Trần Thị Thanh Lam
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trong cuộc đời học sinh, sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là lần em nhận được điểm 10 môn Toán sau một thời gian dài nỗ lực. Trước đó, em vốn là một học sinh sợ môn Toán và thường xuyên nhận điểm kém. Sự tự ti khiến em định bỏ cuộc, nhưng chính ánh mắt kỳ vọng của bố mẹ đã thôi thúc em thay đổi. Em bắt đầu dành hàng giờ mỗi tối để giải bài tập, không hiểu đâu liền hỏi thầy cô và bạn bè. Giây phút cô giáo trả bài kiểm tra, tim em đập thình thịch như đánh trống. Khi nhìn thấy con số 10 đỏ chói nằm ngay ngắn trên trang giấy, em ngỡ ngàng đến mức không tin vào mắt mình. Một cảm giác vui sướng vỡ òa, len lỏi khắp cơ thể. Đó không chỉ là niềm vui vì điểm số, mà là hạnh phúc khi thấy những giọt mồ hôi và sự kiên trì của mình cuối cùng đã kết trái ngọt. Sự việc ấy đã để lại trong em một bài học vô giá: Không có đỉnh cao nào là không thể chinh phục nếu ta có quyết tâm. Đến nay, mỗi khi gặp khó khăn, em lại nhìn vào con điểm 10 ấy để tự nhắc nhở bản thân phải luôn nỗ lực hết mình.
Câu 9.
Về nội dung: Làm nổi bật vẻ đẹp, sự lớn lao hoặc tính chất của sự vật/hiện tượng được nhắc đến, giúp hình ảnh thơ trở nên sinh động, cụ thể và gợi hình hơn. Về biểu cảm: Nhấn mạnh tình cảm, cảm xúc của tác giả (như lòng biết ơn, sự trân trọng), đồng thời làm tăng sức biểu cảm và tạo nhịp điệu cho lời thơ.
Câu 10.
Thông điệp chung Thông điệp chung là sự bất diệt và bao la của tình mẫu tử. Dù con có khôn lớn, trưởng thành hay đi xa đến đâu, tình yêu thương và sự dõi theo của người mẹ vẫn luôn là điểm tựa vĩnh cửu, hành trang quý giá nhất đồng hành cùng con suốt cuộc đời.
Cách tìm kim: Dùng một thanh nam châm rà sát trên mặt thảm. Lực từ sẽ hút chiếc kim dính vào nam châm giúp ta tìm thấy nhanh chóng. b. Vẽ và xác định chiều: Hình vẽ: Vẽ các đường cong nối từ cực Bắc (N) sang cực Nam (S). Chiều: Tuân theo quy tắc "Ra Bắc, vào Nam". Ở ngoài nam châm, đường sức từ có chiều đi ra từ cực N và đi vào cực S.
Việc chống nóng và chống rét cho cây trồng là nhằm duy trì nhiệt độ thích hợp cho các hoạt động sống (quang hợp, hô hấp, hấp thụ nước), giúp cây không bị héo, ngừng sinh trưởng hoặc chết do nhiệt độ môi trường quá khắc nghiệt. Ví dụ cụ thể: Chống nóng: Tưới nước vào sáng sớm hoặc chiều mát. Dùng lưới đen che nắng cho rau màu hoặc cây con. Phủ rơm rạ quanh gốc để giữ ẩm và hạ nhiệt cho đất. Chống rét: Ủ gốc bằng rơm rạ hoặc bón thêm phân tro để giữ ấm bộ rễ. Làm khung tre, phủ màng nilon trắng cho mạ hoặc rau vụ đông. Tưới nước vào buổi sáng sớm để làm tan sương muối bám trên lá.
Làm rau bị nhũn: Nước trong tế bào rau củ khi đóng băng sẽ giãn nở, phá vỡ cấu trúc màng tế bào. Khi rã đông, rau sẽ bị chảy nước, mềm nhũn và mất độ giòn. Mất chất: Vitamin và khoáng chất bị thất thoát trong quá trình đóng băng và rã đông.
1Quá trình thoát hơi nước qua khí khổng Khi tế bào no nước: Thành tế bào căng ra làm khe khí khổng mở, hơi nước thoát ra ngoài. Khi tế bào mất nước: Thành tế bào xẹp xuống làm khe khí khổng đóng lại, hạn chế thoát hơi nước. 2. Yếu tố quyết định độ mở khí khổng Độ mở phụ thuộc chủ yếu vào hàm lượng nước (độ trương nước) trong tế bào khí khổng. (Ánh sáng là tác nhân kích thích chính gây ra sự thay đổi này). 3. Tại sao đứng dưới bóng cây mát hơn mái che? Do cây thoát hơi nước: Quá trình này hấp thụ nhiệt từ môi trường xung quanh, làm không khí dưới tán cây hạ nhiệt (như máy phun sương). Vật liệu xây dựng: Hấp thụ nhiệt và bức xạ nhiệt xuống dưới, gây cảm giác nóng hắt và oi bức.
