Nguyễn Minh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Lời khuyên của bà nội là đúng và có thể giải thích bằng kiến thức về múi giờ trên Trái Đất: Việt Nam nằm ở múi giờ UTC+7. Pê-ru nằm ở múi giờ UTC−5. → Như vậy, Pê-ru chậm hơn Việt Nam 12 giờ. Vào lúc 11 giờ trưa ngày 03/09/2023 ở Việt Nam thì: Ở Pê-ru đang là 23 giờ đêm ngày 02/09/2023. Đây là thời điểm ban đêm, thường là lúc mọi người đang ngủ hoặc nghỉ ngơi. Vì vậy, nếu Emma gọi điện lúc này sẽ làm phiền mẹ. 👉 Kết luận: Do Trái Đất tự quay quanh trục từ Tây sang Đông nên các địa điểm khác nhau có giờ khác nhau. Khi ở Việt Nam là ban ngày thì ở Pê-ru đã là ban đêm, nên bà nội khuyên Emma không nên gọi điện để mẹ được nghỉ ngơi.

Tỉ lệ bản đồ: 1 : 15 000 ⇒ 1 cm trên bản đồ = 15 000 cm ngoài thực tế Độ dài đo được trên bản đồ: 5 cm Khoảng cách thực tế: 5 \times 15\,000 = 75\,000 \text{ cm} Đổi ra mét: 75\,000 \text{ cm} = 750 \text{ m} Đáp án: Khoảng cách từ nhà An đến khu chợ là 750 mét.

Đặc điểm chuyển động quay quanh Mặt Trời của Trái Đất: Trái Đất chuyển động quanh Mặt Trời theo quỹ đạo hình elip, gần tròn, Mặt Trời nằm ở một tiêu điểm. Hướng chuyển động: từ Tây sang Đông (cùng chiều với chuyển động tự quay). Thời gian Trái Đất quay hết một vòng quanh Mặt Trời là 365 ngày 6 giờ (≈ 1 năm). **Trục Trái Đất nghiêng 23

✅ Câu 1 Viết đoạn văn 6–8 câu nêu suy nghĩ về tác hại của thói bắt chước Trong cuộc sống, thói bắt chước người khác có thể mang lại nhiều tác hại cho mỗi người. Khi chỉ biết làm theo người khác, chúng ta dễ đánh mất đi suy nghĩ và cá tính riêng của mình. Người quen bắt chước thường bị lệ thuộc, không thể tự quyết định hay sáng tạo. Điều đó khiến họ trở nên yếu đuối, thiếu tự tin và khó đạt được thành công thật sự. Thậm chí, bắt chước quá nhiều còn làm cho người khác không tin tưởng vì họ thấy ta không có bản sắc. Những người như vậy thường bị tụt lại phía sau và khó phát huy tài năng của chính mình. Vì vậy, mỗi người cần học hỏi điều hay, nhưng phải biết phát triển điểm mạnh riêng để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. ✅ Câu 2 Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khiến mình nhớ mãi và rút ra những bài học quan trọng. Đối với em, trải nghiệm sâu sắc nhất chính là lần em làm mất chiếc ví nhỏ mà mẹ đã tặng nhân sinh nhật. Đó là một buổi chiều cuối tuần, em cùng các bạn ra công viên gần nhà để chơi đá cầu. Vì quá vui, em không để ý mình đã để chiếc ví trong túi áo khoác hơi lỏng. Khi chơi xong, em cho tay vào túi tìm ví thì mới phát hiện nó đã biến mất. Em bỗng thấy tim mình đập mạnh, mặt nóng bừng lên vì lo sợ. Chiếc ví ấy không đựng số tiền lớn, nhưng là món quà mẹ tặng nên em rất trân trọng. Em cùng các bạn đi tìm khắp nơi, từ ghế đá đến sân cỏ nhưng vẫn không thấy. Càng tìm, em càng cảm thấy buồn và hối hận vì sự bất cẩn của mình. Về đến nhà, em vừa sợ vừa ngập ngừng kể lại sự việc với mẹ. Nghe xong, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói rằng: “Mất đồ thì tiếc, nhưng quan trọng là con phải rút kinh nghiệm.” Chính sự dịu dàng của mẹ khiến em càng thêm day dứt. Tối hôm đó, em gần như không ngủ được vì nghĩ về chiếc ví và lỗi lầm của mình. Sáng hôm sau, em quay lại công viên với hy vọng nhỏ nhoi rằng ai đó sẽ nhặt và để lại. Thật bất ngờ, bác bảo vệ đưa cho em chiếc ví và nói bác thấy nó rơi gần bồn hoa. Em vui đến mức suýt bật khóc. Em cảm ơn bác rối rít rồi mang ví về khoe mẹ. Mẹ xoa đầu và mỉm cười, bảo rằng may mắn chỉ đến với người biết trân trọng và biết sửa lỗi. Trải nghiệm đó đã để lại trong em một bài học quý giá. Em hiểu rằng phải luôn cẩn thận trong mọi việc, dù nhỏ nhất, và phải biết gìn giữ những thứ mình trân trọng. Từ đó, em trưởng thành hơn và biết chịu trách nhiệm với hành động của mình. Đó là một kỷ niệm mà em sẽ không bao giờ quên.

