Lương Gia Vinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Gia Vinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng có những người bạn lướt qua như gió thoảng, nhưng cũng có những người bạn dừng chân lại, cùng ta viết nên những trang kí ức rực rỡ nhất. Với tôi, Quân không chỉ là một người bạn cùng lớp, mà còn là người anh em thân thiết đã cùng tôi đi qua biết bao kỉ niệm buồn vui. Trong đó, kỉ niệm về một buổi chiều mưa mùa hạ năm lớp 5 là mảnh ghép mà tôi trân trọng nhất, bởi nó đã dạy tôi hiểu thế nào là một tình bạn chân chính.

Quân là một cậu bạn có vẻ ngoài rất đỗi phong trần. Cậu ấy có dáng người đậm, rắn rỏi với nước da ngăm đen vì những buổi trưa mải miết đá bóng trên sân cỏ. Điểm cuốn hút nhất ở Quân chính là đôi mắt sáng, lanh lợi ẩn dưới hàng lông mày rậm và nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi. Trái ngược với vẻ ngoài có phần nghịch ngợm, Quân lại là một người rất tinh tế và giàu tình cảm. Tôi vốn là một đứa nhút nhát, hay lo sợ, còn Quân lại giống như một ngọn lửa ấm áp, luôn sẵn lòng bảo vệ và dẫn dắt tôi.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi chiều chủ nhật đẹp trời. Hai đứa rủ nhau ra bãi bồi ven sông để thả diều. Con diều giấy của chúng tôi bay cao vút trên nền trời xanh thẳm, mang theo biết bao ước mơ của tuổi học trò. Chúng tôi mải mê chạy nhảy, reo hò theo tiếng sáo diều vi vu mà không nhận ra bầu trời đang chuyển mình dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, những đám mây đen kịt từ phía chân trời ùn ùn kéo đến, gió bắt đầu rít lên từng hồi mạnh mẽ khiến hàng cây ven đường nghiêng ngả.

Cơn mưa rào mùa hạ ập xuống nhanh đến mức chúng tôi không kịp trở tay. Tôi vốn có nỗi sợ mãnh liệt với sấm sét từ bé. Khi một tia chớp rạch ngang bầu trời kèm theo tiếng nổ vang rền như xé toạc không gian, tôi hốt hoảng buông rơi dây diều, ngồi thụp xuống vũng bùn, hai tay ôm chặt lấy đầu, người run cầm cập. Giữa màn mưa trắng xóa và tiếng gió gào thét, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô độc.

Nhưng đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đã nắm chặt lấy vai tôi. Đó là Quân. Thay vì chạy nhanh về nhà để lánh nạn, cậu ấy đã quay lại để tìm tôi. Quân hét lớn trong tiếng mưa: — Đừng sợ! Có tớ ở đây rồi! Đứng dậy đi, chúng mình phải về ngay kẻo cảm lạnh!

Nói rồi, Quân cởi chiếc áo khoác đồng phục đang mặc, che lên đầu cho cả hai đứa. Cậu ấy nắm chặt tay tôi, từng bước dìu tôi đi qua con đường đất đỏ đã trở nên trơn trượt như mỡ. Có những đoạn bùn lầy lội, tôi suýt ngã nhào, Quân lại dùng hết sức bình sinh để giữ tôi đứng vững. Suốt quãng đường về, mặc cho những hạt mưa to và nặng quất vào mặt đau rát, Quân vẫn không buông tay tôi một giây nào. Cậu ấy còn không ngừng nói chuyện, kể những câu chuyện cười để tôi quên đi tiếng sấm sét đang gầm vang trên đỉnh đầu.

Khi về đến cửa nhà, cả hai đứa đều ướt sũng như chuột lột, quần áo lấm lem bùn đất. Nhìn bộ dạng "thê thảm" của nhau, chúng tôi bỗng bật cười sảng khoái. Quân đưa tay quệt nước mưa trên mặt, cười bảo: "Cậu nhát quá đấy, lần sau có tớ thì không phải sợ gì hết nhé!". Lời nói giản đơn ấy của Quân khiến tôi xúc động vô cùng. Tôi nhận ra rằng, một người bạn tốt không phải là người sẵn sàng nắm tay ta đi qua những giông bão của cuộc đời.

