Trần Như Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Như Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống hiện đại, không ít người, đặc biệt là giới trẻ, đang đối mặt với một “căn bệnh” âm thầm nhưng nguy hiểm: trì hoãn. Ý kiến cho rằng thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người là hoàn toàn có cơ sở và đáng để mỗi chúng ta suy ngẫm.

Trì hoãn là việc chần chừ, kéo dài thời gian thực hiện những nhiệm vụ cần làm, dù biết rõ hậu quả có thể xảy ra. Nhiều người thường tự nhủ “để mai làm”, “còn nhiều thời gian”, nhưng rồi mọi việc cứ bị dồn lại, gây áp lực lớn vào phút cuối. Đây không chỉ là một thói quen xấu mà còn là biểu hiện của sự thiếu kỉ luật và trách nhiệm với bản thân.

Trước hết, trì hoãn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả học tập và công việc. Khi không hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn, chất lượng công việc thường giảm sút do làm vội vàng, thiếu đầu tư. Ví dụ, một học sinh trì hoãn việc học bài, đến sát ngày kiểm tra mới học sẽ khó nắm chắc kiến thức, dễ dẫn đến kết quả kém. Về lâu dài, điều này tạo ra lỗ hổng kiến thức và làm giảm sự tự tin. Trong công việc, trì hoãn còn khiến người khác mất niềm tin, ảnh hưởng đến uy tín cá nhân.

Không chỉ vậy, trì hoãn còn gây ra những tác động tiêu cực đến tâm lí. Khi công việc bị dồn lại, con người dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, lo lắng, thậm chí là mệt mỏi, chán nản. Cảm giác “biết mình cần làm nhưng không làm” khiến ta tự trách bản thân, lâu dần hình thành thói quen tiêu cực, làm giảm động lực phát triển. Điều này đặc biệt nguy hiểm với người trẻ – những người đang trong giai đoạn xây dựng tương lai.

Nguyên nhân của thói quen trì hoãn khá đa dạng. Có thể do lười biếng, thiếu mục tiêu rõ ràng, sợ thất bại, hoặc bị cuốn vào những yếu tố gây xao nhãng như mạng xã hội, trò chơi điện tử. Đôi khi, chính sự cầu toàn cũng khiến con người trì hoãn vì sợ làm không hoàn hảo. Dù xuất phát từ đâu, nếu không kiểm soát, trì hoãn sẽ dần trở thành “kẻ đánh cắp thời gian” nguy hiểm.

Tuy nhiên, trì hoãn không phải là điều không thể khắc phục. Mỗi người cần rèn luyện tính kỉ luật bằng cách lập kế hoạch cụ thể, chia nhỏ công việc và bắt tay vào làm ngay khi có thể. Việc đặt mục tiêu rõ ràng, ưu tiên những nhiệm vụ quan trọng cũng giúp chúng ta tránh bị quá tải. Ngoài ra, hạn chế các yếu tố gây xao nhãng và tạo môi trường học tập, làm việc tích cực cũng là cách hiệu quả để vượt qua trì hoãn. Quan trọng hơn, mỗi người cần thay đổi nhận thức: hành động sớm không chỉ giúp công việc tốt hơn mà còn mang lại cảm giác nhẹ nhõm, tự tin.

Tóm lại, thói quen trì hoãn thực sự đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người. Nếu không thay đổi kịp thời, chúng ta có thể đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Vì vậy, hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, hành động ngay hôm nay để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Câu 1.
Văn bản tập trung bàn về những tác hại của việc phụ thuộc vào công nghệ hiện đại đối với đời sống con người.

Câu 2.
Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3) là: “Công nghệ khiến cho công việc xâm nhập cả vào cuộc sống gia đình và vui chơi giải trí.”

Câu 3.
a. Phép liên kết: phép thế (đại từ “đó” thay cho “8 giờ một ngày trong 5–6 ngày một tuần”).

b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): phép lặp (lặp từ “công nghệ”).

Câu 4.
Các bằng chứng trong đoạn (4) giúp làm rõ và tăng tính thuyết phục cho luận điểm về tác hại của công nghệ, đặc biệt là việc xâm phạm quyền riêng tư, khiến người đọc nhận thức rõ hơn mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Câu 5.
Thái độ của người viết: lo ngại, cảnh báo và phê phán việc con người phụ thuộc quá mức vào công nghệ.

