Nông Ngọc Bảo Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Ngọc Bảo Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trái Đất chuyển động quanh Mặt Trời theo quỹ đạo hình elip, gần tròn, trong đó Mặt Trời nằm ở một tiêu điểm.

Trong khi chuyển động, trục Trái Đất nghiêng 23°27’ và không đổi hướng, điều này làm cho các bán cầu lần lượt nhận ánh sáng khác nhau, gây ra hiện tượng các mùa trong năm.

Trái Đất chuyển động quanh Mặt Trời theo quỹ đạo hình elip, gần tròn, trong đó Mặt Trời nằm ở một tiêu điểm.

Trong khi chuyển động, trục Trái Đất nghiêng 23°27’ và không đổi hướng, điều này làm cho các bán cầu lần lượt nhận ánh sáng khác nhau, gây ra hiện tượng các mùa trong năm.

Trái Đất chuyển động quanh Mặt Trời theo quỹ đạo hình elip, gần tròn, trong đó Mặt Trời nằm ở một tiêu điểm.

Trong khi chuyển động, trục Trái Đất nghiêng 23°27’ và không đổi hướng, điều này làm cho các bán cầu lần lượt nhận ánh sáng khác nhau, gây ra hiện tượng các mùa trong năm.

Câu 1 : câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba

Câu 2 : từ láy là lanh lảnh líu ríu

Câu 3 : vì sử dụng biện pháp tu từ cho động vật

Câu 4 : em không đồng tình với hành động của vẹt vì như vậy sẽ khiến mình thành bản sao của người khác

Câu 5: từ câu chuyện trên em rút ra bài học đừng bao giờ bắt chước người khác vì như vậy chúng ta sẽ trở thành bản sao của người khác không còn là chính mình nữa

Câu 1: - Thói bắt chước một cách vô ý thức gây ra nhiều tác hại tiêu cực đối với con người trong cuộc sống. Trước hết, nó làm thui chột cá tính và khả năng tư duy độc lập. Người bắt chước thường xuyên không còn động lực để tìm tòi, khám phá những điều mới mẻ hoặc phát triển bản sắc riêng của mình. Họ dễ trở thành bản sao mờ nhạt của người khác, thiếu đi sự sáng tạo và bản lĩnh cần thiết để đưa ra quyết định phù hợp với hoàn cảnh của bản thân. Hơn nữa, việc bắt chước máy móc có thể dẫn đến sai lầm và thất bại, bởi những gì phù hợp với người này chưa chắc đã tốt cho người kia. Về lâu dài, sống trong sự bắt chước khiến con người mất đi sự tự tin và dễ rơi vào cảm giác trống rỗng, không xác định được giá trị thực sự của mình. Câu 2 : - Cuộc sống của em từ trước đến nay khá êm đềm, phần lớn xoay quanh việc học tập và những sở thích cá nhân. Mọi thứ dường như đã được sắp đặt sẵn, và em hiếm khi phải đối mặt với những thử thách lớn hay những vấn đề nằm ngoài phạm vi an toàn của mình. Tuy nhiên, một trải nghiệm vào mùa hè năm ngoái đã thay đổi sâu sắc cách em nhìn nhận về thế giới và về chính bản thân mình: chuyến đi thiện nguyện đầu tiên tới một làng chài ven biển nghèo. Kế hoạch ban đầu của em chỉ là tham gia cho đủ số giờ hoạt động xã hội, một nhiệm vụ mà trường đề ra. Thế nhưng, ngay khi chiếc xe dừng lại và em bước xuống, hình ảnh trước mắt đã hoàn toàn đập tan suy nghĩ hời hợt đó. Ngôi làng nhỏ bé, xiêu vẹo trong gió, khác xa những bức ảnh du lịch em từng thấy. Những đứa trẻ với đôi mắt to tròn và quần áo bạc màu chạy ùa ra đón chúng em, nụ cười hồn nhiên nhưng ẩn chứa sự thiếu thốn. Em được phân công hướng dẫn các em nhỏ học tập và tổ chức các trò chơi. Ban đầu, mọi thứ thật khó khăn. Em không quen với việc phải giảng giải kiến thức một cách đơn giản nhất, cũng như không biết cách giao tiếp với những đứa trẻ quá hiếu động. Em nhận ra rằng, những bài học trên lớp về kỹ năng mềm dường như vô dụng trước thực tế cần sự chân thành và kiên nhẫn tuyệt đối. Có một bé gái tên Mai, em ấy rất ít nói và luôn ngồi ở góc lớp. Các thầy cô giáo ở đó kể rằng hoàn cảnh gia đình Mai rất khó khăn, cha mẹ thường xuyên đi biển. Em đã dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện với Mai, không phải bằng những lời khuyên to tát, mà bằng những câu hỏi đơn giản về ước mơ, về biển cả. Một buổi chiều, khi cùng Mai vẽ tranh, em ấy đã vẽ một con thuyền lớn với những cánh buồm căng gió. Mai chỉ vào bức tranh và nói khẽ: "Cháu muốn lớn lên làm cô giáo, để dạy các em nhỏ trong làng không phải thất học." Ánh mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ của Mai lúc đó khiến em chợt hiểu ra giá trị thực sự của chuyến đi. Đó không chỉ là việc tặng quà hay dạy học, mà là việc trao đi niềm hy vọng và nhận lại sự cảm thông sâu sắc. Em nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở những điều vật chất xa hoa, mà ở khả năng tạo ra sự khác biệt, dù chỉ là nhỏ bé, trong cuộc sống của người khác. Khi trở về, cuộc sống của em vẫn tiếp diễn như trước, nhưng góc nhìn thì đã thay đổi. Em biết trân trọng những gì mình đang có hơn, đồng thời ý thức được trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng. Trải nghiệm ấy đã dạy em bài học vô giá về sự đồng cảm, về lòng nhân ái và về sức mạnh của một hành động nhỏ nhưng xuất phát từ trái tim. Đó là trải nghiệm ý nghĩa nhất, đã giúp em trưởng thành hơn và sống có mục đích hơn.