Tình bạn giữa tôi và Quân đã lớn lên từ những điều giản dị như thế. Cảm ơn Quân đã luôn ở bên, giúp tôi dũng cảm hơn và dạy cho tôi biết trân trọng những giá trị tốt đẹp của tình bạn. Tôi tự hứa sẽ luôn giữ gìn và vun đắp cho tình bạn này để nó mãi bền vững theo thời gian.

Từ truyện "Sơn Tinh, Thủy Tinh", em rút ra bài học về sự kiên trì, dũng cảm, và tinh thần đoàn kết để vượt qua thử thách, đặc biệt là chống chọi thiên tai (lũ lụt), đồng thời biết tôn trọng và hợp tác thay vì ghen ghét, đố kị, thể hiện lẽ phải luôn thắng cái ác và khát vọng chinh phục tự nhiên của dân tộc. 

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng có những người bạn lướt qua như gió thoảng, nhưng cũng có những người bạn dừng chân lại, cùng ta viết nên những trang kí ức rực rỡ nhất. Với tôi, Quân không chỉ là một người bạn cùng lớp, mà còn là người anh em thân thiết đã cùng tôi đi qua biết bao kỉ niệm buồn vui. Trong đó, kỉ niệm về một buổi chiều mưa mùa hạ năm lớp 5 là mảnh ghép mà tôi trân trọng nhất, bởi nó đã dạy tôi hiểu thế nào là một tình bạn chân chính.

Quân là một cậu bạn có vẻ ngoài rất đỗi phong trần. Cậu ấy có dáng người đậm, rắn rỏi với nước da ngăm đen vì những buổi trưa mải miết đá bóng trên sân cỏ. Điểm cuốn hút nhất ở Quân chính là đôi mắt sáng, lanh lợi ẩn dưới hàng lông mày rậm và nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi. Trái ngược với vẻ ngoài có phần nghịch ngợm, Quân lại là một người rất tinh tế và giàu tình cảm. Tôi vốn là một đứa nhút nhát, hay lo sợ, còn Quân lại giống như một ngọn lửa ấm áp, luôn sẵn lòng bảo vệ và dẫn dắt tôi.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi chiều chủ nhật đẹp trời. Hai đứa rủ nhau ra bãi bồi ven sông để thả diều. Con diều giấy của chúng tôi bay cao vút trên nền trời xanh thẳm, mang theo biết bao ước mơ của tuổi học trò. Chúng tôi mải mê chạy nhảy, reo hò theo tiếng sáo diều vi vu mà không nhận ra bầu trời đang chuyển mình dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, những đám mây đen kịt từ phía chân trời ùn ùn kéo đến, gió bắt đầu rít lên từng hồi mạnh mẽ khiến hàng cây ven đường nghiêng ngả.

Cơn mưa rào mùa hạ ập xuống nhanh đến mức chúng tôi không kịp trở tay. Tôi vốn có nỗi sợ mãnh liệt với sấm sét từ bé. Khi một tia chớp rạch ngang bầu trời kèm theo tiếng nổ vang rền như xé toạc không gian, tôi hốt hoảng buông rơi dây diều, ngồi thụp xuống vũng bùn, hai tay ôm chặt lấy đầu, người run cầm cập. Giữa màn mưa trắng xóa và tiếng gió gào thét, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô độc.

Nhưng đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đã nắm chặt lấy vai tôi. Đó là Quân. Thay vì chạy nhanh về nhà để lánh nạn, cậu ấy đã quay lại để tìm tôi. Quân hét lớn trong tiếng mưa: — Đừng sợ! Có tớ ở đây rồi! Đứng dậy đi, chúng mình phải về ngay kẻo cảm lạnh!

