Trần Lê Ngọc Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Lê Ngọc Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1.



Đoạn trích được viết theo thể thơ lục bát.





Câu 2.



Những tiếng hiệp vần với nhau trong hai dòng thơ là:

mây – hây – vàng (vần ây/ang).





Câu 3.



Từ “thơ thẩn” trong đoạn trích có nghĩa là:

→ Đi lại chậm rãi, nhẹ nhàng, thả hồn theo cảnh vật, không vội vàng.





Câu 4.



Hai dòng thơ sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa (kết hợp ẩn dụ).

→ Tác dụng: làm cho dòng sông hiện lên như một con người duyên dáng, biết làm đẹp, khiến hình ảnh dòng sông trở nên sinh động, gợi cảm và giàu sức tưởng tượng.





Câu 5.



Nội dung chính của đoạn trích là:

→ Miêu tả vẻ đẹp duyên dáng, thay đổi màu sắc của dòng sông theo thời gian trong ngày, thể hiện tình yêu thiên nhiên của tác giả.





Câu 6.



Từ vẻ đẹp của dòng sông, em nhận ra cần phải giữ gìn vệ sinh môi trường, không xả rác bừa bãi xuống sông, bảo vệ cây xanh và tích cực tuyên truyền mọi người cùng chung tay bảo vệ thiên nhiên.





II. PHẦN VIẾT (6 ĐIỂM)




Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ với thầy cô hoặc bạn bè (khoảng 400 chữ)



Trong những năm tháng học trò, em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ, nhưng sâu sắc nhất là trải nghiệm cùng cô giáo chủ nhiệm trong một lần em gặp khó khăn trong học tập. Hồi đó, em rất sợ môn Toán vì thường xuyên làm bài sai và bị điểm thấp. Điều đó khiến em buồn bã, thiếu tự tin và không còn hứng thú học bài.


Nhận thấy sự thay đổi của em, cô giáo đã nhẹ nhàng gọi em ở lại sau giờ học. Cô không trách mắng mà ân cần hỏi han, động viên em cố gắng. Cô kiên nhẫn giảng lại từng dạng bài, chỉ cho em cách làm chậm rãi và dễ hiểu hơn. Mỗi khi em làm đúng, cô lại mỉm cười khen ngợi, khiến em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.


Nhờ sự quan tâm và tận tình của cô, em dần hiểu bài và không còn sợ môn Toán như trước nữa. Kì kiểm tra sau đó, em đạt điểm khá, điều mà trước đây em chưa từng nghĩ tới. Khoảnh khắc nhận lại bài kiểm tra với lời nhận xét “Em đã tiến bộ” của cô khiến em vô cùng xúc động.


Trải nghiệm ấy đã dạy em rằng, khi gặp khó khăn, nếu biết cố gắng và nhận được sự giúp đỡ đúng lúc, chúng ta sẽ vượt qua được thử thách. Em luôn ghi nhớ công ơn và tình cảm mà cô giáo đã dành cho mình, đó sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong quãng đời học sinh.



Câu 1.



Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm (kết hợp miêu tả).





Câu 2.



Ba hoạt động lao động của người nông dân trong ngày mùa được nhắc đến trong bài thơ là:


  • Nện cối, sàng rơm, sảy thóc
  • Ra đồng gặt lúa
  • Gánh lúa, trục lăn, phơi thóc






Câu 3.



Hai dòng thơ “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông” gợi lên hình ảnh người nông dân cần cù, lam lũ, gắn bó sâu nặng với ruộng đồng. Họ không chỉ lao động bằng sức lực mà còn mang trên vai trách nhiệm lớn lao trước thiên nhiên khắc nghiệt, bão giông, mưa nắng.





Câu 4.



Biện pháp tu từ được sử dụng trong dòng thơ “Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng” là điệp từ “thêm” kết hợp ẩn dụ.

→ Tác dụng: nhấn mạnh niềm vui, sự no đủ khi mùa màng bội thu; hạt lúa vàng không chỉ mang lại lương thực mà còn đem đến giấc ngủ yên lành, hạnh phúc cho người nông dân.





Câu 5.

 (5 – 7 dòng)



Từ tinh thần “Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về”, em học được bài học về ý chí, sự bền bỉ và tinh thần lao động. Dù cuộc sống vất vả, người nông dân vẫn kiên trì, không nản chí. Điều đó nhắc em phải biết cố gắng trong học tập, không ngại khó khăn. Muốn đạt được kết quả tốt, cần có sự nỗ lực và lòng kiên nhẫn. Em cũng thêm trân trọng giá trị của lao động và thành quả mình nhận được.





