một dấu mốc vĩ đại, mở ra kỷ nguyên độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam.
Giờ đây, mỗi khi nghe lại giọng Bác đọc Tuyên ngôn Độc lập, em lại thấy tim mình rộn ràng, tự hào và biết ơn sâu sắc. Hình ảnh Bác Hồ trên lễ đài năm ấy sẽ mãi là biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Câu 1: Ngôi thứ nhất.
Câu 2:
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là:
– Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.
– Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.
Câu 3:
– 3 chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê là:
+ Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết.
+ Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.
+ Tôi tin chắc rằng cậu sẽ không ngại liều mình để cứu một người, cậu sẽ đem hết sức mình để che chở cho bạn: cứ nhìn vào đôi mắt của Ga-ro-nê thì thấy rõ điều đó!
– Nhân vật “tôi” rất yêu quý, tự hào, tin tưởng và quan tâm đến Ga-ro-nê.
Câu 4:
– Mặc dù cả lớp đều yêu quý cậu nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
– Qua đó, ta thấy nhân vật Ga-ro-nê là người biết bênh vực lẽ phải, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là người yếu thế.
Câu 5:
Qua văn bản, em rút ra bài học rằng cần luôn quan tâm, giúp đỡ và chia sẻ với bạn bè trong học tập cũng như trong cuộc sống. Em hiểu rằng phải đối xử tốt với mọi người, dù họ mạnh hay yếu, giàu hay nghèo. Đồng thời, em sẽ cố gắng sống thân thiện, hòa nhã, biết yêu thương và cảm thông với người khác. Chỉ khi đó, em mới có thể xây dựng được những tình bạn đẹp và trở thành người có tấm lòng nhân hậu như Ga-ro-nê.
– Em rút ra được bài học cho bản thân là:
+ Thấu hiểu, đồng cảm, thương xót cho những người bị khuyết tật.
+ Cần biết chủ động giúp đỡ, không kì thị, xa lánh những người bị khuyết tật.
– Biện pháp tu từ ẩn dụ: hót nắng vàng ánh ỏi.
– Tác dụng: “Ánh ỏi” vốn là từ gợi lên âm thanh tiếng chim, nhưng trong bài thơ này nó còn gợi cả sắc nắng vàng lấp lánh. Tác giả sử dụng biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác ở đây (cảm nhận tiếng hót bằng thị giác thay vì bằng thính giác) có tác dụng đem đến sự giao hòa giữa âm thanh và ánh sáng; gợi lên trong thế giới của trẻ khiếm thính một vùng trời sống động, sinh sắc và vui tươi một cách đầy diệu kì.