Nguyễn Tuấn Minh
Giới thiệu về bản thân
1:Thói bắt chước có thể gây ra nhiều tác hại đáng kể đối với con người trong cuộc sống. Trước hết, nó làm mất đi tính độc đáo và bản sắc riêng của mỗi cá nhân, biến họ thành một phiên bản mờ nhạt của người khác . Khi chỉ biết sao chép hành động, suy nghĩ và phong cách của người khác, chúng ta dần đánh mất khả năng tư duy độc lập và sáng tạo của chính mình . Điều này cản trở sự phát triển cá nhân, khiến chúng ta không thể khám phá ra tiềm năng thực sự của bản thân. Hơn nữa, việc chạy theo những hình mẫu không phù hợp có thể dẫn đến những lựa chọn sai lầm, gây hậu quả tiêu cực cho cuộc sống, sự nghiệp hoặc các mối quan hệ . Thói bắt chước cũng tạo ra tâm lý tự ti, luôn cảm thấy mình kém cỏi so với người được bắt chước, và thường khiến người khác đánh giá thấp chúng ta. Thay vì bắt chước, chúng ta nên học hỏi có chọn lọc và phát triển giá trị cốt lõi của bản thân để sống một cuộc đời ý nghĩa và trọn vẹn hơn.
2:Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm, những kỉ niệm đáng nhớ. Có kỉ niệm vui, có kỉ niệm buồn, nhưng tất cả đều để lại những dấu ấn riêng, giúp ta trưởng thành hơn. Đối với tôi, trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc nhất không phải là một sự kiện vĩ đại, mà là một buổi chiều mưa tháng Tám, khi tôi học được bài học đầu tiên về lòng dũng cảm và sự cảm thông.
Kỉ niệm đó xảy ra vào năm tôi học lớp Sáu. Khi đó, tôi là một cô bé nhút nhát, sợ hãi mọi thứ, đặc biệt là những con vật nhỏ bé như chó, mèo. Gia đình tôi sống ở một vùng quê yên bình, có nhiều cây cối và vườn tược. Một buổi chiều, trời đổ mưa tầm tã, tôi đang ngồi học bài trong nhà thì nghe thấy tiếng kêu rên rỉ yếu ớt phát ra từ phía sau vườn. Lòng tò mò xen lẫn sợ hãi, tôi rón rén bước ra xem. Trong một góc khuất dưới mái hiên, một chú chó nhỏ, lông ướt sũng, run rẩy vì lạnh và đói. Chú chó có bộ lông màu vàng nhạt, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn tôi đầy cầu xin. Lòng tôi trào dâng sự thương cảm, nhưng nỗi sợ hãi vẫn khiến tôi chùn bước. Tôi đứng đó, phân vân không biết nên làm gì. Đúng lúc đó, bà nội tôi đi ngang qua. Thấy tôi đứng tần ngần nhìn chú chó nhỏ, bà nhẹ nhàng hỏi: "Cháu sợ nó à?". Tôi gật đầu lí nhí. Bà mỉm cười hiền hậu, nói: "Nó cũng chỉ là một sinh linh bé bỏng đang cần sự giúp đỡ thôi, cháu à. Nếu chúng ta không giúp nó, nó có thể sẽ chết cóng mất". Lời nói của bà như một ngọn lửa nhỏ thắp lên trong tôi sự dũng cảm. Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, từ từ tiến lại gần chú chó. Chú chó thấy tôi đến gần thì khẽ cụp tai, vẫy vẫy cái đuôi yếu ớt. Tôi đưa tay vuốt nhẹ bộ lông lạnh ngắt của chú, rồi bế chú vào nhà, lấy một chiếc khăn khô lau sạch sẽ. Tôi cho chú uống chút sữa ấm và ăn ít cơm nguội còn sót lại. Chú chó ăn một cách vồ vập, rồi sau đó cuộn tròn trong chiếc ổ nhỏ tôi làm cho, ngủ ngon lành. Từ hôm đó, chú chó trở thành thành viên mới trong gia đình tôi. Tôi đặt tên cho chú là "Vàng". Tôi dành thời gian chăm sóc, chơi đùa với Vàng mỗi ngày. Dần dần, nỗi sợ chó trong tôi biến mất hoàn toàn. Vàng không chỉ là một con vật nuôi, mà còn là một người bạn thân thiết, luôn bên cạnh tôi mỗi khi tôi buồn hay vui. Trải nghiệm nhỏ bé ấy đã dạy cho tôi nhiều điều. Tôi nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài đáng sợ (trong suy nghĩ của tôi lúc bấy giờ) là một trái tim bé bỏng, cũng biết sợ hãi, cũng cần được yêu thương và bảo vệ. Tôi học được cách vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân để giúp đỡ một sinh linh yếu ớt. Quan trọng hơn, tôi hiểu rằng lòng trắc ẩn và sự cảm thông có thể thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế giới xung quanh. Giờ đây, mỗi khi gặp một hoàn cảnh khó khăn, tôi đều nhớ đến Vàng và lời dạy của bà. Trải nghiệm đó đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ và có ý nghĩa sâu sắc, nhắc nhở tôi hãy luôn mở rộng trái tim mình, biết yêu thương, chia sẻ và dũng cảm đối mặt với những điều mình sợ hãi trong cuộc sống.1:Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
2: Hai từ láy đó là khấp khởi và bì bộp.
3:Vì truyện sử dụng biện pháp nhân hóa và nó được viết cho trẻ em.
4:Em không đồng tình với hành động bắt trước của Vẹt vì nếu nếu như vậy thể hiện rằng vẹt không có cá tính riêng, không có sự sáng tạo.
5:Từ câu chuyện trên, em rút ra bài học là mỗi người đều phải có một cá tính riêng, không nên bắt chước người khác.