PHẦN II. LÀM VĂN




Câu 1. (Khoảng 200 chữ) – Cảm xúc về bài thơ “Mùa về”



Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về vẻ đẹp của làng quê và người nông dân Việt Nam. Qua những vần thơ giản dị mà giàu hình ảnh, tác giả tái hiện không khí nhộn nhịp, rộn ràng của ngày mùa. Em cảm nhận được sự vất vả, lam lũ của người nông dân qua những công việc nặng nhọc như gặt lúa, sàng thóc, gánh lúa dưới mưa nắng. Tuy nhọc nhằn, họ vẫn mang trong mình niềm vui và hi vọng khi mùa màng bội thu. Hình ảnh “hai tay dưỡng đất, nuôi trời” khiến em vô cùng xúc động và khâm phục trước sức lao động bền bỉ của họ. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của lao động mà còn giúp em hiểu hơn giá trị của hạt gạo, của cuộc sống no đủ hôm nay. Từ đó, em thêm yêu quê hương và trân trọng những người làm ra hạt lúa nuôi sống con người.





Câu 2. (4,0 điểm) – Tả cảnh sinh hoạt ngày Tết Trung thu ở quê em



Tết Trung thu ở quê em luôn là dịp vui nhất đối với trẻ em. Ngay từ chiều, khắp các con đường làng đã rộn ràng tiếng cười nói. Trẻ con tay cầm đèn ông sao, đèn lồng đủ màu sắc, vừa đi vừa hát vang. Trước sân đình, người lớn bày mâm cỗ Trung thu với bánh nướng, bánh dẻo, bưởi, chuối và những trái hồng chín đỏ. Khi trăng lên cao, ánh trăng tròn và sáng vằng vặc soi xuống làng quê yên bình. Tiếng trống múa lân rộn rã làm không khí thêm náo nhiệt. Đám trẻ em chúng em háo hức xem lân múa, rồi cùng nhau phá cỗ trong niềm vui sướng. Người lớn ngồi trò chuyện, ngắm trăng, tận hưởng không khí sum họp. Tết Trung thu ở quê em tuy giản dị nhưng ấm áp và tràn ngập niềm vui.



Câu 1.



Văn bản “Chơi Phú Quốc” thuộc kiểu văn bản tùy bút (bút kí du lịch).





Câu 2.



Khi đặt chân đến bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả về sự trong lành của nước biển là:

“Nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò.”





Câu 3.



  • Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (xưng “tôi”, “chúng tôi”).
  • Tác dụng: giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, bộc lộ rõ cảm xúc, suy nghĩ của tác giả, khiến người đọc dễ đồng cảm và cảm nhận được vẻ đẹp sinh động của Phú Quốc.






Câu 4.



Tác giả nhắc đến các hoạt động của người dân Phú Quốc như:


  • Đánh cá, đi thẻ mực ban đêm
  • Vá lưới, chuốt mây
  • Lao động ban ngày, làm việc nhẹ ban tối



→ Những hoạt động đó cho thấy cuộc sống của người dân nơi đây chăm chỉ, cần cù, gắn bó với biển, tuy vất vả nhưng bình yên, ung dung và an vui.





Câu 5.

 (5 – 7 dòng)



Qua văn bản “Chơi Phú Quốc”, em nhận ra rằng việc trải nghiệm và khám phá những vùng đất mới mang lại rất nhiều ý nghĩa. Những chuyến đi giúp con người mở rộng hiểu biết, cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống lao động bình dị của con người. Nhờ trải nghiệm thực tế, ta biết trân trọng hơn những điều đang có. Khám phá còn giúp tâm hồn thư thái, thêm yêu quê hương đất nước. Mỗi hành trình là một bài học quý giá cho cuộc sống.





PHẦN II. LÀM VĂN




Câu 1. (Khoảng 150 chữ) – Cảm nhận về bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa



Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa gợi lên hình ảnh Bác Hồ thật gần gũi, thân thương trong đời sống gia đình Việt Nam. Qua ánh nhìn hồn nhiên của em nhỏ, Bác hiện lên với nụ cười hiền hậu, luôn dõi theo và nhắc nhở các cháu chăm ngoan, lao động và học tập. Những hình ảnh giản dị như con gà, quả na, việc trồng rau, quét bếp khiến Bác trở nên rất đời thường mà vẫn vô cùng kính yêu. Đặc biệt, dù “Bác lo bao việc trên đời”, Bác vẫn “mỉm cười với em”, thể hiện tình yêu bao la dành cho thiếu nhi. Bài thơ mang giọng điệu trong sáng, giàu cảm xúc, giúp em thêm kính yêu và biết ơn Bác Hồ.