✅ Câu 1 Viết đoạn văn 6–8 câu nêu suy nghĩ về tác hại của thói bắt chước Trong cuộc sống, thói bắt chước người khác có thể mang lại nhiều tác hại cho mỗi người. Khi chỉ biết làm theo người khác, chúng ta dễ đánh mất đi suy nghĩ và cá tính riêng của mình. Người quen bắt chước thường bị lệ thuộc, không thể tự quyết định hay sáng tạo. Điều đó khiến họ trở nên yếu đuối, thiếu tự tin và khó đạt được thành công thật sự. Thậm chí, bắt chước quá nhiều còn làm cho người khác không tin tưởng vì họ thấy ta không có bản sắc. Những người như vậy thường bị tụt lại phía sau và khó phát huy tài năng của chính mình. Vì vậy, mỗi người cần học hỏi điều hay, nhưng phải biết phát triển điểm mạnh riêng để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. ✅ Câu 2 Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khiến mình nhớ mãi và rút ra những bài học quan trọng. Đối với em, trải nghiệm sâu sắc nhất chính là lần em làm mất chiếc ví nhỏ mà mẹ đã tặng nhân sinh nhật. Đó là một buổi chiều cuối tuần, em cùng các bạn ra công viên gần nhà để chơi đá cầu. Vì quá vui, em không để ý mình đã để chiếc ví trong túi áo khoác hơi lỏng. Khi chơi xong, em cho tay vào túi tìm ví thì mới phát hiện nó đã biến mất. Em bỗng thấy tim mình đập mạnh, mặt nóng bừng lên vì lo sợ. Chiếc ví ấy không đựng số tiền lớn, nhưng là món quà mẹ tặng nên em rất trân trọng. Em cùng các bạn đi tìm khắp nơi, từ ghế đá đến sân cỏ nhưng vẫn không thấy. Càng tìm, em càng cảm thấy buồn và hối hận vì sự bất cẩn của mình. Về đến nhà, em vừa sợ vừa ngập ngừng kể lại sự việc với mẹ. Nghe xong, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói rằng: “Mất đồ thì tiếc, nhưng quan trọng là con phải rút kinh nghiệm.” Chính sự dịu dàng của mẹ khiến em càng thêm day dứt. Tối hôm đó, em gần như không ngủ được vì nghĩ về chiếc ví và lỗi lầm của mình. Sáng hôm sau, em quay lại công viên với hy vọng nhỏ nhoi rằng ai đó sẽ nhặt và để lại. Thật bất ngờ, bác bảo vệ đưa cho em chiếc ví và nói bác thấy nó rơi gần bồn hoa. Em vui đến mức suýt bật khóc. Em cảm ơn bác rối rít rồi mang ví về khoe mẹ. Mẹ xoa đầu và mỉm cười, bảo rằng may mắn chỉ đến với người biết trân trọng và biết sửa lỗi. Trải nghiệm đó đã để lại trong em một bài học quý giá. Em hiểu rằng phải luôn cẩn thận trong mọi việc, dù nhỏ nhất, và phải biết gìn giữ những thứ mình trân trọng. Từ đó, em trưởng thành hơn và biết chịu trách nhiệm với hành động của mình. Đó là một kỷ niệm mà em sẽ không bao giờ quên.

Trong cuộc sống, ai cũng có những chuyện khiến mình buồn. Với em, kỷ niệm buồn nhất là lần em làm mất con mèo mà em rất thương. Con mèo của em tên là Miu. Em nuôi Miu từ khi nó còn nhỏ xíu. Miu có bộ lông trắng muốt, mắt tròn và rất đáng yêu. Mỗi khi em đi học về, Miu thường chạy ra đón rồi quấn quanh chân em. Em xem Miu như một người bạn thân của mình. Một hôm, em vô ý quên đóng cổng. Miu chạy ra ngoài chơi rồi không thấy quay lại nữa. Em đi tìm khắp nơi, gọi tên Miu mãi mà không thấy. Mấy ngày sau đó, em buồn lắm. Mỗi khi nhìn thấy cái bát ăn của Miu, em lại muốn khóc. Dù rất buồn, nhưng từ chuyện đó em học được một bài học: khi mình yêu quý ai hay điều gì, phải biết giữ gìn và cẩn thận hơn. Em cũng hiểu rằng mình phải có trách nhiệm với những gì mình làm. Giờ đây, mỗi khi nhớ đến Miu, em vẫn thấy thương lắm, nhưng em cũng biết nhờ chuyện đó mà em trưởng thành hơn và biết quan tâm đến mọi thứ xung quanh. (Khoảng 340 chữ)

Câu 1: Truyện đồng thoại. (Nội dung kể về hạt dẻ gai được nhân hoá, sống trong rừng và trải qua các mùa.) Câu 2: Những hạt dẻ lớn lên giữa nắng lửa, mưa dông trên sườn núi cao; nội dung cho thấy môi trường sống khắc nghiệt nhưng giàu trải nghiệm. Câu 3: Cheo leo: chỉ vị trí cao, hẹp và có phần nguy hiểm. (Trong nội dung, từ này miêu tả sườn núi nơi mẹ dẻ đứng.) Ào ạt: chỉ sự dồn dập, mạnh mẽ. (Nội dung dùng từ này để nói về gió mưa, chuyển động dữ dội của thiên nhiên.) Câu 4: Nhân vật “tôi” được nhân hoá (có suy nghĩ, cảm xúc, lời nói), thể hiện sợ hãi, bám mẹ nhưng cuối cùng dũng cảm rời tổ để đón cuộc sống mới — đó là nội dung điển hình của truyện đồng thoại. Câu 5: Bài học: nội dung khuyên chúng ta phải dũng cảm, biết tự lập và đón nhận thử thách để trưởng thành.