Nguyễn Huyền Trang
Giới thiệu về bản thân
– Biện pháp tu từ ẩn dụ: hót nắng vàng ánh ỏi.
– Tác dụng:
-“Ánh ỏi” vốn là từ gợi lên âm thanh tiếng chim, nhưng trong bài thơ này nó còn gợi cả sắc nắng vàng lấp lánh.
-Tác giả sử dụng biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác ở đây (cảm nhận tiếng hót bằng thị giác thay vì bằng thính giác) có tác dụng đem đến sự giao hòa giữa âm thanh và ánh sáng; gợi lên trong thế giới của trẻ khiếm thính một vùng trời sống động, sinh sắc và vui tươi một cách đầy diệu kì.
Qua bài thơ, em rút ra dược bài học là phải biết giúp đỡ, thấu hiểu những người khi sinh ra tay chân đã không lành lặn. Không được miệt thị xa lánh những người bị khuyết tật và có hoàn cảnh đặc biệt
Để có đất nước Việt Nam hòa bình, hạnh phúc như hôm nay đã biết bao nhiêu thế hệ đã phải nằm xuống đánh đổi lấy nó. Họ đã chiến đấu anh dũng, hi sinh thầm lặng để bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà, mang lại cuộc sống yên bình cho chúng ta ngày hôm nay. Trong số những con người vĩ đại ấy, không thể không nhắc đến vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc – Chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã dành trọn đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân. Sau đây là câu chuyện giản dị nhưng cảm động về đôi dép cao su của Bác Hồ.
Đôi dép của bác ra đời vào năm 1947, chế tạo từ một chiếc lốp ô tô quân sự của thực dân Pháp bị bộ đội ta phục kích ở Việt Bắc. Đôi dép đo cắt không dày lắm, quai trước to bản, quai sau nhỏ rất vừa chân bác.
Gặp suối hoặc mưa, bùn nước vào dép khó đi, Bác tụt dép, xách tay. Khi đi thăm bà con nông dân, Bác lại xắn quần cao lội ruộng, tay sách hoặc kẹp nách đôi dép để xuống lội. Từ ngày có đôi dép ấy, Bác gần như đi suốt mười một năm liền, qua bao nẻo đường, bao chiến khu. Các chiến sĩ cảnh vệ cũng đã đôi ba lần xin Bác đổi dép nhưng Bác chỉ mỉm cười rồi nói: "Vẫn còn đi được ". Cho đến một lần đi thăm Ấn Độ, khi Bác lên máy bay, ngồi trong buồng riêng thì mọi người trong tổ cảnh vệ lập mẹo giấu dép Bác đi, để sẵn một đôi giày mới. Mọi người thưa Bác rằng chắc để quên dưới khoang máy bay rồi nhưng rồi Bác lại ồn tồn nói: "Các chú cất dép Bác đi chứ gì. Đất nước ta còn chưa độc lập, nhân dân ta còn khó khăn Bác đi đôi dép cao su với tất là lịch sự lắm rồi." Câu nói giản dị ấy khiến ai nghe cũng xúc động. Rồi các anh chiến sĩ phải trả lại dép cho Bác.
Câu chuyện về đôi dép cao su tuy nhỏ bé, nhưng đã để lại bài học lớn lao về đức tính giản dị, tiết kiệm và lòng yêu thương nhân dân của Bác Hồ. Bác chính là tấm gương sáng ngời để mỗi người Việt Nam noi theo, sống khiêm tốn, biết trân trọng những gì mình có và luôn nghĩ cho người khác.
Để có đất nước Việt Nam hòa bình, hạnh phúc như hôm nay đã biết bao nhiêu thế hệ đã phải nằm xuống đánh đổi lấy nó. Họ đã chiến đấu anh dũng, hi sinh thầm lặng để bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà, mang lại cuộc sống yên bình cho chúng ta ngày hôm nay. Trong số những con người vĩ đại ấy, không thể không nhắc đến vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc – Chủ tịch Hồ Chí Minh, người đã dành trọn đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân. Sau đây là câu chuyện giản dị nhưng cảm động về đôi dép cao su của Bác Hồ.
Đôi dép của bác ra đời vào năm 1947, chế tạo từ một chiếc lốp ô tô quân sự của thực dân Pháp bị bộ đội ta phục kích ở Việt Bắc. Đôi dép đo cắt không dày lắm, quai trước to bản, quai sau nhỏ rất vừa chân bác.
Gặp suối hoặc mưa, bùn nước vào dép khó đi, Bác tụt dép, xách tay. Khi đi thăm bà con nông dân, Bác lại xắn quần cao lội ruộng, tay sách hoặc kẹp nách đôi dép để xuống lội. Từ ngày có đôi dép ấy, Bác gần như đi suốt mười một năm liền, qua bao nẻo đường, bao chiến khu. Các chiến sĩ cảnh vệ cũng đã đôi ba lần xin Bác đổi dép nhưng Bác chỉ mỉm cười rồi nói: "Vẫn còn đi được ". Cho đến một lần đi thăm Ấn Độ, khi Bác lên máy bay, ngồi trong buồng riêng thì mọi người trong tổ cảnh vệ lập mẹo giấu dép Bác đi, để sẵn một đôi giày mới. Mọi người thưa Bác rằng chắc để quên dưới khoang máy bay rồi nhưng rồi Bác lại ồn tồn nói: "Các chú cất dép Bác đi chứ gì. Đất nước ta còn chưa độc lập, nhân dân ta còn khó khăn Bác đi đôi dép cao su với tất là lịch sự lắm rồi." Câu nói giản dị ấy khiến ai nghe cũng xúc động. Rồi các anh chiến sĩ phải trả lại dép cho Bác.
Câu chuyện về đôi dép cao su tuy nhỏ bé, nhưng đã để lại bài học lớn lao về đức tính giản dị, tiết kiệm và lòng yêu thương nhân dân của Bác Hồ. Bác chính là tấm gương sáng ngời để mỗi người Việt Nam noi theo, sống khiêm tốn, biết trân trọng những gì mình có và luôn nghĩ cho người khác.
Câu 1: Kể theo ngôi thứ nhất
Câu 2: Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là:
– Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.
– Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.
Câu 3:
3 chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” với Ga-ro-nê:
+ Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm!
+ Tôi tin chắc rằng cậu sẽ không ngại liều mình để cứu một người, cậu sẽ đem hết sức mình để che chở cho bạn: cứ nhìn vào đôi mắt của Ga-ro-nê thì thấy rõ điều đó!
+ Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.
Câu 4:
– Mặc dù cả lớp đều yêu quý cậu nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
– Qua đó, ta thấy nhân vật Ga-ro-nê là người biết bênh vực lẽ phải, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là người yếu thế.
Câu 5:
Qua văn bản, em rút ra được bài học hãy yêu thương, giúp đỡ khi bạn ặp khó khăn. Biết bảo vệ kẻ yếu. Luôn lan tỏa những điều tích cực đến mọi người. Biết thấu hiểu, động viên, khích lệ khi bạn buồn. Luôn trân trọng những người bạn tốt xung quanh chúng ta.