Trần Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Đầu thế kỉ XX, đất nước Việt Nam chìm đắm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Nhân dân ta sống lầm than, cơ cực. Các phong trào đấu tranh nổ ra khắp nơi, nhưng tất cả đều lần lượt thất bại. Trong bối cảnh ấy, một thanh niên trẻ tuổi, tràn đầy lòng yêu nước, sớm mang trong mình khát vọng tìm đường giải phóng dân tộc – đó chính là Nguyễn Tất Thành, người sau này cả dân tộc Việt Nam gọi bằng cái tên thân thương: Bác Hồ.
Năm 1911, sau khi vào Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành làm thuê để nuôi sống bản thân và nuôi dưỡng chí lớn. Người luôn canh cánh một câu hỏi trong tim: “Làm sao để cứu dân, cứu nước thoát khỏi xiềng xích nô lệ?”. Những con đường cũ của các bậc tiền bối như Cần Vương, Đông Du, Duy Tân… đều không đem lại kết quả. Vì thế, Người quyết tâm phải đi ra thế giới, phải tìm con đường mới cho cách mạng Việt Nam.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng, một sự kiện lịch sử đã diễn ra. Khi ấy, bến cảng Sài Gòn tấp nập, nhộn nhịp, những con tàu lớn nhỏ liên tiếp cập bến, chở hàng hóa và hành khách đi khắp năm châu. Giữa dòng người xuôi ngược, có một chàng thanh niên gương mặt thông minh, ánh mắt sáng ngời, dáng vẻ giản dị. Đó chính là Nguyễn Tất Thành. Trên người Người chỉ mặc bộ quần áo công nhân, tay xách theo một ít hành trang. Nhưng trong trái tim Người lại mang theo cả một dân tộc, mang theo nỗi đau mất nước và khát vọng giành lại độc lập, tự do cho đồng bào mình.
Khi bước lên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville với tên gọi mới là Văn Ba, Người không tránh khỏi bao xúc động. Sau lưng là Tổ quốc thân yêu, nơi có quê hương xứ Nghệ, có người thân, có bao đồng bào đang oằn mình trong xiềng xích. Phía trước là một hành trình dài đầy gian nan, không biết bao giờ mới trở lại. Nhưng ánh mắt của Nguyễn Tất Thành vẫn kiên định, dáng đi vẫn dứt khoát. Con tàu dần rời bến, sóng nước cuồn cuộn như đưa tiễn. Từ giây phút ấy, cuộc hành trình ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước chính thức bắt đầu.
Giây phút Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng không chỉ là kỷ niệm riêng của một con người, mà còn là sự kiện trọng đại mở đầu một trang sử mới của dân tộc. Đó là hành động thể hiện ý chí sắt đá, tầm nhìn xa rộng và trái tim yêu nước nồng nàn. Người đã dám từ bỏ tuổi trẻ bình yên, rời xa gia đình, quê hương để ra đi với niềm tin duy nhất: nhất định sẽ tìm ra con đường cứu dân tộc mình.
Hơn một thế kỉ đã trôi qua, nhưng hình ảnh Bác Hồ rời bến cảng Nhà Rồng vẫn in đậm trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Nhờ chuyến đi ấy, Người đã tìm thấy con đường cách mạng đúng đắn: con đường giải phóng dân tộc theo chủ nghĩa Mác – Lênin. Từ đây, dân tộc ta đã có người dẫn đường vĩ đại.
Nghĩ về Bác trong giây phút lịch sử ấy, em thấy lòng mình dâng trào cảm xúc biết ơn và tự hào. Nếu không có bước đi đầy quả cảm ngày 5/6/1911, có lẽ dân tộc ta sẽ còn chìm trong đêm tối dài lâu. Là thế hệ hôm nay, em tự nhắc mình phải học tập, rèn luyện thật tốt, sống xứng đáng với tình yêu thương và niềm tin của Bác, góp phần nhỏ bé vào công cuộc xây dựng Tổ quốc giàu đẹp.
Câu 1: Ngôi thứ nhất.
Câu 2:
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là:
– Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.
– Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.
Các chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” với Ga-ro-nê sau:
+ Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết.
+ Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả.
+ Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.
+ Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm!
+ Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.
+ Tôi tin chắc rằng cậu sẽ không ngại liều mình để cứu một người, cậu sẽ đem hết sức mình để che chở cho bạn: cứ nhìn vào đôi mắt của Ga-ro-nê thì thấy rõ điều đó!
– Nhân vật “tôi” rất yêu quý, tự hào, tin tưởng và quan tâm đến Ga-ro-nê.
Câu 4:
– Mặc dù cả lớp đều yêu quý cậu nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
– Qua đó, ta thấy nhân vật Ga-ro-nê là người biết bênh vực lẽ phải, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là người yếu thế.
Câu 5:
+ Luôn quan tâm giúp đỡ bạn bè.
+ Đối xử tốt với tất cả mọi người, kể cả người yếu thế.