Nói rồi, Quân cởi chiếc áo khoác đồng phục đang mặc, che lên đầu cho cả hai đứa. Cậu ấy nắm chặt tay tôi, từng bước dìu tôi đi qua con đường đất đỏ đã trở nên trơn trượt như mỡ. Có những đoạn bùn lầy lội, tôi suýt ngã nhào, Quân lại dùng hết sức bình sinh để giữ tôi đứng vững. Suốt quãng đường về, mặc cho những hạt mưa to và nặng quất vào mặt đau rát, Quân vẫn không buông tay tôi một giây nào. Cậu ấy còn không ngừng nói chuyện, kể những câu chuyện cười để tôi quên đi tiếng sấm sét đang gầm vang trên đỉnh đầu.

Khi về đến cửa nhà, cả hai đứa đều ướt sũng như chuột lột, quần áo lấm lem bùn đất. Nhìn bộ dạng "thê thảm" của nhau, chúng tôi bỗng bật cười sảng khoái. Quân đưa tay quệt nước mưa trên mặt, cười bảo: "Cậu nhát quá đấy, lần sau có tớ thì không phải sợ gì hết nhé!". Lời nói giản đơn ấy của Quân khiến tôi xúc động vô cùng. Tôi nhận ra rằng, một người bạn tốt không phải là người chỉ bên ta khi vui cười, mà là người sẵn sàng nắm tay ta đi qua những giông bão của cuộc đời.

Tình bạn giữa tôi và Quân đã lớn lên từ những điều giản dị như thế. Cảm ơn Quân đã luôn ở bên, giúp tôi dũng cảm hơn và dạy cho tôi biết trân trọng những giá trị tốt đẹp của tình bạn. Tôi tự hứa sẽ luôn giữ gìn và vun đắp cho tình bạn này để nó mãi bền vững theo thời gian.

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng có những người bạn lướt qua như gió thoảng, nhưng cũng có những người bạn dừng chân lại, cùng ta viết nên những trang kí ức rực rỡ nhất. Với tôi, Quân không chỉ là một người bạn cùng lớp, mà còn là người anh em thân thiết đã cùng tôi đi qua biết bao kỉ niệm buồn vui. Trong đó, kỉ niệm về một buổi chiều mưa mùa hạ năm lớp 5 là mảnh ghép mà tôi trân trọng nhất, bởi nó đã dạy tôi hiểu thế nào là một tình bạn chân chính.

Quân là một cậu bạn có vẻ ngoài rất đỗi phong trần. Cậu ấy có dáng người đậm, rắn rỏi với nước da ngăm đen vì những buổi trưa mải miết đá bóng trên sân cỏ. Điểm cuốn hút nhất ở Quân chính là đôi mắt sáng, lanh lợi ẩn dưới hàng lông mày rậm và nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi. Trái ngược với vẻ ngoài có phần nghịch ngợm, Quân lại là một người rất tinh tế và giàu tình cảm. Tôi vốn là một đứa nhút nhát, hay lo sợ, còn Quân lại giống như một ngọn lửa ấm áp, luôn sẵn lòng bảo vệ và dẫn dắt tôi.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi chiều chủ nhật đẹp trời. Hai đứa rủ nhau ra bãi bồi ven sông để thả diều. Con diều giấy của chúng tôi bay cao vút trên nền trời xanh thẳm, mang theo biết bao ước mơ của tuổi học trò. Chúng tôi mải mê chạy nhảy, reo hò theo tiếng sáo diều vi vu mà không nhận ra bầu trời đang chuyển mình dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, những đám mây đen kịt từ phía chân trời ùn ùn kéo đến, gió bắt đầu rít lên từng hồi mạnh mẽ khiến hàng cây ven đường nghiêng ngả.

Cơn mưa rào mùa hạ ập xuống nhanh đến mức chúng tôi không kịp trở tay. Tôi vốn có nỗi sợ mãnh liệt với sấm sét từ bé. Khi một tia chớp rạch ngang bầu trời kèm theo tiếng nổ vang rền như xé toạc không gian, tôi hốt hoảng buông rơi dây diều, ngồi thụp xuống vũng bùn, hai tay ôm chặt lấy đầu, người run cầm cập. Giữa màn mưa trắng xóa và tiếng gió gào thét, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô độc.

