Vi Thị Nhật Lệ
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Tuần trước trường em đã tổ chức cho học sinh khối 8 đi Vịnh Hạ Long, một trong những danh lam thắng cảnh nổi tiếng của nước ta. Đây là chuyến đi khiến em vô cùng háo hức và để lại trong em nhiều kỷ niệm khó quên.
Buổi sáng hôm ấy, khi mặt trời vừa lên, chúng em đã tập trung tại sân trường để chuẩn bị khởi hành. Trên xe. ai cũng vui vẻ, trò chuyện, hát ca rộn ràng. Sau hơn 3 tiếng đồng hồ, cảnh đẹp Hạ Long hiện ra trước mắt em như một bức tranh hùng vĩ. Mặt nước xanh biếc, phẳng lặng như gương, những hòn đảo lớn nhỏ lần lượn hiện lên giữa biển, trông như những con rồng, phượng đang uốn lượn. Khi được ngồi quanh thuyền dạo quanh vịnh, em cảm thấy như mình đang đi lạc vào thế giới cổ tích. Dặc biệt em rất ấn tượng với Động Thiên Cung , nơi có vô vàn nhũ đá lấp lánh, ánh sáng phản chiếu khiến hang động trở nên huyền ảo, kỳ diệu vô cùng. Buổi trưa, chúng em được thưởng thức hải sản tươi ngon và chụp ảnh lưu niệm cùng thầy cô, bạn bè. Tiếng cười, tiếng nói rộn van cả một góc biển trời.
Khi trở về, em vẫn còn lưu luyến không muốn rời xa khung cảnh tuyệt đẹp ấy. Chuyến tham quan đã giúp em mở rộng tầm mắt, hiểu biết thêm về vẻ đẹp của quê hương, đất nước, tự hào hơn về thiên nhiên Việt Nam. Đó thật sự là một kỷ niệm đáng nhớ trong những tháng học trò của em.
em đồng ý với quan điểm con người cần phải sống hòa đồng với thiên nhiên. Vì thiên nhiên là mái nhà chung của mỗi một sinh mạng trên Trái Đất, thiên nhiên đã ban cho con người không khí để thở, nước để uống, lương thực để tồn tại, cảnh đẹp để thưởng thức. Nếu con người chỉ biết khai thacs, tàn phá mà không biết giữ gìn, thiên nhiên sẽ đáp lại chúng ta bằng sự phẫn nộ từ những đợt hạn hán, lũ lụt, khi con người biết yêu quý cây xanh nguồn nước, đất đai, bầu trời, cuộc sống sẽ trở nên trong lành và hạnh phúc hơn.
em đồng ý với quan điểm con người cần phải sống hòa đồng với thiên nhiên. Vì thiên nhiên là mái nhà chung của mỗi một sinh mạng trên Trái Đất, thiên nhiên đã ban cho con người không khí để thở, nước để uống, lương thực để tồn tại, cảnh đẹp để thưởng thức. Nếu con người chỉ biết khai thacs, tàn phá mà không biết giữ gìn, thiên nhiên sẽ đáp lại chúng ta bằng sự phẫn nộ từ những đợt hạn hán, lũ lụt, khi con người biết yêu quý cây xanh nguồn nước, đất đai, bầu trời, cuộc sống sẽ trở nên trong lành và hạnh phúc hơn.
Bài làm
Năm tôi học lớp 4, dịch covid đã bùng phát khiến bao gia đình bao con người khổ cực. Chúng tôi chọn cách từ thiện và tuyên truyền với mong muốn giúp đỡ và góp được một phần có ích nào đó. Buổi từ thiện đó đã để lại trong tâm trí một đứa trẻ mới lớp 4 như tôi đầy cảm xúc và ý nghĩa không thể nào quên.
Khi dịch bùng phát ở làng tôi, có những nhà vốn đã khó khăn lại vàng khó khăn hơn, khi đó dì tôi có một ý nghĩ lé lên trong đầu : " sao chúng tôi không làm điều gì đó để có ý cho xã hội hơn " vì vậy chúng tôi đã lập lên kế hoạch mở một buổi tuyên truyền và phân phát đồ ăn thức uống. Dì tôi đã kêu gọi mọi người bạn, mọi mối quan hệ để lập lên một đội " tương thân tương ái " và tôi rất vinh dự khi được góp một phần sức lực cho bà con trong thời điểm khó khăn như vậy. Mỗi người sẽ góp một chút, ai có bao nhiêu góp bấy nhiêu và quy số tiền đó ra thành đồ ăn thức uống để phân chia cho bà con. Do kinh tế còn có hạn nên chúng tôi đã bàn bạc với nhau và tìm trưởng thôn để lọc ra các hộ khó khăn nhất để giúp đỡ, đương nhiên vê buổi tuyên truyền phòng tránh thì mọi người đều có quyền nghe. sáng tầm 6h30, chúng tôi xuất phát và 7h45 thì đến nhà văn hóa thôn, mọi người đông đủ chúng tôi bắt đầu buổi tuyên truyền về 5k và tiêm vắc-xin đầy đủ,... sau khi xong những gia đình khó khăn sẽ được trao tặng cho những xuất quà mà chúng tôi đã chuẩn bị, tôi không ngờ sau khi trao quà xong mọi người lại đồng loạt phát biểu cảm ơn đầy xúc động, những lời nói đó đã in sâu vào tâm trí tôi. Kết thúc chúng tôi cùng chụp một bức ảnh lưu niệm và ra về.