Khái niệm Quang hợp Quang hợp là quá trình thực vật dùng ánh sáng mặt trời để biến đổi nước và khí carbon dioxide (CO 2 ) thành chất hữu cơ và giải phóng khí oxygen (O 2). 2. Nguyên liệu và Sản phẩm Nguyên liệu: Nước (H 2 O), Khí Carbon dioxide (CO 2). Sản phẩm: Chất hữu cơ (Đường/Tinh bột), Khí Oxygen (O 2). 3. Chú thích sơ đồ (Phổ biến) Dựa trên các sơ đồ giáo khoa điển hình, bạn có thể chú thích theo thứ tự các thành phần tham gia như sau: Năng lượng: Ánh sáng mặt trời. Chất vào (Khí): Carbon dioxide (CO 2). Chất vào (Lỏng): Nước (H 20) Bào quan thực hiện: Lục lạp (chứa diệp lục). Chất ra (Khí): Oxygen (O ). 2 Chất ra (Rắn/Tích trữ): Chất hữu cơ (Đường/Tinh bột).
Trong thế giới văn học, có những nhân vật không chỉ sống trên trang giấy mà còn để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả bởi vẻ đẹp tâm hồn cao thượng. Một trong những nhân vật khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là anh thanh niên trong truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" của nhà văn Nguyễn Thành Long. Chân dung một tâm hồn say mê lao động Nhân vật anh thanh niên hiện lên trước hết là một người có lý tưởng sống cao đẹp. Sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét, nơi chỉ có mây mù và cây cỏ, nhưng anh không hề cảm thấy cô đơn. Thay vì coi công việc đo gió, đo mưa là một gánh nặng, anh lại coi đó là niềm vui và lẽ sống. Anh quan niệm: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Thái độ này cho thấy một tinh thần trách nhiệm tuyệt vời và lòng yêu nghề thiết tha của một người trẻ sẵn sàng cống hiến thầm lặng cho đất nước. Sự cởi mở và lòng hiếu khách Dù sống biệt lập, anh thanh niên không hề trở nên lầm lì hay xa cách. Ngược lại, anh cực kỳ cởi mở và chân thành. Sự khao khát được trò chuyện với con người thể hiện qua việc anh dùng cây gỗ chặn xe khách để được gặp người, hay cách anh nồng hậu đón tiếp bác họa sĩ và cô kỹ sư. Anh tặng hoa cho cô gái, tặng trứng cho bác họa sĩ và chia sẻ về cuộc sống của mình một cách khiêm tốn. Sự chu đáo và lòng tốt tự nhiên của anh khiến người đối diện cảm thấy ấm áp và tin yêu vào cuộc đời. Đức tính khiêm tốn đáng quý Điểm khiến tôi xúc động nhất ở anh chính là sự khiêm tốn. Khi bác họa sĩ muốn vẽ chân dung anh, anh đã nhiệt tình từ chối và giới thiệu những người khác mà anh cho rằng xứng đáng hơn, như ông kỹ sư ở vườn rau dưới Sa Pa hay anh cán bộ nghiên cứu bản đồ sét. Với anh, những đóng góp của mình chỉ là nhỏ bé, là bình thường so với sự hy sinh của biết bao người khác. Kết nối cảm xúc: Hình ảnh anh thanh niên giữa cái lặng lẽ của Sa Pa đã thắp lên ngọn lửa về sự cống hiến. Nhân vật này giúp tôi hiểu rằng: giá trị của một con người không nằm ở chỗ họ đứng ở đâu, mà ở chỗ họ đã đóng góp được gì cho cộng đồng. Anh thanh niên chính là đại diện tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ xây dựng Chủ nghĩa xã hội: đầy nhiệt huyết, sống có lý tưởng và vô cùng giản dị. Gấp cuốn sách lại, hình ảnh người thanh niên rạng rỡ với bó hoa trên tay vẫn mãi là một biểu tượng đẹp về lẽ sống đẹp trong tâm trí tôi. Hy vọng bài phân tích này giúp ích cho bài viết của bạn! Bạn có muốn mình lập dàn ý chi tiết hơn hoặc phân tích thêm một nhân vật nào khác (như ông Lão trong Làng hay bé Thu trong Chiếc lược ngà) không?
Câu 1: Thể loại Tùy bút. Câu 2: Điều làm nên "nghệ thuật" là sự tinh tế trong cách chọn món, ăn đúng mùa, đúng lúc và cách thưởng thức chậm rãi bằng cả tâm hồn chứ không chỉ để no. Câu 3: * Biện pháp: So sánh (sáng như nước, ngọt như đường phèn). Tác dụng: Làm hình ảnh trở nên sinh động; nhấn mạnh sự khéo léo, sạch sẽ và cảm giác ngon miệng của món quà. Câu 4: Vẻ đẹp văn hóa ẩm thực và linh hồn của Hà Nội qua những hàng quà rong. Câu 5: Là cái tôi tinh tế, nhạy cảm, có sự quan sát tỉ mỉ và lòng yêu mến thiết tha đối với những nét đẹp bình dị của quê hương. Câu 6: Tình yêu quê hương thường bắt nguồn từ những điều nhỏ bé, giản dị như một món ăn hay một hương vị đặc trưng. Những món quà quê không chỉ là ẩm thực mà còn là ký ức, là sợi dây gắn kết tâm hồn mỗi người với nơi mình sinh ra. Trân trọng những giá trị bình dị ấy chính là biểu hiện của một tình yêu quê hương sâu sắc và bền vững. Bạn có cần mình hỗ trợ tóm tắt thêm ý nào khác không?