Câu 1: câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ ba

Câu 2: từ láy là lanh lảnh líu ríu

Câu 3: vì sử dụng biện pháp tu từ cho động vật

Câu 4 : em không đồng tình trước hành động bắt chước của vẹt vì như vậy sẽ khiến mình thành bản sao của người khác

Câu 5 : từ câu chuyện trên em giúp ra bài học đừng bao giờ bắt chước người khác vì như vậy chúng ta sẽ được coi là bản sao của người khác

Câu 1:

- Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2:

- Từ láy là : lanh lảnh , líu ríu

Câu 3:

- Vì sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa cho động vật

Câu 4:

- Em không vì như vậy mình sẽ không còn là chính mình nữa mà chính là bản sao của người khác

Câu 5:

- Em rút ra bài học là đừng bao giờ bắt chước người khác nếu như vậy mình sẽ được coi là bản sao của người khác

Bài làm :

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm khiến mình không thể quên – có kỷ niệm vui, nhưng cũng có những kỷ niệm buồn. Với em, trải nghiệm buồn nhất là lần em làm mất con mèo mà em rất yêu quý. Con mèo tên là Miu, em nuôi nó từ khi còn nhỏ xíu. Mỗi ngày đi học về, Miu đều chạy ra cổng đón em, quấn quanh chân và kêu “meo meo” như muốn kể chuyện. Em coi Miu như người bạn thân của mình vậy. Một buổi chiều, em mải chơi ngoài sân rồi quên đóng cổng. Tối đến, em tìm mãi mà không thấy Miu đâu. Cả nhà cùng nhau đi tìm khắp xóm nhưng vẫn không thấy. Đêm đó em không ngủ được, cứ nghĩ đến cảnh Miu lạc ở đâu đó, lạnh và sợ.

Những ngày sau đó, mỗi khi nhìn thấy bát cơm nhỏ em để phần cho Miu, lòng em lại nhói lên. Từ lần ấy, em hiểu rằng khi yêu quý điều gì, mình phải biết trân trọng và chăm sóc thật cẩn thận, vì có những thứ mất đi rồi sẽ không bao giờ lấy lại được.



Bài làm :

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm khiến mình không thể quên – có kỷ niệm vui, nhưng cũng có những kỷ niệm buồn. Với em, trải nghiệm buồn nhất là lần em làm mất con mèo mà em rất yêu quý. Con mèo tên là Miu, em nuôi nó từ khi còn nhỏ xíu. Mỗi ngày đi học về, Miu đều chạy ra cổng đón em, quấn quanh chân và kêu “meo meo” như muốn kể chuyện. Em coi Miu như người bạn thân của mình vậy. Một buổi chiều, em mải chơi ngoài sân rồi quên đóng cổng. Tối đến, em tìm mãi mà không thấy Miu đâu. Cả nhà cùng nhau đi tìm khắp xóm nhưng vẫn không thấy. Đêm đó em không ngủ được, cứ nghĩ đến cảnh Miu lạc ở đâu đó, lạnh và sợ.

Những ngày sau đó, mỗi khi nhìn thấy bát cơm nhỏ em để phần cho Miu, lòng em lại nhói lên. Từ lần ấy, em hiểu rằng khi yêu quý điều gì, mình phải biết trân trọng và chăm sóc thật cẩn thận, vì có những thứ mất đi rồi sẽ không bao giờ lấy lại được.