Câu 6.
Từ góc nhìn của người trẻ, để gắn kết với người thân và bạn bè, chúng ta cần hạn chế thời gian sử dụng thiết bị công nghệ, chủ động trò chuyện trực tiếp, dành thời gian cho gia đình, tham gia các hoạt động chung như đi chơi, sinh hoạt tập thể. Bên cạnh đó, cần rèn luyện kĩ năng giao tiếp, lắng nghe và quan tâm đến cảm xúc của người khác để xây dựng mối quan hệ bền chặt hơn.

Trong kho tàng văn học Việt Nam, có rất nhiều nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc, nhưng em đặc biệt yêu thích nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao. Đây là một hình tượng tiêu biểu cho người nông dân nghèo trước Cách mạng, giàu lòng tự trọng và tình yêu thương.

Lão Hạc là một người nông dân nghèo, sống cô độc sau khi vợ mất và con trai bỏ đi làm đồn điền cao su. Tài sản duy nhất của lão chỉ là mảnh vườn và con chó Vàng – kỉ vật của con trai để lại. Cuộc sống túng quẫn khiến lão rơi vào cảnh đói nghèo, bế tắc. Tuy vậy, trong hoàn cảnh khó khăn ấy, lão vẫn hiện lên là một con người giàu tình cảm. Lão yêu thương con trai sâu sắc, luôn giữ gìn mảnh vườn như một cách để dành lại cho con. Đặc biệt, tình cảm của lão dành cho con chó Vàng rất chân thành, coi nó như một người thân trong gia đình.

Một trong những chi tiết cảm động nhất là khi lão Hạc phải bán con chó. Đây là quyết định đầy đau đớn, bởi đó không chỉ là việc bán một con vật nuôi mà còn là sự dằn vặt về mặt tinh thần. Sau khi bán chó, lão day dứt, ân hận và tự trách mình. Qua đó, ta thấy được tấm lòng lương thiện và nhân hậu của lão – một con người nghèo nhưng giàu tình nghĩa.

Không chỉ vậy, Lão Hạc còn là người có lòng tự trọng cao. Dù nghèo đói, lão không muốn phiền lụy đến người khác. Lão từ chối sự giúp đỡ và chọn cách gửi tiền nhờ ông giáo lo hậu sự. Cuối cùng, lão tìm đến cái chết dữ dội để giữ trọn phẩm giá, không làm điều gì trái với lương tâm. Cái chết của lão khiến người đọc vừa xót xa, vừa kính phục.

Nhân vật Lão Hạc được xây dựng bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc. Qua đó, tác giả đã khắc họa thành công một con người nghèo khổ nhưng giàu lòng nhân ái, đồng thời phản ánh hiện thực xã hội bất công lúc bấy giờ.

Tóm lại, Lão Hạc là một nhân vật để lại nhiều cảm xúc trong lòng người đọc. Qua hình ảnh ấy, em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở sự giàu có mà ở nhân cách và tình yêu thương.

Văn bản mang lại cho em một thông điệp rất sâu sắc: sức mạnh vĩ đại nhất của con người không nằm ở việc chinh phục thiên nhiên, mà nằm ở tình yêu thương và khả năng vượt qua sự ích kỉ của chính mình.

Qua sự kiện con tàu RMS Titanic bị chìm, tác giả cho thấy con người dù tiến bộ đến đâu vẫn nhỏ bé trước sức mạnh của thiên nhiên. Tuy nhiên, hình ảnh người đàn ông sẵn sàng nhường phao cứu sinh cho mẹ con người phụ nữ lại làm nổi bật một “sức mạnh” khác – đó là lòng nhân ái và sự hi sinh.

Từ đó, văn bản gửi gắm thông điệp: điều làm nên giá trị cao đẹp của con người không phải là quyền lực hay khoa học kĩ thuật, mà chính là tình yêu thương, sự vị tha và lòng nhân hậu. Khi biết yêu thương và nghĩ cho người khác, con người có thể vượt lên bản năng ích kỉ, trở nên cao cả và “vĩ đại” theo đúng nghĩa.

Thông điệp này cũng gắn với lời của Mahatma Gandhi: tình yêu chính là sức mạnh lớn nhất của nhân loại, có thể cảm hóa con người và làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Trước hết, “tình yêu” ở đây không chỉ là tình cảm đôi lứa mà còn là lòng nhân ái, sự cảm thông, sẻ chia giữa người với người. Đó là tình yêu gia đình, tình bạn, tình yêu quê hương, đất nước và cả sự bao dung với những người xung quanh.