+ Thân thiện, hoà nhã, yêu thương mọi người.
Đầu thế kỉ XX, đất nước Việt Nam chìm đắm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Nhân dân ta sống lầm than, cơ cực. Các phong trào đấu tranh nổ ra khắp nơi, nhưng tất cả đều lần lượt thất bại. Trong bối cảnh ấy, một thanh niên trẻ tuổi, tràn đầy lòng yêu nước, sớm mang trong mình khát vọng tìm đường giải phóng dân tộc – đó chính là Nguyễn Tất Thành, người sau này cả dân tộc Việt Nam gọi bằng cái tên thân thương: Bác Hồ.
Năm 1911, sau khi vào Sài Gòn, Nguyễn Tất Thành làm thuê để nuôi sống bản thân và nuôi dưỡng chí lớn. Người luôn canh cánh một câu hỏi trong tim: “Làm sao để cứu dân, cứu nước thoát khỏi xiềng xích nô lệ?”. Những con đường cũ của các bậc tiền bối như Cần Vương, Đông Du, Duy Tân… đều không đem lại kết quả. Vì thế, Người quyết tâm phải đi ra thế giới, phải tìm con đường mới cho cách mạng Việt Nam.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại bến cảng Nhà Rồng, một sự kiện lịch sử đã diễn ra. Khi ấy, bến cảng Sài Gòn tấp nập, nhộn nhịp, những con tàu lớn nhỏ liên tiếp cập bến, chở hàng hóa và hành khách đi khắp năm châu. Giữa dòng người xuôi ngược, có một chàng thanh niên gương mặt thông minh, ánh mắt sáng ngời, dáng vẻ giản dị. Đó chính là Nguyễn Tất Thành. Trên người Người chỉ mặc bộ quần áo công nhân, tay xách theo một ít hành trang. Nhưng trong trái tim Người lại mang theo cả một dân tộc, mang theo nỗi đau mất nước và khát vọng giành lại độc lập, tự do cho đồng bào mình.
Khi bước lên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville với tên gọi mới là Văn Ba, Người không tránh khỏi bao xúc động. Sau lưng là Tổ quốc thân yêu, nơi có quê hương xứ Nghệ, có người thân, có bao đồng bào đang oằn mình trong xiềng xích. Phía trước là một hành trình dài đầy gian nan, không biết bao giờ mới trở lại. Nhưng ánh mắt của Nguyễn Tất Thành vẫn kiên định, dáng đi vẫn dứt khoát. Con tàu dần rời bến, sóng nước cuồn cuộn như đưa tiễn. Từ giây phút ấy, cuộc hành trình ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước chính thức bắt đầu.
Giây phút Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng không chỉ là kỷ niệm riêng của một con người, mà còn là sự kiện trọng đại mở đầu một trang sử mới của dân tộc. Đó là hành động thể hiện ý chí sắt đá, tầm nhìn xa rộng và trái tim yêu nước nồng nàn. Người đã dám từ bỏ tuổi trẻ bình yên, rời xa gia đình, quê hương để ra đi với niềm tin duy nhất: nhất định sẽ tìm ra con đường cứu dân tộc mình.
Hơn một thế kỉ đã trôi qua, nhưng hình ảnh Bác Hồ rời bến cảng Nhà Rồng vẫn in đậm trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Nhờ chuyến đi ấy, Người đã tìm thấy con đường cách mạng đúng đắn: con đường giải phóng dân tộc theo chủ nghĩa Mác – Lênin. Từ đây, dân tộc ta đã có người dẫn đường vĩ đại.
Nghĩ về Bác trong giây phút lịch sử ấy, em thấy lòng mình dâng trào cảm xúc biết ơn và tự hào. Nếu không có bước đi đầy quả cảm ngày 5/6/1911, có lẽ dân tộc ta sẽ còn chìm trong đêm tối dài lâu. Là thế hệ hôm nay, em tự nhắc mình phải học tập, rèn luyện thật tốt, sống xứng đáng với tình yêu thương và niềm tin của Bác, góp phần nhỏ bé vào công cuộc xây dựng Tổ quốc giàu đẹp.
+ Thấu hiểu, đồng cảm, thương xót cho những người bị khuyết tật.
+ Cần biết chủ động giúp đỡ, không kì thị, xa lánh những người bị khuyết tật.
– Biện pháp tu từ ẩn dụ: hót nắng vàng ánh ỏi.
– Tác dụng: “Ánh ỏi” vốn là từ gợi lên âm thanh tiếng chim, nhưng trong bài thơ này nó còn gợi cả sắc nắng vàng lấp lánh. Tác giả sử dụng biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác ở đây (cảm nhận tiếng hót bằng thị giác thay vì bằng thính giác) có tác dụng đem đến sự giao hòa giữa âm thanh và ánh sáng; gợi lên trong thế giới của trẻ khiếm thính một vùng trời sống động, sinh sắc và vui tươi một cách đầy diệu kì.