Nguyễn Thị Diễm Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
Floods are one of the most common natural disasters in Viet Nam, especially during the rainy season. They often occur in central and northern regions when heavy rains and storms cause rivers to overflow. Floods can damage houses, destroy crops, and disrupt daily life. Many families have to evacuate to safer places, and transportation is often affected. Despite these challenges, people in Viet Nam have learned to adapt by building stronger houses and improving warning systems to reduce the impact of floods
1. He asked the villagers how often earthquakes occurred in that region
2. They told me that I could find a wide range of beauty products in their store
1. I think robots can't replace the role of teachers in education
2. People will still send letters to each other in 2050
I love city life. First, the availability of good and reliable health services that are available whenever needed is an important aspect that ensures a sense of security and well-being. Second, the convenience of easy shopping with numerous markets and malls, so that buying daily necessities is quicker and simpler. Third, cities offer a wealth of public amenities, ranging from parks and recreational spaces to cultural institutions and educational facilities, making city living a well-rounded and fulfilling experience. In conclusion, the combination of these factors collectively contributes to a vibrant and livable urban lifestyle, and enhance the quality of city life.
- Unless you pay the parking fee, you can't park here.
- Even though we don't talk much, I still get along with my neighbors.
- They asked me what they should bring to the wood cảving demonstration.
- The harder it is for jobs to be found, the more people leave the country.
- He came down with a headache, so he couldn't focus on his homework.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, Ban giám hiệu cùng Liên đội tổ chức cho chúng em một chuyến tham quan về nguồn – chuyến đi đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng ở Phú Thọ. Dù đã trôi qua khá lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, trong em vẫn còn nguyên cảm xúc bồi hồi, tự hào và xúc động như ngày hôm ấy.
Sáng sớm, khi mặt trời mới nhô lên, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười. Ai cũng háo hức với chiếc ba lô nhỏ xinh, bên trong là chai nước, bánh mì, mũ và máy ảnh. Chiếc xe chở chúng em lăn bánh trên con đường dài, hai bên là cánh đồng mênh mông, làng quê yên bình lùi dần phía sau. Trong xe, tiếng cười đùa vang lên không dứt. Cô giáo chủ nhiệm kể cho chúng em nghe những câu chuyện về các vua Hùng, về truyền thuyết “Con Rồng cháu Tiên”, về cội nguồn dân tộc. Nghe cô kể, em cảm thấy lòng mình dâng lên một niềm tự hào khó tả.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ, xe dừng lại trước cổng khu di tích. Không khí ở đây thật khác lạ — trong lành, mát rượi và tràn ngập hương rừng. Nhìn từ xa, những bậc đá uốn lượn dẫn lên đền như một dải lụa mềm vắt ngang sườn núi. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, từng bước chậm rãi leo lên. Hai bên đường, cây rừng xanh ngát, ve kêu râm ran, từng cơn gió nhẹ đưa hương hoa rừng thoảng qua khiến em cảm thấy thư thái vô cùng.
Khi đến đền Hạ, nơi thờ Quốc Mẫu Âu Cơ, cô giáo dặn chúng em xếp hàng nghiêm trang, chắp tay thành kính dâng nén hương thơm. Khói hương bay lên nghi ngút như gắn kết quá khứ với hiện tại. Em lặng nhìn bức tượng Quốc Mẫu, trong lòng dâng lên niềm xúc động sâu sắc – đó là người mẹ của dân tộc, là biểu tượng thiêng liêng của tình yêu thương và đoàn kết.
Tiếp đó, chúng em tiếp tục leo lên đền Trung và đền Thượng – nơi thờ các vua Hùng. Mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng không ai than mệt. Mỗi bước chân như được tiếp thêm sức mạnh từ lòng thành kính. Khi đặt chân lên đỉnh núi Nghĩa Lĩnh, nhìn xuống là khung cảnh núi non hùng vĩ, đồng ruộng trập trùng, làng mạc ẩn hiện trong làn sương mỏng. Em thấy Tổ quốc mình đẹp đến lạ kỳ – một vẻ đẹp bình dị mà thiêng liêng.
Sau khi dâng hương tưởng niệm các vua Hùng, chúng em được cô hướng dẫn tham quan Bảo tàng Hùng Vương. Trong bảo tàng, từng hiện vật cổ xưa được trưng bày cẩn thận: trống đồng, giáo mác, đồ gốm, trang sức… Tất cả như kể lại câu chuyện về buổi đầu dựng nước đầy gian khó nhưng hào hùng. Nhìn những dấu tích ấy, em cảm nhận rõ hơn sự hi sinh, công lao của tổ tiên và hiểu rằng độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, xương máu.
Buổi trưa, chúng em cùng nhau ngồi ăn dưới tán cây rợp bóng, chia sẻ từng phần cơm, từng chai nước. Tiếng cười nói rộn rã hòa cùng tiếng chim hót, tạo nên một không gian thật bình yên. Sau giờ nghỉ, lớp em còn tham gia cuộc thi nhỏ “Tìm hiểu về các vua Hùng” do Ban tổ chức chuẩn bị. Ai cũng hăng hái giơ tay trả lời. Khi cô giáo tuyên bố nhóm em thắng giải nhất, cả nhóm reo lên vui sướng, những tiếng cười vang xa khắp sườn đồi.
Chiều xuống, khi ánh nắng cuối ngày phủ lên những tán cây một màu vàng óng, chúng em tạm biệt Đền Hùng trong niềm lưu luyến. Trên đường về, ai cũng im lặng hơn thường ngày, có lẽ vì ai cũng đang ngẫm nghĩ về những điều vừa trải qua. Em ngồi bên cửa sổ xe, nhìn ngược lại phía núi xa mờ dần sau làn mây trắng. Trong lòng em dâng lên một niềm tự hào sâu sắc và một lời hứa thầm lặng: sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để xứng đáng với công lao dựng nước của tổ tiên.
Chuyến đi ấy không chỉ là một buổi tham quan đơn thuần, mà còn là một bài học sống động về lịch sử, về lòng yêu nước và lòng biết ơn cội nguồn. Em hiểu rằng, mỗi tấc đất, mỗi dòng sông, ngọn núi trên quê hương này đều gắn liền với máu xương của bao thế hệ cha ông. Khi được đặt chân đến nơi khởi nguồn dân tộc, em càng thấm thía giá trị của hai tiếng “đồng bào” – những người cùng chung bọc trứng, cùng chung dòng máu.
Giờ đây, mỗi khi nhìn lại bức ảnh tập thể chụp trước cổng đền, em lại mỉm cười. Dưới nụ cười ấy là bao kỉ niệm đẹp: những bước chân leo núi mệt nhoài mà rộn tiếng cười, những lời cô giảng về lịch sử, những tấm lòng trong sáng dâng hương trước tổ tiên. Chuyến tham quan về nguồn năm ấy không chỉ giúp em hiểu thêm về quá khứ hào hùng của dân tộc, mà còn dạy em biết trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm với tương lai.
Đó là một kỉ niệm không thể nào quên trong đời học sinh của em – một hành trình về nguồn đầy ý nghĩa, nơi em được tìm về cội rễ của dân tộc và của chính tâm hồn mình.