Nguyễn Quang Lâm
Giới thiệu về bản thân
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ kính yêu của toàn dân tộc, là người đã hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc và hạnh phúc của nhân dân. Trong vô vàn câu chuyện cảm động về Bác, em rất ấn tượng với lần Bác đến thăm trường thiếu nhi Trưng Vương (Hà Nội) năm 1958.
Hôm ấy, trời thu Hà Nội trong xanh và mát mẻ. Các em học sinh Trưng Vương đang háo hức chuẩn bị chào đón vị khách đặc biệt. Khi Bác Hồ xuất hiện trong bộ áo ka-ki đã sờn màu, mái tóc bạc trắng, ai nấy đều xúc động. Bác cười hiền hậu, vẫy tay chào rồi nhẹ nhàng bước vào lớp học. Bác ân cần hỏi han từng em:
– Các cháu học có ngoan không? Có nghe lời cô giáo không?
Khi thấy một em học sinh nhỏ chưa thuộc bài, Bác không trách mà chỉ dịu dàng nói:
– Học phải chăm, có chăm mới giỏi được, cháu nhé!
Bác còn dặn dò thầy cô phải quan tâm, dạy dỗ học sinh như con cháu của mình. Trước khi ra về, Bác vẫy tay chào và nói:
– Mong các cháu ngoan, học giỏi để sau này xây dựng đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn!
Câu nói giản dị ấy đã trở thành lời nhắn nhủ thiêng liêng với bao thế hệ học sinh Việt Nam.
Khi nghe kể lại câu chuyện này, em thấy lòng mình trào dâng niềm xúc động và kính yêu Bác vô hạn. Bác không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người ông hiền từ, luôn quan tâm đến thế hệ trẻ – những “hạt mầm” của đất nước.
- Biết trân trọng công lao của thầy cô, những người âm thầm gieo “hạt mầm tri thức” cho thế hệ học sinh.
- Yêu quý việc học, chăm chỉ tiếp thu kiến thức, bởi mỗi “âm có nghĩa” em học hôm nay chính là nền tảng cho tương lai.
- Biết cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, của thiên nhiên và con người quanh mình – như cách bài thơ hòa quyện tiếng chim, ánh nắng và tiếng học bài trong một bản nhạc đầy sức sống.
- Biết trân trọng công lao của thầy cô, những người âm thầm gieo “hạt mầm tri thức” cho thế hệ học sinh.
- Yêu quý việc học, chăm chỉ tiếp thu kiến thức, bởi mỗi “âm có nghĩa” em học hôm nay chính là nền tảng cho tương lai.
- Biết cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, của thiên nhiên và con người quanh mình – như cách bài thơ hòa quyện tiếng chim, ánh nắng và tiếng học bài trong một bản nhạc đầy sức sống.