Nguyễn Hương Thủy
Giới thiệu về bản thân
Những ngày cuối cùng trong ngục Côn Đảo, Võ Thị Sáu vẫn giữ vững niềm tin vào cách mạng. Đêm 22 tháng 1 năm 1952, biết mình sắp bị hành hình, chị cất cao tiếng hát những bài ca cách mạng: “Lên đàng”, “Tiến quân ca”, “Cùng nhau đi hùng binh”. Tiếng hát trong trẻo, kiên cường của chị vang khắp trại giam, khiến hàng ngàn tù nhân xúc động rơi nước mắt. Sáng hôm sau, khi bị dẫn ra pháp trường, chị từ chối rửa tội và bình thản nói: “Tôi không có tội. Nếu cha muốn rửa tội, xin hãy rửa cho những kẻ sắp giết tôi đây.”Rồi chị hiên ngang bước đi, giọng hát “Tiến quân ca” vang lên giữa trời Côn Đảo. Khi tên chỉ huy ra lệnh bắn, chị dõng dạc hô lớn:“Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!” Bảy phát súng nổ vang, chị vẫn đứng thẳng, đôi mắt mở to nhìn về Tổ quốc thân yêu. Cuối cùng, viên đạn của tên chỉ huy đã cướp đi sinh mạng của chị, nhưng tinh thần bất khuất của Võ Thị Sáu thì mãi mãi bất diệt.
Cái chết anh hùng của chị đã thắp sáng ý chí chiến đấu cho biết bao chiến sĩ trong ngục tù và ngoài chiến trường. Tên tuổi chị được nhân dân nhắc mãi, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần quật cường, bất khuất.
“Người thiếu nữ ấy như mùa xuân,
Chị đã dâng trọn cuộc đời
Để chiến đấu với bao niềm tin,
Dù chết vẫn không lùi bước.”
Chị Võ Thị Sáu đã ngã xuống, nhưng hình ảnh người con gái Đất Đỏ tuổi mười bảy kiên cường vẫn sống mãi trong trái tim nhân dân Việt Nam. Sự hi sinh ấy là lời nhắc nhở thiêng liêng cho thế hệ trẻ hôm nay phải sống xứng đáng hơn, phải biết yêu quê hương, trân trọng hòa bình và tiếp bước con đường mà chị cùng bao người đi trước đã dũng cảm mở ra. Cái chết của chị là sự bất tử , bởi chị đã chết cho Tổ quốc, để mùa hoa lê-ki-ma mãi mãi nở giữa đất trời Việt Nam.
Qua bài thơ,em rút ra bài học là hãy thấu hiểu,đồng cảm,không xa lánh những người bị huyết tật bởi chẳng ai muốn bản thân mắc bệnh,trở nên khiếm khuyết như vậy
Hai dòng thơ trích trong bài thơ Tiếng hạt này mầm của tác giả Tô Hà đã sử dụng BPTT ẩn dụ qua hình ảnh "Hót nắng vàng ánh ỏi "
Tác dụng: BPTT ẩn dụ chuyển đổi cảm giác nhằm miêu tả,nổi bật tiếng chim hót ,gợi ra màu vàng lấp lánh của nắng và còn đem đến sự giao hòa giữa âm thanh và ánh sáng.Ngoài ra,BPTT ẩn dụ còn giúp câu thơ thêm sinh động,gợi hình,gợi cảm
Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc, có biết bao thiếu niên, thanh niên dũng cảm đã hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Ta nhớ đến Kim Đồng, người đội viên nhỏ tuổi gan dạ, hay Lý Tự Trọng với câu nói bất hủ “Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác”. Và giữa những trang sử vàng ấy, có một người con gái đã đi vào lòng nhân dân bằng tinh thần quật cường, khí phách anh hùng, đó chính là nữ liệt sĩ Võ Thị Sáu.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo ở huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Tuổi thơ chị gắn liền với những năm tháng đen tối khi thực dân Pháp quay lại xâm chiếm nước ta lần thứ hai. Mới 13 tuổi, chị đã tận mắt chứng kiến cảnh quân thù tàn sát, cướp bóc, đàn áp đồng bào. Chính những hình ảnh đau thương ấy đã hun đúc trong chị lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí chiến đấu mạnh mẽ. Mới 14 tuổi, chị được kết nạp vào Đội công an xung phong quận Đất Đỏ, đảm nhiệm công việc liên lạc, nắm tình hình địch. Với sự thông minh và nhanh nhẹn, chị đã hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ, góp phần quan trọng cho phong trào kháng chiến ở địa phương
