Dương Ngọc Tú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Ngọc Tú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Dựa vào nội dung tình huống, bạn V đã bị xâm phạm các nhóm quyền cơ bản sau:
  • Quyền được học tập: Đây là quyền bị xâm phạm rõ ràng nhất. Trẻ em có quyền được đi học, được tạo điều kiện để học hết bậc phổ thông. Việc bố mẹ bắt V nghỉ học khi mới hết lớp 9 đã tước đi cơ hội giáo dục của em.
  • Quyền được phát triển: Việc học tập là nền tảng để trẻ em phát triển toàn diện về trí tuệ và nhân cách. Khi bị buộc phải đi làm sớm, V không có điều kiện để phát triển tối đa tiềm năng của bản thân.
  • Quyền được vui chơi, giải trí: Việc phải đi làm phụ giúp gia đình quá sớm thay vì được đến trường và sinh hoạt cùng bạn bè đồng trang lứa là sự xâm phạm đến quyền được hưởng thụ các hoạt động văn hóa, vui chơi của trẻ em.
  • Quyền được bảo vệ khỏi sự bóc lột sức lao động: Trẻ em ở độ tuổi này (lớp 9 thường là 14-15 tuổi) cần được ưu tiên cho việc học thay vì bị coi là một nguồn lực lao động chính để nuôi gia đình.
b/ Trách nhiệm của gia đình trong việc thực hiện quyền trẻ em: Gia đình là môi trường đầu tiên và quan trọng nhất để bảo vệ và thực hiện quyền trẻ em. Trách nhiệm của gia đình bao gồm:
  • Nuôi dưỡng và giáo dục: Cha mẹ có trách nhiệm chăm sóc, nuôi dạy con cái phát triển khỏe mạnh. Đặc biệt, phải tạo điều kiện tốt nhất cho con được đi học, hoàn thành chương trình giáo dục phổ cập theo quy định của pháp luật.
  • Tôn trọng ý kiến của con: Gia đình cần lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của trẻ (như mong muốn được tiếp tục đến trường của V) để đưa ra những quyết định phù hợp với lợi ích tốt nhất của con.
  • Bảo vệ con khỏi các nguy cơ: Cha mẹ có trách nhiệm bảo vệ con khỏi mọi hình thức xâm hại, bóc lột sức lao động hoặc những áp lực quá sức so với độ tuổi.
  • Làm gương và định hướng: Cha mẹ cần là tấm gương đạo đức, hướng dẫn con lối sống lành mạnh, có trách nhiệm với bản thân và xã hội thay vì chỉ coi con là công cụ để giải quyết khó khăn kinh tế trước mắt.


Dựa vào nội dung tình huống, bạn V đã bị xâm phạm các nhóm quyền cơ bản sau:
  • Quyền được học tập: Đây là quyền bị xâm phạm rõ ràng nhất. Trẻ em có quyền được đi học, được tạo điều kiện để học hết bậc phổ thông. Việc bố mẹ bắt V nghỉ học khi mới hết lớp 9 đã tước đi cơ hội giáo dục của em.
  • Quyền được phát triển: Việc học tập là nền tảng để trẻ em phát triển toàn diện về trí tuệ và nhân cách. Khi bị buộc phải đi làm sớm, V không có điều kiện để phát triển tối đa tiềm năng của bản thân.
  • Quyền được vui chơi, giải trí: Việc phải đi làm phụ giúp gia đình quá sớm thay vì được đến trường và sinh hoạt cùng bạn bè đồng trang lứa là sự xâm phạm đến quyền được hưởng thụ các hoạt động văn hóa, vui chơi của trẻ em.
  • Quyền được bảo vệ khỏi sự bóc lột sức lao động: Trẻ em ở độ tuổi này (lớp 9 thường là 14-15 tuổi) cần được ưu tiên cho việc học thay vì bị coi là một nguồn lực lao động chính để nuôi gia đình.
b/ Trách nhiệm của gia đình trong việc thực hiện quyền trẻ em: Gia đình là môi trường đầu tiên và quan trọng nhất để bảo vệ và thực hiện quyền trẻ em. Trách nhiệm của gia đình bao gồm:
  • Nuôi dưỡng và giáo dục: Cha mẹ có trách nhiệm chăm sóc, nuôi dạy con cái phát triển khỏe mạnh. Đặc biệt, phải tạo điều kiện tốt nhất cho con được đi học, hoàn thành chương trình giáo dục phổ cập theo quy định của pháp luật.
  • Tôn trọng ý kiến của con: Gia đình cần lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của trẻ (như mong muốn được tiếp tục đến trường của V) để đưa ra những quyết định phù hợp với lợi ích tốt nhất của con.
  • Bảo vệ con khỏi các nguy cơ: Cha mẹ có trách nhiệm bảo vệ con khỏi mọi hình thức xâm hại, bóc lột sức lao động hoặc những áp lực quá sức so với độ tuổi.
  • Làm gương và định hướng: Cha mẹ cần là tấm gương đạo đức, hướng dẫn con lối sống lành mạnh, có trách nhiệm với bản thân và xã hội thay vì chỉ coi con là công cụ để giải quyết khó khăn kinh tế trước mắt.


- Lí do bà khuyên Emma như vậy vì sự khác nhau về giờ múi giữa các múi giờ. Mặc dù ở cùng thời điểm, ở Việt Nam đang là buổi trưa nhưng ở Pê-ru đang là buổi đêm


Trái Đất chuyển động quanh Mặt Trời theo quỹ đạo hình elip, hướng từ Tây sang Đông, mất khoảng 365 ngày 6 giờ (1 năm) để hoàn thành 1 vòng; trục Trái Đất luôn nghiêng không đổi 66°33' so với mặt phẳng quỹ đạo, tạo ra các mùa trên Trái Đất do bán cầu Bắc và Nam luân phiên ngả về phía Mặt Trời.

câu 1. câu chuyện được kể theo ngôi kể số 3

câu 2.

câu 3. vì câu chuyện dành cho trẻ em

câu 4.

câu 1. câu chuyện được kể theo ngôi kể số 3

câu 2.

câu 3. vì câu chuyện dành cho trẻ em

câu 4.

Khi còn nhỏ, tôi là một đứa trẻ hiếu động. Bởi vậy, tôi đã khiến cho bố mẹ lo lắng rất nhiều. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ mãi về một trải nghiệm đáng nhớ, bị lạc trong siêu thị.


Khi đó, tôi đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, tôi có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón tôi từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Tôi sẽ thuyết phục bố mua cho tôi một vài món.


Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt tôi vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay tôi. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Tôi gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, tôi đã nói với bố mua cho tôi loại bánh và loại kẹo mà tôi thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ.


Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một con búp bê rất đẹp. Tôi mải ngắm nhìn con búp bê mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, tôi đã bị lạc. Lúc này, tôi rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Tôi liền chạy đi tìm bố. Mãi tôi vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, tôi òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa tôi tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón tôi. Tôi chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên.


Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình.


câu 1 câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại

câu 2 từ trên cánh tay và mái tóc của mẹ, từng nụ hoa dẻ nhú ra