Vũ Thị Phúc Thảo
Giới thiệu về bản thân
Đặc điểm
- Miến Tây: có nhiều dãy núi và sơn nguyên cao đồ sộ, như: dãy Hi-ma-lay-a, dãy Thiên Sơn, dãy Côn Luân, sơn nguyên Tây Tạng, xen lẫn là các bồn địa và cao nguyên như: bồn địa Ta-rim, bồn địa Duy Ngô Nhĩ, cao nguyên Hoàng Thổ,... Ở đây còn có nhiều hoang mạc lớn như: Gô-bi, Tác-la Ma-can,... Đất chủ yếu là đất xám hoang mạc và bán hoang mạc.
- Miền Đông gồm các đồng bằng châu thổ rộng lớn: Đông Bắc, Hoa Bắc, Hoa Trung, Hoa Nam có đất phù sa sông màu mỡ và đồi núi thấp.
- Số dân đông tạo cho Nhật Bản có một thị trường tiêu thụ nội địa mạnh.
- Cơ cấu dân số già gây ra sự thiếu hụt về lực lượng lao động trong tương lai, tạo ra sức ép lên hệ thống phúc lợi xã hội và giảm khả năng cạnh tranh kinh tế của Nhật Bản.
- Dân cư tập trung với mật độ cao ở các vùng đô thị cũng nảy sinh các vấn đề về nhà ở, việc làm..
Câu 1.
Văn bản sử dụng kết hợp các phương thức biểu đạt sau:
-Tự sự,biểu cảm, thuyết minh:
Câu 2.
Văn bản kể về quá trình trăn trở, tìm tòi và sáng tạo ra chiếc bếp không khói của chiến sĩ nuôi quân Hoàng Cầm trong thời kì kháng chiến chống Pháp, nhằm đảm bảo an toàn và sức khỏe cho bộ đội.
Câu 3.
Cảm hứng chủ đạo của văn bản là sự ngợi ca và lòng biết ơn. Tác giả ca ngợi trí tuệ, tinh thần trách nhiệm và tình yêu thương đồng đội cao cả của người chiến sĩ hậu cần. Qua đó, khẳng định những sáng tạo thầm lặng nhưng vĩ đại đã góp phần làm nên chiến thắng lịch sử của dân tộc.
Câu 4.
Văn bản tái hiện cuộc đời và công lao của ông Hoàng Cầm – cha đẻ của chiếc bếp mang tên ông. Từ thực tế khốc liệt của chiến tranh (nấu ăn bị lộ khói dẫn đến thương vong), ông đã mày mò nghiên cứu từ những hình ảnh quen thuộc ở quê hương để chế tạo ra loại bếp giấu được lửa và tản được khói.
Câu 5. Chi tiết ấn tượng
Em ấn tượng: Hình ảnh ông Hoàng Cầm ngồi hàng giờ quan sát ngọn lửa và làn khói.
Chi tiết này cho thấy sự tận tâm và tư duy sáng tạo của ông. Nó chứng minh rằng những phát minh vĩ đại thường bắt đầu từ sự quan sát tỉ mỉ và lòng khao khát muốn giúp đỡ đồng đội
Câu 1
Nhân vật Hoàng Cầm trong văn bản của Minh Chuyên là hiện thân cao đẹp cho trí tuệ và tấm lòng của người chiến sĩ hậu cần Việt Nam. Trước hết, ông là một người giàu lòng nhân ái và trách nhiệm. Chứng kiến đồng đội hi sinh ngay tại bếp ăn vì khói bay lộ mục tiêu, ông không cam lòng mà luôn "trăn trở ngày đêm". Hình ảnh ông ngồi "đăm đăm nhìn ngọn lửa" cho thấy một tâm hồn luôn đau đáu vì sự an nguy của tập thể. Hoàng Cầm là biểu tượng của sự sáng tạo và kiên trì. Không có bằng cấp kỹ thuật, ông học từ chính thực tế đời thường (cách hun chuột, mái tranh ướt) để áp dụng vào quân sự. Việc ông âm thầm "đào hàng chục cái bếp", "trốn vào rừng thử nghiệm" minh chứng cho đức tính tỉ mỉ, không ngại thất bại. Nhân vật này không cầm súng trực tiếp chiến đấu nhưng "vũ khí" là chiếc bếp không khói của ông đã cứu sống hàng triệu sinh mạng. Hoàng Cầm chính là người anh hùng thầm lặng, dùng sự thông minh và trái tim để viết nên huyền thoại cho lịch sử dân tộc.
Câu 2:
Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao giữa hàng tỷ người, có những cái tên lại trở thành huyền thoại? Câu trả lời không nằm ở chỗ họ thông minh hơn bao nhiêu, mà là họ dám nghĩ khác đi bao nhiêu. Trong cái thời đại mà máy móc có thể làm thay con người gần như mọi thứ, thì sự sáng tạo chính là "chốt chặn" cuối cùng để chúng ta không biến mình thành những con robot được lập trình sẵn.
Sáng tạo thực chất không phải cái gì đó quá vĩ mô như phát minh ra phi thuyền. Nó đôi khi chỉ là cách ông anh nuôi Hoàng Cầm nhìn khói bếp rồi nghĩ đến hang chuột, mái tranh ngày mưa để cứu sống đồng đội. Trong cuộc sống hôm nay cũng vậy, sáng tạo là khi bạn tìm ra một con đường tắt để về nhà nhanh hơn, một cách học từ vựng tiếng Anh không gây buồn ngủ, hay đơn giản là biến một món đồ bỏ đi thành món đồ trang trí cực chất. Chính những điều "khác biệt nhỏ" đó giúp cuộc sống bớt đi sự nhàm chán và tăng thêm hiệu suất công việc.
Hơn thế, nếu không sáng tạo, chúng ta sẽ rất dễ bị "đào thải". Thế giới bây giờ thay đổi từng giờ, những lối mòn cũ kỹ thường chỉ dẫn đến những kết quả cũ kỹ. Người dám sáng tạo là người biết nhìn thấy cơ hội trong khi kẻ khác chỉ thấy khó khăn. Nó cho mình cái đặc quyền được sai, được thử và được khẳng định cái "tôi" độc bản của mình giữa một đám đông đang dần giống hệt nhau.
Tất nhiên, sáng tạo không phải là ngồi chờ "sung rụng" hay đợi cảm hứng từ trên trời rơi xuống. Nó là kết quả của một quá trình quan sát tỉ mỉ và lòng dũng cảm. Nếu sợ sai, bạn sẽ chẳng bao giờ làm được điều gì mới mẻ. Đỉnh cao của sáng tạo chính là biến những thứ phức tạp thành đơn giản, biến những nỗi đau hay sự bất tiện thành những giải pháp có ích cho mọi người.
Suy cho cùng, sáng tạo chính là bản năng khiến con người trở nên "người" nhất. Đừng sợ mình khác biệt, hãy sợ mình quá giống người khác. Bởi vì chỉ có sự sáng tạo mới giúp chúng ta không chỉ tồn tại, mà là thực sự sống một cuộc đời rực rỡ và có giá trị.