Câu 2. (4,0 điểm) – Kể lại một kỉ niệm sâu sắc với bạn bè



Trong quãng đời học sinh, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng sâu sắc nhất là kỉ niệm cùng bạn thân chuẩn bị cho hội thi văn nghệ của trường. Hôm đó, chúng em tập luyện rất chăm chỉ nhưng gần đến ngày thi thì bạn bị ốm, không thể tham gia. Em và các bạn khác đã cùng nhau đến thăm, động viên và thay bạn tập phần còn lại. Đến ngày biểu diễn, bạn dù chưa khỏe hẳn vẫn cố gắng đến cổ vũ cho cả nhóm. Nhờ sự đoàn kết, chúng em đã đạt giải Nhì. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng tình bạn là sự sẻ chia, giúp đỡ nhau lúc khó khăn. Đó là một kí ức đẹp mà em sẽ luôn trân trọng.



Baif 1

Trong cuộc sống, ai cũng cần học hỏi người khác, nhưng nếu chỉ biết bắt chước mà không có suy nghĩ riêng thì sẽ rất nguy hại. Thói bắt chước khiến con người trở nên phụ thuộc, mất đi khả năng sáng tạo và bản lĩnh cá nhân. Người chỉ biết bắt chước sẽ không bao giờ có ý tưởng mới, không phát huy được tài năng thật của mình. Họ dễ dàng bị hòa lẫn trong đám đông, không tạo được dấu ấn riêng. Hơn nữa, bắt chước một cách mù quáng còn khiến ta dễ mắc sai lầm, làm những việc không phù hợp với bản thân. Câu chuyện “Con vẹt nghèo” là một minh chứng: chú vẹt chỉ biết bắt chước tiếng của loài khác nên không có giọng hát riêng, trở nên nghèo nàn và đáng thương. Vì thế, mỗi người cần biết học hỏi có chọn lọc và luôn rèn luyện để khẳng định bản thân bằng chính khả năng của mình.

Bài 2

Trong cuộc sống, có những trải nghiệm khiến ta buồn hoặc hối hận, nhưng chính từ đó ta trưởng thành hơn. Với em, kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em làm vỡ chiếc bình hoa mẹ yêu quý nhất.


Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, em đang chơi đuổi bắt cùng em trai trong nhà. Trong lúc chạy, em vô tình va phải chiếc bàn nơi mẹ đặt bình hoa bằng sứ trắng mà mẹ rất trân trọng. Chiếc bình rơi xuống nền gạch, vỡ tan tành. Em sững sờ nhìn những mảnh vỡ, cổ họng nghẹn lại. Khi mẹ từ ngoài bước vào, nhìn thấy cảnh đó, mẹ im lặng rất lâu. Mẹ không mắng em, chỉ nhẹ nhàng nói: “Con đã thấy hậu quả của sự bất cẩn chưa?”. Nghe mẹ nói, em òa khóc, vừa xấu hổ vừa hối hận.


Tối hôm ấy, em ngồi nhặt từng mảnh vỡ, lòng thầm tự hứa sẽ không bao giờ làm mẹ buồn vì sự vô ý của mình nữa. Từ sau hôm đó, em học cách cẩn thận hơn trong mọi việc, dù nhỏ nhất. Em hiểu rằng, đôi khi một sai lầm nhỏ cũng đủ làm tổn thương người mình yêu thương.


Trải nghiệm buồn ấy đã dạy em biết chịu trách nhiệm cho hành động của mình và biết trân trọng những thứ giản dị xung quanh. Dù thời gian trôi qua, ký ức về chiếc bình hoa vỡ vẫn luôn nhắc em rằng: cẩn thận và yêu thương là hai điều quan trọng trong cuộc sống.


Baif 1

Trong cuộc sống, ai cũng cần học hỏi người khác, nhưng nếu chỉ biết bắt chước mà không có suy nghĩ riêng thì sẽ rất nguy hại. Thói bắt chước khiến con người trở nên phụ thuộc, mất đi khả năng sáng tạo và bản lĩnh cá nhân. Người chỉ biết bắt chước sẽ không bao giờ có ý tưởng mới, không phát huy được tài năng thật của mình. Họ dễ dàng bị hòa lẫn trong đám đông, không tạo được dấu ấn riêng. Hơn nữa, bắt chước một cách mù quáng còn khiến ta dễ mắc sai lầm, làm những việc không phù hợp với bản thân. Câu chuyện “Con vẹt nghèo” là một minh chứng: chú vẹt chỉ biết bắt chước tiếng của loài khác nên không có giọng hát riêng, trở nên nghèo nàn và đáng thương. Vì thế, mỗi người cần biết học hỏi có chọn lọc và luôn rèn luyện để khẳng định bản thân bằng chính khả năng của mình.

