Hà Văn Mạnh
Giới thiệu về bản thân
trong tiểu luận "Chữ bầu lên nhà thơ", tác giả Lê Đạt triển khai quan điểm này bằng cách khẳng định vai trò cốt lõi của ngôn ngữ trong việc kiến tạo nên giá trị và phong cách của một nhà thơ, nhấn mạnh rằng nhà thơ được tạo nên không phải bởi danh xưng mà bởi những "con chữ" độc đáo mà họ sáng tạo ra. Tác giả phân tích chữ vừa là phương tiện chuyên chở tâm hồn thi sĩ, vừa là yếu tố làm nên bản sắc riêng, đòi hỏi nhà thơ phải lao động cật lực, dùi mài để biến ngôn ngữ đời thường thành “ngôn ngữ đặc sản độc nhất”.
Trong phần 2 của tiểu luận "Chữ bầu lên nhà thơ", tác giả Lê Đạt đưa ra các lí lẽ và dẫn chứng sau để tranh luận: lí lẽ rằng ngôn ngữ thơ không chỉ có "nghĩa tiêu dùng" mà còn được bồi đắp bằng công sức lao động sáng tạo của nhà thơ, bao gồm cả sự "dùi mài, băn khoăn trăn trở". Các dẫn chứng bao gồm việc phân tích hai bài thơ "Tự tình II" của Hồ Xuân Hương và "Tây Tiến" của Quang Dũng, cho thấy cách tác giả tổ chức ngôn ngữ độc đáo để tạo nên giá trị nghệ thuật riêng.
theo em ý kiến trên có nghĩa khẳng định thơ ca là kết quả của quá trình lao động đầy gian khổ, chứ không phải là sản phẩm của cảm hứng bộc phát. Vì nó ví von nhà thơ với người nông dân cày sâu cuốc bẫm, dù vất vả, cực nhọc nhưng bằng sự kiên trì, tâm huyết đã chắt chiu, dồn nén cảm xúc và suy nghĩ vào từng câu chữ để tạo ra những tác phẩm có giá trị.
trong văn bản trên tác giả "rất ghét" định kiến cho rằng nhà thơ Việt Nam chín sớm nên tàn lụi sớm, và "không mê" những nhà thơ thần đồng và ông ưa thích các đối tượng : những nhà thơ làm việc chăm chỉ, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng chữ và hững người đổ mồ hôi, công sức để "lấy từng hạt chữ"