Nhưng đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đã nắm chặt lấy vai tôi. Đó là Quân. Thay vì chạy nhanh về nhà để lánh nạn, cậu ấy đã quay lại để tìm tôi. Quân hét lớn trong tiếng mưa: — Đừng sợ! Có tớ ở đây rồi! Đứng dậy đi, chúng mình phải về ngay kẻo cảm lạnh!

Nói rồi, Quân cởi chiếc áo khoác đồng phục đang mặc, che lên đầu cho cả hai đứa. Cậu ấy nắm chặt tay tôi, từng bước dìu tôi đi qua con đường đất đỏ đã trở nên trơn trượt như mỡ. Có những đoạn bùn lầy lội, tôi suýt ngã nhào, Quân lại dùng hết sức bình sinh để giữ tôi đứng vững. Suốt quãng đường về, mặc cho những hạt mưa to và nặng quất vào mặt đau rát, Quân vẫn không buông tay tôi một giây nào. Cậu ấy còn không ngừng nói chuyện, kể những câu chuyện cười để tôi quên đi tiếng sấm sét đang gầm vang trên đỉnh đầu.

Khi về đến cửa nhà, cả hai đứa đều ướt sũng như chuột lột, quần áo lấm lem bùn đất. Nhìn bộ dạng "thê thảm" của nhau, chúng tôi bỗng bật cười sảng khoái. Quân đưa tay quệt nước mưa trên mặt, cười bảo: "Cậu nhát quá đấy, lần sau có tớ thì không phải sợ gì hết nhé!". Lời nói giản đơn ấy của Quân khiến tôi xúc động vô cùng. Tôi nhận ra rằng, một người bạn tốt không phải là người chỉ bên ta khi vui cười, mà là người sẵn sàng nắm tay ta đi qua những giông bão của cuộc đời.

Tình bạn giữa tôi và Quân đã lớn lên từ những điều giản dị như thế. Cảm ơn Quân đã luôn ở bên, giúp tôi dũng cảm hơn và dạy cho tôi biết trân trọng những giá trị tốt đẹp của tình bạn. Tôi tự hứa sẽ luôn giữ gìn và vun đắp cho tình bạn này để nó mãi bền vững theo thời gian.

Việt Nam nằm ở múi giờ số 7, Pê-ru nằm ở múi giờ số -5.

=> Chênh lệch múi: 7 - (-5) = 12 (múi).

=> Lúc này, ở Pê-ru là: 11 + 12 = 23 (giờ) ngày 02/09/2023 (do Pê-ru nằm ở phía Tây, có giờ muộn hơn Việt Nam nằm ở phía Đông).

- Lí do bà khuyên Emma như vậy vì sự khác nhau về giờ múi giữa các múi giờ. Mặc dù ở cùng thời điểm, ở Việt Nam đang là buổi trưa nhưng ở Pê-ru đang là buổi đêm

Việt Nam nằm ở múi giờ số 7, Pê-ru nằm ở múi giờ số -5.

=> Chênh lệch múi: 7 - (-5) = 12 (múi).

=> Lúc này, ở Pê-ru là: 11 + 12 = 23 (giờ) ngày 02/09/2023 (do Pê-ru nằm ở phía Tây, có giờ muộn hơn Việt Nam nằm ở phía Đông).

- Lí do bà khuyên Emma như vậy vì sự khác nhau về giờ múi giữa các múi giờ. Mặc dù ở cùng thời điểm, ở Việt Nam đang là buổi trưa nhưng ở Pê-ru đang là buổi đêm

Trái Đất chuyển động quanh Mặt Trời theo quỹ đạo hình elip, hướng từ Tây sang Đông, mất khoảng 365 ngày 6 giờ (1 năm) để hoàn thành 1 vòng; trục Trái Đất luôn nghiêng không đổi 66°33' so với mặt phẳng quỹ đạo, tạo ra các mùa trên Trái Đất do bán cầu Bắc và Nam luân phiên ngả về phía Mặt Trời.