Bài 2

Trong cuộc sống, có những trải nghiệm khiến ta buồn hoặc hối hận, nhưng chính từ đó ta trưởng thành hơn. Với em, kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em làm vỡ chiếc bình hoa mẹ yêu quý nhất.


Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, em đang chơi đuổi bắt cùng em trai trong nhà. Trong lúc chạy, em vô tình va phải chiếc bàn nơi mẹ đặt bình hoa bằng sứ trắng mà mẹ rất trân trọng. Chiếc bình rơi xuống nền gạch, vỡ tan tành. Em sững sờ nhìn những mảnh vỡ, cổ họng nghẹn lại. Khi mẹ từ ngoài bước vào, nhìn thấy cảnh đó, mẹ im lặng rất lâu. Mẹ không mắng em, chỉ nhẹ nhàng nói: “Con đã thấy hậu quả của sự bất cẩn chưa?”. Nghe mẹ nói, em òa khóc, vừa xấu hổ vừa hối hận.


Tối hôm ấy, em ngồi nhặt từng mảnh vỡ, lòng thầm tự hứa sẽ không bao giờ làm mẹ buồn vì sự vô ý của mình nữa. Từ sau hôm đó, em học cách cẩn thận hơn trong mọi việc, dù nhỏ nhất. Em hiểu rằng, đôi khi một sai lầm nhỏ cũng đủ làm tổn thương người mình yêu thương.


Trải nghiệm buồn ấy đã dạy em biết chịu trách nhiệm cho hành động của mình và biết trân trọng những thứ giản dị xung quanh. Dù thời gian trôi qua, ký ức về chiếc bình hoa vỡ vẫn luôn nhắc em rằng: cẩn thận và yêu thương là hai điều quan trọng trong cuộc sống.





Câu 1.

Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2.

Hai từ láy trong câu chuyện là: líu ríu, nhấp nhổm


  • líu ríu: âm thanh liền nhau, nhỏ và nhanh (diễn tả tiếng chim hót).
  • nhấp nhổm: cử động không yên, biểu hiện sự nôn nóng, chờchuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì:
  • được nhân hoá, biết nói, biết suy nghĩ, biết thi tài và thể hiện cảm xúc như con người.
  • Câu 3


Câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì:


  • Các con vật (chim, thú) được nhân hoá, biết nói, biết suy nghĩ, biết thi tài và thể hiện cảm xúc như con người.
  • Câu chuyện dùng hình thức kể vui, hấp dẫn để nói về một bài học đạo đức dành cho con người, nhất là trẻ em.

Câu 4.

Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt.

Vì Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng hót của loài khác mà không có giọng riêng của mình. Làm như vậy khiến Vẹt mất đi bản sắc, không thể hiện được khả năng thật và trở nên “nghèo” cả về tâm hồn lẫn tài năng.




Câu 5.

Bài học rút ra:

Mỗi người cần biết phát huy khả năng, cá tính và bản sắc riêng, không nên bắt chước hay sống phụ thuộc vào người khác. Chỉ khi dám là chính mình, ta mới thực sự có giá trị và được người khác công nhận.




Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm buồn khiến ta không thể quên, nhưng chính những nỗi buồn ấy lại giúp ta trưởng thành hơn. Với em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng đáng nhớ nhất là lần em làm mất con mèo nhỏ mà em rất yêu quý.


Con mèo ấy tên là Miu, em nuôi nó từ khi còn bé xíu. Mỗi ngày đi học về, Miu đều chạy ra đón em, cọ cọ vào chân và kêu “meo meo” thật dễ thương. Một buổi chiều, em mải chơi ngoài sân, quên đóng cổng. Khi nhớ ra, Miu đã chạy mất. Em hốt hoảng chạy đi tìm khắp nơi, từ đầu ngõ đến cuối xóm mà vẫn không thấy. Buổi tối, em nằm trên giường, nước mắt cứ chảy ra. Em thấy buồn và ân hận vô cùng vì sự bất cẩn của mình.


Những ngày sau đó, em vẫn quen thói gọi “Miu ơi” mỗi khi về nhà, nhưng chỉ có khoảng sân trống đáp lại bằng sự im lặng. Mẹ nhẹ nhàng bảo: “Có lẽ Miu đã tìm được một nơi khác tốt hơn. Con hãy rút kinh nghiệm và học cách cẩn thận hơn nhé.” Nghe mẹ nói, em chợt hiểu rằng trong cuộc sống, đôi khi mất mát là điều không tránh khỏi, quan trọng là biết nhận lỗi và trưởng thành sau mỗi sai lầm.