Gandhi cho rằng tình yêu là “sức mạnh vĩ đại nhất” bởi nó có khả năng cảm hóa và thay đổi con người theo hướng tích cực. Không cần đến bạo lực hay quyền lực, tình yêu vẫn có thể xóa bỏ hận thù, gắn kết con người và xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Thực tế cho thấy, những hành động xuất phát từ tình yêu thương—như giúp đỡ người khó khăn hay tha thứ cho lỗi lầm—luôn tạo ra ảnh hưởng sâu sắc và lâu dài.

Ngoài ra, tình yêu còn là nguồn động lực mạnh mẽ giúp con người vượt qua khó khăn. Khi được yêu thương hoặc biết yêu thương, ta có thêm niềm tin, ý chí để đối mặt với thử thách trong cuộc sống.

Câu 1.

Nhân vật giáo sư trong đoạn trích hiện lên là một con người bản lĩnh, bình tĩnh và giàu tri thức khoa học. Trước những biến động dữ dội của lòng đất như nhiệt độ tăng cao, tiếng nổ vang dội hay dấu hiệu núi lửa phun trào, ông không hề hoảng loạn mà vẫn giữ thái độ điềm tĩnh. Không chỉ vậy, giáo sư còn nhanh chóng phân tích tình hình và nhận ra đây chính là cơ hội để thoát khỏi lòng đất. Cách ông “tươi cười” và “bình thản” cho thấy sự tự tin và tinh thần lạc quan hiếm có trong hoàn cảnh nguy hiểm. Qua đó, nhân vật giáo sư thể hiện phẩm chất của một nhà khoa học chân chính: dũng cảm, sáng suốt và luôn tin tưởng vào tri thức. Hình ảnh ấy góp phần truyền cảm hứng về ý chí và sự vững vàng trước thử thách.


Câu 2.

Em tán thành với ý kiến: “Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình.” Trong xã hội hiện đại, học sinh và thanh thiếu niên phải đối mặt với nhiều áp lực như điểm số, thi cử, định hướng nghề nghiệp và sự so sánh từ môi trường xung quanh. Không ít bạn trẻ tự đặt ra mục tiêu quá cao so với khả năng của mình, dẫn đến cảm giác thất vọng khi không đạt được kết quả như mong muốn. Bên cạnh đó, sự kì vọng lớn từ gia đình đôi khi vô tình trở thành gánh nặng, khiến các bạn cảm thấy mệt mỏi và mất động lực. Khi áp lực kéo dài mà không được giải tỏa, nhiều người dễ lựa chọn bỏ cuộc như một cách để thoát khỏi căng thẳng.

Tuy nhiên, việc bỏ cuộc không phải là giải pháp đúng đắn. Thất bại là điều không thể tránh khỏi trong quá trình trưởng thành, và chính những khó khăn ấy giúp con người rèn luyện bản lĩnh. Thay vì từ bỏ, mỗi người cần học cách điều chỉnh mục tiêu phù hợp với năng lực, đồng thời rèn luyện ý chí kiên trì. Gia đình cũng nên thấu hiểu và đồng hành, tạo môi trường tích cực để con cái phát triển. Ngoài ra, bản thân người trẻ cần học cách cân bằng giữa học tập và nghỉ ngơi, tránh để áp lực dồn nén quá mức.

Như vậy, áp lực thành tích và kì vọng cao có thể khiến một bộ phận giới trẻ dễ bỏ cuộc, nhưng điều quan trọng là phải biết vượt qua và thích nghi. Khi có ý chí và sự hỗ trợ đúng cách, người trẻ hoàn toàn có thể biến áp lực thành động lực để vươn lên và hoàn thiện bản thân.

Câu 1.
Cuộc du hành diễn ra trong không gian dưới lòng đất, cụ thể là bên trong đường ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động.


Câu 2.
Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách: thêm cụm từ bổ sung ý nghĩa (cụm danh từ có các từ ngữ miêu tả đi kèm).
“Một sự ghê sợ” được mở rộng thành “Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi”.


Câu 3.

  • Giáo sư bình thản vì ông hiểu đây là dấu hiệu của núi lửa phun trào, đồng thời nhận ra đó là cơ hội để thoát ra mặt đất.
  • Qua đó, ta thấy ông có các phẩm chất: bình tĩnh, dũng cảm, tự tin và giàu kiến thức khoa học.

