Nguyễn Văn Công

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn Công
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mình viết mẫu để bạn tham khảo (đúng khoảng số chữ yêu cầu). --- Câu 1 (khoảng 200 chữ) Nhân vật Bê-li-cốp trong truyện Người trong bao là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người sống thu mình, bảo thủ và sợ hãi mọi thay đổi. Bê-li-cốp luôn cố gắng tạo cho mình một “cái bao” để che chắn trước cuộc sống: từ trang phục như áo khoác, giày cao su, ô luôn mang theo, cho đến cách suy nghĩ luôn tuân thủ máy móc những quy định khắt khe. Ông sợ mọi điều mới mẻ, sợ những gì khác với khuôn mẫu quen thuộc. Chính lối sống ấy khiến Bê-li-cốp trở nên cô lập, xa cách với mọi người xung quanh và làm bầu không khí trong trường học cũng như trong thành phố trở nên nặng nề, ngột ngạt. Qua nhân vật này, tác giả đã phê phán lối sống hèn nhát, bảo thủ, chỉ biết thu mình trong “vỏ bọc” an toàn mà không dám sống thật với cuộc đời. Đồng thời, hình tượng Bê-li-cốp cũng gợi cho người đọc suy nghĩ về tác hại của lối sống sợ hãi, khép kín. Con người cần mạnh dạn mở lòng, dám thay đổi và hòa nhập với xã hội để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn. --- Câu 2 (khoảng 600 chữ) Trong cuộc sống, mỗi người đều có một “vùng an toàn” của riêng mình. Đó là nơi ta cảm thấy quen thuộc, dễ chịu và ít rủi ro. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn ấy, con người sẽ khó phát triển và khám phá hết khả năng của bản thân. Vì vậy, việc bước ra khỏi vùng an toàn có ý nghĩa rất quan trọng đối với sự trưởng thành của mỗi người. Trước hết, vùng an toàn là những thói quen, môi trường hoặc công việc quen thuộc khiến ta cảm thấy thoải mái và không phải đối mặt với nhiều thử thách. Ví dụ, một học sinh chỉ học những môn mình thích và né tránh những môn khó; hay một người luôn làm những việc quen thuộc mà không dám thử điều mới. Mặc dù vùng an toàn giúp ta cảm thấy yên tâm, nhưng nếu quá phụ thuộc vào nó, con người sẽ dễ trở nên thụ động, thiếu sáng tạo và ngại thay đổi. Bước ra khỏi vùng an toàn giúp con người phát triển bản thân và khám phá những khả năng tiềm ẩn. Khi đối mặt với thử thách mới, ta buộc phải học hỏi, rèn luyện và thích nghi. Chính quá trình ấy giúp ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và tự tin hơn. Nhiều người thành công trên thế giới đều dám thử những điều chưa từng làm trước đó. Nếu họ chỉ ở trong vùng an toàn của mình, có lẽ họ đã không đạt được những thành tựu lớn. Không chỉ vậy, việc dám bước ra khỏi vùng an toàn còn giúp con người mở rộng tầm nhìn và trải nghiệm cuộc sống phong phú hơn. Khi ta thử những điều mới, gặp gỡ những con người mới hoặc khám phá những môi trường khác, ta sẽ học được nhiều bài học quý giá. Những trải nghiệm ấy giúp ta hiểu bản thân, hiểu cuộc sống và có thêm động lực để vươn lên. Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động liều lĩnh hoặc thiếu suy nghĩ. Mỗi người cần chuẩn bị cho mình kiến thức, kỹ năng và sự tự tin cần thiết. Bắt đầu từ những thay đổi nhỏ như thử học một kỹ năng mới, tham gia hoạt động tập thể hay đặt ra những mục tiêu cao hơn cho bản thân. Từng bước một, ta sẽ dần quen với những thử thách và trở nên mạnh mẽ hơn. Đối với học sinh, việc bước ra khỏi vùng an toàn càng có ý nghĩa quan trọng. Đó có thể là việc mạnh dạn phát biểu ý kiến trong lớp, tham gia các hoạt động ngoại khóa, thử sức ở những lĩnh vực mới hay nỗ lực học tập những môn học khó. Những trải nghiệm ấy không chỉ giúp học sinh phát triển năng lực mà còn rèn luyện bản lĩnh và tinh thần dám thử thách. Tóm lại, vùng an toàn tuy mang lại cảm giác dễ chịu nhưng không phải là nơi con người có thể phát triển lâu dài. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, ta mới có cơ hội khám phá bản thân, học hỏi nhiều điều mới và tiến gần hơn đến thành công. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn thử thách chính mình để cuộc sống trở nên ý nghĩa và trọn vẹn

Câu 1 (0.5 điểm): Phương thức biểu đạt chính được sửdụng trong bài là: Tự sự. Câu 2 (0.5 điểm): Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp. Câu 3 (1.0 điểm): Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất. Tác dụng: • Tăng tính chân thực, khách quan: Người kể là nhân vật trực tiếp chứng kiến và sống cùng Bê-li-cốp nên câu chuyện có độ tin cậy cao. • Thể hiện rõ thái độ, cảm xúc của người kể (vừa châm biếm, vừa phê phán, vừa ngán ngẩm). • Góp phần làm nổi bật bầu không khíngột ngạt, sợ hãi bao trùm cả trường học và thành phố. Câu 4 (1.0 điểm): Những chi tiết miêu tả chân dungBê- li-cốp: • Đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông. Ô hắn để trong bao, chiếc đồng hồ quả quýt cũng để trong bao bằng da hươu; và khi rút chiếc dao nhỏ để gọt bút chì thì chiếc dao ấy cũng đặt trong bao; cả bộ mặt hắn ta nữa dường như cũng ở trong bao vì lúc nào hắn cũng giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên. • Hắn đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông. Nhan đề đoạn trích được đặt là Người trong bao vì: • Tất cả những đồ vật của Bê-li-cốp đều được đặt trong những cái bao kín. • Ngay cả chính bản thân Bê-li-cốp cũng tự ẩn mình vào trong những cái "bao”, cắt đi mọi giao cảm với đời. • Chiếc bao là ẩn dụ cho việc không dám bước ra khỏi vòng an toàn của mình • Câu 5 (1.0 điểm): Bài học rút ra từ đoạn trích: Phải sống dũng cảm, hết mình, dám chấp nhận tổn thương. Vì: Nếu cứ giấu mình, chúng ta sẽ không bao giờ có thể phát triển, và rộng ra, cả xã hội sẽ bị chậm lại theo.