Từ trải nghiệm buồn ấy, em học được cách trân trọng hơn những gì mình đang có và biết sống có trách nhiệm hơn với những điều nhỏ bé xung quanh. Dù Miu không còn bên em nữa, nhưng em luôn nhớ về nó như một bài học đầu tiên về lòng yêu thương và sự cẩn trọng trong cuộc sống.



Câu 1.



Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Giải thích: Đây là truyện kể về thế giới loài vật (hạt dẻ gai) được nhân hoá, biết suy nghĩ, nói năng và có cảm xúc như con người.

Câu 2.

Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhưng được che chở: trải qua mùa xuân nở hoa, mùa hè nắng lửa và mưa dông, chịu gió lạnh mùa đông, sống trên sườn núi cao cheo leo; chúng được mẹ che chở trong lớp áo gai ấm nhưng cuối cùng vẫn phải rời mẹ ra đi và đón nhận cuộc sống mới.

Câu 3.

Hai từ láy trong văn bản:

xù xì: chỉ bề ngoài sần sùi, có nhiều gai, cứng và thô ráp.lồng lộng: chỉ không gian rộng lớn, tràn đầy (ở đây nói về bầu trời mây gió rộng lớn, bao la và mạnh mẽ).

Nhân vật “tôi” trong truyện đồng thoại thể hiện các đặc điểm sau:

Câu4

  • Được nhân hóa: có cảm xúc, suy nghĩ, sợ hãi, yêu thương và biết mơ (không phải thật là hạt dẻ vô tri).
  • Nhỏ bé, nhút nhát nhưng dũng cảm: ban đầu sợ rời mẹ, nép chặt trong áo gai, nhưng cuối cùng đã can đảm buông ra, bay theo gió và chấp nhận cuộc sống mới.
  • Gần gũi, dễ đồng cảm: lời kể bằng ngôi thứ nhất khiến độc giả cảm nhận sâu sắc nỗi niềm, dễ thương và xúc động.

Câu 5.

Bài học rút ra: Gia đình — ở đây là hình ảnh người mẹ — là chỗ dựa vững chắc, che chở và nuôi dưỡng chúng ta. Nhưng khi lớn lên, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở để tự lập và đối mặt với thế giới. Tình yêu và lời dặn dò của gia đình sẽ là nguồn sức mạnh giúp ta mạnh mẽ hơn trên con đường trưởng thành.




BÀI Làm

Trong những năm học Tiểu học, em đã có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi chính là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu của trường để biểu diễn văn nghệ vào dịp 20/11.


Hôm đó, em cùng các bạn trong lớp tham gia tiết mục múa “Bông hoa tặng cô”. Ngay từ đầu tháng, cô giáo chủ nhiệm đã chọn ra tám bạn múa đẹp nhất để luyện tập, và em thật may mắn khi được chọn. Những buổi tập diễn ra sau giờ học, dù mệt nhưng ai cũng hào hứng. Có những lần tập sai động tác, cả nhóm lại cười vang rồi cùng nhau sửa lại. Trước ngày biểu diễn, em hồi hộp đến mức chẳng ngủ được.


Sáng hôm sau, sân trường rợp cờ hoa và tiếng nhạc rộn ràng. Khi tiếng MC vang lên, tim em đập thình thịch. Bước ra sân khấu, em nhìn thấy phía dưới là cô giáo, ba mẹ và các bạn đang mỉm cười cổ vũ. Nhạc cất lên, em cố gắng thực hiện từng động tác thật đều. Khi kết thúc bài múa, tiếng vỗ tay vang dội khắp sân trường, em thấy lòng mình vui sướng và tự hào biết bao.


Buổi biểu diễn hôm ấy đã để lại trong em một cảm xúc khó quên. Em học được rằng, chỉ cần cố gắng và tự tin, ta có thể vượt qua nỗi sợ để làm điều mình yêu thích. Đó thật sự là một trải nghiệm tuyệt vời trong những năm tháng Tiểu học của em.


Trong những năm học Tiểu học, em đã có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi chính là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu của trường để biểu diễn văn nghệ vào dịp 20/11.


Hôm đó, em cùng các bạn trong lớp tham gia tiết mục múa “Bông hoa tặng cô”. Ngay từ đầu tháng, cô giáo chủ nhiệm đã chọn ra tám bạn múa đẹp nhất để luyện tập, và em thật may mắn khi được chọn. Những buổi tập diễn ra sau giờ học, dù mệt