Bài 1
Phở không chỉ là một món ăn, mà đã trở thành linh hồn ẩm thực của Việt Nam, gắn liền với biết bao nhiêu thế hệ .Mỗi lần được thưởng thức một bát phở nóng hổi, em lại cảm thấy một niềm xúc động khó tả. Đó là sự hòa quyện tuyệt vời của nước dùng trong vắt, ngọt thanh được ninh từ xương, hoa hồi ,và thảo quả .Sợi phở trắng mềm dẻo dai kết hợp cùng những lát thịt bò (gà) chín tới, tươi ngon. Đặc biệt, hương vị ấy được thăng hoa khi thêm chút chanh ,ớt và rau thơm .Phở gợi lên cảm giác ấm áp ,bình dị như tình yêu Hương thương gia đình, khiến người xa quê luôn nhớ về món ăn này ,chỉ không chỉ thỏa mãn vị giác mà còn là niềm tự hào văn hóa dân tộc trong mắt bạn bè quốc tế
Bài 2
Trong hành trình lớn lên, mỗi chúng ta đều lưu giữ những khoảnh khắc đặc biệt, tựa như những cột mốc không thể xóa nhòa. Với em, sự việc đáng nhớ nhất, chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc từ sợ hãi đến vỡ òa hạnh phúc, chính là lần đầu tiên em tự mình đạp xe đạp một cách thành công. Cho đến tận bây giờ, cảm giác chiến thắng nhỏ bé ấy vẫn là ngọn lửa ấm áp thắp sáng trong tim em. Trước ngày hôm đó, chiếc xe đạp hai bánh luôn là một biểu tượng của sự tự do mà em khao khát, nhưng cũng là một nỗi ám ảnh. Đã không biết bao nhiêu lần em chới với, rồi ngã nhào xuống đất. Mỗi lần như vậy, đôi chân lại đau rát, nhưng điều đau hơn là cảm giác thất vọng và xấu hổ bủa vây. Em nhớ rõ, hôm ấy là một buổi chiều lộng gió, ba đưa em ra bãi đất trống quen thuộc. Môi em mím chặt vì lo lắng, bàn tay run run nắm lấy ghi đông lạnh buốt. Nét mặt em lúc đó chắc hẳn rất căng thẳng, chỉ chực chờ được ba đỡ lấy. Ba nói: "Hãy nhìn thẳng về phía trước, con trai/con gái. Ba sẽ không buông tay đâu." Em hít một hơi thật sâu, dùng hết sức lực đạp mạnh chân. Trong đầu em chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Phải làm được!" Đột nhiên, em cảm thấy trọng lượng phía sau nhẹ hẳn đi. Ba đã buông tay! Trong khoảnh khắc ấy, một dòng cảm xúc kinh hoàng, "sốc và hoảng loạn" chạy dọc sống lưng em. Em muốn hét lên, muốn dừng lại, nhưng chân em lại vô thức tiếp tục đạp. Chiếc xe lảo đảo như sắp đổ. Em nhắm chặt mắt, cảm giác như đang rơi xuống vực sâu không đáy. Vài giây căng thẳng trôi qua, em chợt nhận ra: mình vẫn đang di chuyển! Em từ từ mở mắt và nhìn thấy con đường đang lướt qua dưới chân mình. Chiếc xe, bằng cách thần kỳ nào đó, đã giữ được thăng bằng. Một luồng niềm vui sướng, tự hào bùng nổ mạnh mẽ trong lồng ngực em. Nó xua tan mọi nỗi sợ hãi và thất vọng trước đó. Em cười thật tươi, nụ cười rạng rỡ đến mức ba đang chạy theo phía sau cũng phải reo lên: "Giỏi lắm con!" Cảm giác tự do, làm chủ được tốc độ và phương hướng thật tuyệt vời, như một cánh chim non lần đầu tiên sải cánh bay vào bầu trời rộng lớn. Nước mắt em lúc đó không phải vì đau, mà vì hạnh phúc và sự nhẹ nhõm tột độ của người vừa chinh phục được một thử thách tưởng chừng không thể. Sự việc ngày hôm đó đã dạy em một bài học quý giá: Thành công không bao giờ đến sau lần thử đầu tiên, mà chỉ đến sau khi ta dám buông bỏ nỗi sợ hãi và tiếp tục bước đi một mình. Khoảnh khắc chiếc xe chao đảo rồi lấy lại thăng bằng ấy đã trở thành động lực để em luôn tin rằng, chỉ cần cố gắng, em sẽ làm được mọi việc. Đó mãi mãi là ký ức đẹp nhất, là biểu tượng của tinh thần không bỏ cuộc trong em.