Trong một lần nhận nhiệm vụ tiêu diệt hai tên ác ôn Cả Đay và Cả Suốt, chị không may bị địch bắt vào tháng 2 năm 1950. Trong nhà tù Đất Đỏ, chúng tra tấn chị bằng đủ cực hình, nhưng người con gái nhỏ bé ấy vẫn kiên cường, không khai nửa lời. Khi bị chuyển về khám Chí Hòa, chị vẫn tiếp tục giữ vững khí tiết, vận động chị em tù nhân đấu tranh cải thiện đời sống. Trước tòa án quân sự, dù chỉ mới 17 tuổi, chị hiên ngang đối đáp với quan tòa, khẳng định đanh thép:
“Yêu nước chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!
Đả đảo thực dân Pháp! Kháng chiến nhất định thắng lợi!”
Tiếng hô ấy vang dội giữa phiên tòa, khiến kẻ thù run sợ, còn đồng bào ta thì càng thêm cảm phục. Không khuất phục được người con gái kiên trung, bọn chúng đày chị ra Côn Đảo để chờ ngày thi hành án tử hình.
Chị Võ Thị Sáu đã ngã xuống, nhưng hình ảnh người con gái Đất Đỏ tuổi mười bảy kiên cường vẫn sống mãi trong trái tim nhân dân Việt Nam. Sự hi sinh ấy là lời nhắc nhở thiêng liêng cho thế hệ trẻ hôm nay phải sống xứng đáng hơn, phải biết yêu quê hương, trân trọng hòa bình và tiếp bước con đường mà chị cùng bao người đi trước đã dũng cảm mở ra. Cái chết của chị là sự bất tử , bởi chị đã chết cho Tổ quốc, để mùa hoa lê-ki-ma mãi mãi nở giữa đất trời Việt Nam.
Câu 1: Ngôi thứ nhất được sử dụng trong văn bản
Câu 2:
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là:
+) Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.
+) Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.
Câu 3:
+ Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết.
+ Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả.
+ Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.
–Từ đó, em thấy nhân vật “tôi” rất yêu quý, tự hào, tin tưởng và quan tâm đến Ga-ro-nê.
Câu 4:
– Mặc dù cả lớp đều yêu quý cậu nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
– Qua đó, ta thấy nhân vật Ga-ro-nê là người biết bênh vực lẽ phải, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là người yếu thế.
Câu 5:
Qua đó,em rút ra bài học là hãy luôn quan tâm,giúp đỡ bạn bè
Bài hát Đi cấy là bài hát thuộc thể loại dân ca Thanh Hóa,được trích trong Tổ khúc Múa đèn.Lời ca được hình thành từ trong các câu lục bát và có giai điệu tươi vui,trong sáng.Bài hát này có nội dung vô cùng ý nghĩa:thể hiện niềm vui của người Thanh Hóa khi đi cấy,thu hoach từng bông lúa ,lời hát được cất lên cũng thể hiện sự hi vọng,mong muốn một cuộc sống ấm no,hạnh phúc
Bài hát chèo thuyền thuộc thể loại dân ca Bắc Bộ,được hát theo hình thức ''Xướng-Xô''.Nội dung bài hát thể hiện tinh thần lao động và sự vất vả của những người dân làm nghề chài lưới,họ cũng vẫn luôn lạc quan,tự tin vào sức lao động của chính mình