Nguyễn Phan Khánh Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phan Khánh Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Ngôi thứ nhất.

Câu 2:

Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là:

– Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.

– Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.

Câu 3:

– HS nêu được 3 trong số các chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” với Ga-ro-nê sau:

+ Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết.

+ Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả.

+ Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu

+ Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm!

+ Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.

+ Tôi tin chắc rằng cậu sẽ không ngại liều mình để cứu một người, cậu sẽ đem hết sức mình để che chở cho bạn: cứ nhìn vào đôi mắt của Ga-ro-nê thì thấy rõ điều đó!

– Nhân vật “tôi” rất yêu quý, tự hào, tin tưởng và quan tâm đến Ga-ro-nê.

Câu 4:

– Mặc dù cả lớp đều yêu quý cậu nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.

– Qua đó, ta thấy nhân vật Ga-ro-nê là người biết bênh vực lẽ phải, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là người yếu thế.

Câu 5:

Gợi ý:

+ Luôn quan tâm giúp đỡ bạn bè.

+ Đối xử tốt với tất cả mọi người, kể cả người yếu thế.

+ Thân thiện, hoà nhã, yêu thương mọi người.

Trong trang sách lịch sử, có những sự kiện đã làm nên dấu mốc vĩ đại, lừng lẫy khắp năm châu. Trong dòng chảy lịch sử vĩ đại ấy, sự kiện Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn đọc lập ngày 2/9/1945 đã trở thành một mốc son chói lọi của đất nước. Hình ảnh Bác đứng tại quảng trường Ba Đình đã trở tành huyền thoại, những phút giây ngày hôm ấy chính là thời khắc thiêng liêng khai sinh nên nước Việt Nam dân chủ công hòa, đồng thời như một lời khẳng định về độc lập, tự do và hòa bình cho cả một đất nước.

Vào rạng sáng ngày 2/9/1945, những tia nắng thu buổi sớm chiếu xuống quảng trường Ba đình. Sáng sớm hôm ấy không ít người dân cả nam cả nữ, người già hay trẻ đều tụ lại để cùng chứng kiến thời khắc thiêng liêng của dân tộc. Lúc ấy, Bác Hồ bước lên, cả hội trường hô to: Hồ Chí Minh muôn năm! Bác đi khoai thai, vẫn mặc bộ ka ki trắng quen thuộc ấy.

Bác đứng trên bục, mặt Bác hiền từ, phúc hậu nhưng vẫn ánh lên vẻ trang nghiêm. Bác đọc bản tuyên ngôn độc lập do chính tay mình dày công chuẩn bị. Giong Bác trầm ấm nhưng trang trọng dõng dạc:" Việt Nam có quyền hưởng tự do độc lập, và thực sự đã trở thành một nước tự do độc lập..." Trong thời khắc thiêng liêng vĩ đại ấy, cả hội trường lúc thì lặng im, lúc thì vỡ òa trong những tiếng vỗ tay và sự xúc động. Trong bản tuyên ngôn độc lập ấy, Bác đã có một câu nói bất hủ đi vào huyền thoại: " mỗi người sinh ra đều có những quyền riêng mà không ai có thể xâm phạm được, trong đó có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc riêng". Những câu từ ấy khẳng định rõ ràng về quyền được tự do, độc lập của nước Việt Nam. Khi đang đọc, Bác bỗng ngẩng đầu lên và hô to hỏi:" tôi nói thế đồng bào nghe rõ không?", cả hội trường cùng đồng thanh trả lời vang như sấm:"có ạ!" Bác gật gù rồi đọc tiếp, tuy chỉ là câu hỏi đơn giản nhưng nó chứa đựng đầy sự quan tâm và yêu thương đồng bào của Bác.

Đến nay, sự kiện ngày 2/9 năm ấy đã trở tành một cột mốc vĩ đại khai sinh nên đất nước Việt Nam, mở ra một kỉ nguyên mới đó là kỉ nguyên độc lập, tự do cho dân tộc. Những lời nói trong bản tuyên ngôn độc lập ngày hôm ấy được thốt ra như một lời thể sắt son của cả một dân tộc trước lịch sử. Ngày nay, khi nhắc lại về thời khắc ấy, chúng ta càng thêm trân trọng và biết ơn những công lao trời biển của ông cha ta và chủ tịch Hồ Chí Minh. Và mỗi coong dân Việt Nam ta cần phải có ý thức trách nhiệm học tập và rèn luyện để gìn giữ hòa bình và phát triển đất nước.

Khoảnh khắc Bác Hồ đọc bảng tuyên ngôn độc lập năm ấy như một biểu tượng bất diệt cho thình yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh đoàn kết dân tộc. Và đó cũng là niềm tự hào của mỗi người con đất Việt, đồng thời nhắc nhở chúng ta phải biết ơn những công lao của những vị anh hùng đã góp phần tạo nên độc lập cho Tổ quốc.

Bài học mà em rút ra được từ bài thơ là: trong cuộc sống, ta phải có sự thấu hiểu và đồng cảm với những người khuyết tật. Không nên xa lánh hay kì thị mà cần nâng đỡ họ.

Biện pháp tu từ trong câu thơ là ẩn dụ. Ta thấy rằng từ "ánh ỏi" không chỉ gợi lên tiếng chim hót, mà còn giúp người đọc hình dung về sắc vàng lấp lánh của nắng. Trong câu thơ tác giả sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ đem đến sự giao hòa giũa âm thanh và ánh sáng, tạo nên một khung cảnh sinh động và vui tươi.