Câu 4.
Hai phẩm chất của nhân vật “tôi”:

  • Nhạy cảm, lo lắng trước nguy hiểm
    Chi tiết: “Một sự ghê sợ dai dẳng… xâm chiếm tâm hồn tôi”, “Chúng ta sắp nguy đến nơi rồi!”.
  • Biết suy nghĩ, dần trở nên bình tĩnh và tin tưởng
    Chi tiết: “Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy giáo sư nói đúng…”, “tôi bỗng thấy mình cũng bình thản ngẫm nghĩ”.

Câu 5.

Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em muốn du hành tới không gian vũ trụ. Đây là nơi chứa đựng vô vàn bí ẩn mà con người chưa thể khám phá hết. Việc tìm hiểu các hành tinh, ngôi sao và thiên hà sẽ giúp mở rộng hiểu biết của nhân loại. Hơn nữa, vũ trụ cũng có thể mang lại những phát hiện quan trọng về sự sống ngoài Trái Đất. Em cũng bị thu hút bởi vẻ đẹp kỳ diệu và huyền bí của không gian rộng lớn. Tuy hành trình này đầy nguy hiểm và thử thách, nhưng chính điều đó lại tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt. Nếu có cơ hội, em muốn được góp phần nhỏ bé vào việc khám phá thế giới bao la ấy. Đó chắc chắn sẽ là một trải nghiệm đáng nhớ và ý nghĩa.

Câu 1.

Nhân vật heo trong truyện “Chuyện của ba con vật” hiện lên là một con vật điềm tĩnh, thực tế và có sự tự trọng. Khi bị gà chất vấn và chê bai, heo không vội phản ứng mà vẫn bình thản ăn, cho thấy tính cách trầm lặng, không thích tranh cãi vô ích. Tuy nhiên, trước thái độ kiêu ngạo của gà, heo đã lên tiếng một cách thẳng thắn để bảo vệ giá trị của bản thân. Câu nói của heo giúp gà nhận ra rằng mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Qua đó, heo đại diện cho những người ít nói nhưng hiểu rõ giá trị của mình. Nhân vật này góp phần làm nổi bật bài học của truyện: không nên đánh giá người khác phiến diện và cần biết tôn trọng sự khác biệt.


Câu 2.

Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi”. Trong cuộc sống, lời khen chân thành không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp người khác có thêm động lực để cố gắng. Khi biết ghi nhận ưu điểm của người khác, ta thể hiện sự văn minh và lòng tôn trọng. Điều đó không làm giảm giá trị của bản thân mà còn giúp ta trở nên đáng quý hơn trong mắt mọi người. Ngược lại, nếu luôn ganh tị và ngại khen ngợi, con người sẽ dễ trở nên nhỏ nhen và cô lập. Hơn nữa, khi khen người khác, ta cũng học được cách nhìn nhận điểm mạnh của họ để hoàn thiện chính mình. Vì vậy, hãy biết khen ngợi đúng lúc, đúng cách để lan tỏa những điều tích cực trong cuộc sống.

Câu 1.

Nhân vật heo trong truyện “Chuyện của ba con vật” hiện lên là một con vật điềm tĩnh, thực tế và có sự tự trọng. Khi bị gà chất vấn và chê bai, heo không vội phản ứng mà vẫn bình thản ăn, cho thấy tính cách trầm lặng, không thích tranh cãi vô ích. Tuy nhiên, trước thái độ kiêu ngạo của gà, heo đã lên tiếng một cách thẳng thắn để bảo vệ giá trị của bản thân. Câu nói của heo giúp gà nhận ra rằng mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Qua đó, heo đại diện cho những người ít nói nhưng hiểu rõ giá trị của mình. Nhân vật này góp phần làm nổi bật bài học của truyện: không nên đánh giá người khác phiến diện và cần biết tôn trọng sự khác biệt.


Câu 2.

Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi”. Trong cuộc sống, lời khen chân thành không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp người khác có thêm động lực để cố gắng. Khi biết ghi nhận ưu điểm của người khác, ta thể hiện sự văn minh và lòng tôn trọng. Điều đó không làm giảm giá trị của bản thân mà còn giúp ta trở nên đáng quý hơn trong mắt mọi người. Ngược lại, nếu luôn ganh tị và ngại khen ngợi, con người sẽ dễ trở nên nhỏ nhen và cô lập. Hơn nữa, khi khen người khác, ta cũng học được cách nhìn nhận điểm mạnh của họ để hoàn thiện chính mình. Vì vậy, hãy biết khen ngợi đúng lúc, đúng cách để lan tỏa những điều tích cực trong cuộc sống.