Lê Thị Thanh Thuý
Giới thiệu về bản thân
Câu 1Đoạn trích “Tự tình với quê hương” của Lê Gia Hoài đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào đối với cội nguồn dân tộc. Ngay từ những câu thơ đầu, quê hương hiện lên thật gần gũi, thân thương qua “lời mẹ hát”, “bến đò xưa”, “dòng Lô giang” đậm màu phù sa. Những hình ảnh bình dị ấy không chỉ gợi vẻ đẹp yên bình của quê hương mà còn khơi dậy trong lòng người đọc tình cảm gắn bó với nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương trong cảm nhận của nhà thơ vừa thân thuộc vừa thiêng liêng, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn con người bằng tiếng ru ngọt ngào và nghĩa tình sâu nặng. Ở khổ thơ tiếp theo, quê hương hiện lên với vẻ đẹp hùng vĩ, cổ kính qua hình ảnh “Ngọn Tam Đảo”, “Tháp Bình Sơn”. Những địa danh giàu giá trị lịch sử và văn hóa ấy giúp em cảm nhận được niềm tự hào tha thiết của tác giả đối với quê hương mình. Không chỉ yêu cảnh sắc thiên nhiên, nhà thơ còn trân trọng truyền thống văn hóa dân tộc. Điều đó được thể hiện qua những câu thơ cuối khi tác giả nhắc đến tiếng quê hương, thơ Hồ Xuân Hương và lời ru của mẹ. Qua đó, em hiểu rằng quê hương không chỉ là mảnh đất ta sinh ra mà còn là nơi lưu giữ bản sắc văn hóa, nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách con người. Đoạn thơ còn gây ấn tượng bởi nghệ thuật biểu đạt giàu cảm xúc. Tác giả sử dụng nhiều hình ảnh gợi hình, gợi cảm như “dòng Lô giang ào ạt”, “Ngọn Tam Đảo reo âm vang hùng vĩ”, kết hợp biện pháp nhân hóa, so sánh làm cho quê hương hiện lên sinh động và giàu sức sống. Giọng thơ tha thiết, nhẹ nhàng cùng ngôn ngữ mộc mạc mà giàu chất trữ tình đã giúp tình yêu quê hương được bộc lộ chân thành, sâu sắc. Đọc đoạn thơ, em càng thêm yêu quê hương đất nước và tự nhắc bản thân phải biết giữ gìn, trân trọng những giá trị đẹp đẽ của quê hương mình.
Câu 2
“Văn hóa còn thì dân tộc còn.” Trong dòng chảy không ngừng của thời đại công nghệ số, việc gìn giữ và quảng bá văn hóa truyền thống càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Công nghệ hiện đại không chỉ mở ra cơ hội kết nối toàn cầu mà còn trở thành cầu nối giúp những giá trị văn hóa dân tộc được lan tỏa rộng rãi. Vì vậy, quảng bá văn hóa truyền thống trong thời đại công nghệ số hiện nay là việc làm cần thiết và đầy ý nghĩa.
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính. Đáp án: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là Thuyết minh. Giải thích: Văn bản cung cấp các thông tin khách quan về lịch sử, vị trí địa lý, đặc điểm kiến trúc và giá trị di sản của Cố đô Huế. Câu 2: Quần thể di tích Cố đô Huế được UNESCO công nhận là Di sản văn hoá thế giới vào năm nào? Đáp án: Năm 1993. Câu 3: Văn bản sử dụng phương tiện phi ngôn ngữ nào? Nêu tác dụng. Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh (Ảnh: Đại Nội Huế về đêm). Tác dụng: Giúp người đọc hình dung trực quan, sinh động về vẻ đẹp kiến trúc của di tích Cố đô Huế. Tăng sức hấp dẫn, lôi cuốn cho bài viết, giúp văn bản bớt khô khan. Minh chứng cho những giá trị nghệ thuật, kiến trúc mà văn bản đang thuyết minh, làm tăng độ tin cậy cho thông tin. Câu 4: Chỉ ra và phân tích tác dụng của việc sử dụng các mốc thời gian, số liệu lịch sử. Các mốc thời gian, số liệu: 1306, thế kỷ 15, 1636, 1687, đầu thế kỷ 18, 1788-1801, 1802-1945, 13 đời vua nhà Nguyễn, năm 1993... Tác dụng: Về nội dung: Cung cấp thông tin một cách cụ thể, chính xác và có hệ thống về quá trình hình thành, phát triển và xác lập giá trị của Cố đô Huế qua các thời kỳ lịch sử. Về nghệ thuật: Giúp lập luận trở nên chặt chẽ, thuyết phục; thể hiện tính khoa học và sự am hiểu sâu sắc của người viết về đối tượng thuyết minh. Qua đó, làm nổi bật giá trị lịch sử lâu đời và tầm quan trọng toàn cầu của di sản. Câu 5: Đề xuất một số việc giới trẻ có thể làm để bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hoá dân tộc. (Đoạn văn tham khảo khoảng 5-7 dòng) Để bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa dân tộc, giới trẻ trước hết cần tích cực học tập, tìm hiểu kiến thức lịch sử để hiểu đúng và tự hào về cội nguồn. Chúng ta có thể tận dụng sức mạnh của mạng xã hội để quảng bá hình ảnh di sản Việt Nam đến với bạn bè quốc tế một cách sáng tạo. Bên cạnh đó, mỗi bạn trẻ cần có ý thức trách nhiệm khi đi tham quan, du lịch: không xâm hại di tích, không xả rác và tuân thủ các quy định bảo vệ môi trường văn hóa. Cuối cùng, việc lên tiếng phản đối các hành vi xuyên tạc lịch sử hay hủy hoại di sản là hành động thiết thực để gìn giữ báu vật của cha ông cho muôn đời sau.