Sau buổi từ thiện đó, tôi thấy rất vui và tự hào vì đã đóng góp được một phần nho nhỏ cho xã hội tuy không lớn. Tôi nhận ra, đôi khi không cần điều gì quá to lớn mà chỉ cần thật lòng giúp đỡ người khác trong lúc cần thiết cũng đã đủ.
Bài làm
Năm tôi học lớp 4, dịch covid đã bùng phát khiến bao gia đình bao con người khổ cực. Chúng tôi chọn cách từ thiện và tuyên truyền với mong muốn giúp đỡ và góp được một phần có ích nào đó. Buổi từ thiện đó đã để lại trong tâm trí một đứa trẻ mới lớp 4 như tôi đầy cảm xúc và ý nghĩa không thể nào quên.
Khi dịch bùng phát ở làng tôi, có những nhà vốn đã khó khăn lại vàng khó khăn hơn, khi đó dì tôi có một ý nghĩ lé lên trong đầu : " sao chúng tôi không làm điều gì đó để có ý cho xã hội hơn " vì vậy chúng tôi đã lập lên kế hoạch mở một buổi tuyên truyền và phân phát đồ ăn thức uống. Dì tôi đã kêu gọi mọi người bạn, mọi mối quan hệ để lập lên một đội " tương thân tương ái " và tôi rất vinh dự khi được góp một phần sức lực cho bà con trong thời điểm khó khăn như vậy. Mỗi người sẽ góp một chút, ai có bao nhiêu góp bấy nhiêu và quy số tiền đó ra thành đồ ăn thức uống để phân chia cho bà con. Do kinh tế còn có hạn nên chúng tôi đã bàn bạc với nhau và tìm trưởng thôn để lọc ra các hộ khó khăn nhất để giúp đỡ, đương nhiên vê buổi tuyên truyền phòng tránh thì mọi người đều có quyền nghe. sáng tầm 6h30, chúng tôi xuất phát và 7h45 thì đến nhà văn hóa thôn, mọi người đông đủ chúng tôi bắt đầu buổi tuyên truyền về 5k và tiêm vắc-xin đầy đủ,... sau khi xong những gia đình khó khăn sẽ được trao tặng cho những xuất quà mà chúng tôi đã chuẩn bị, tôi không ngờ sau khi trao quà xong mọi người lại đồng loạt phát biểu cảm ơn đầy xúc động, những lời nói đó đã in sâu vào tâm trí tôi. Kết thúc chúng tôi cùng chụp một bức ảnh lưu niệm và ra về.
Sau buổi từ thiện đó, tôi thấy rất vui và tự hào vì đã đóng góp được một phần nho nhỏ cho xã hội tuy không lớn. Tôi nhận ra, đôi khi không cần điều gì quá to lớn mà chỉ cần thật lòng giúp đỡ người khác trong lúc cần thiết cũng đã đủ.
Bài làm
Năm tôi học lớp 4, dịch covid đã bùng phát khiến bao gia đình bao con người khổ cực. Chúng tôi chọn cách từ thiện và tuyên truyền với mong muốn giúp đỡ và góp được một phần có ích nào đó. Buổi từ thiện đó đã để lại trong tâm trí một đứa trẻ mới lớp 4 như tôi đầy cảm xúc và ý nghĩa không thể nào quên.
Khi dịch bùng phát ở làng tôi, có những nhà vốn đã khó khăn lại vàng khó khăn hơn, khi đó dì tôi có một ý nghĩ lé lên trong đầu : " sao chúng tôi không làm điều gì đó để có ý cho xã hội hơn " vì vậy chúng tôi đã lập lên kế hoạch mở một buổi tuyên truyền và phân phát đồ ăn thức uống. Dì tôi đã kêu gọi mọi người bạn, mọi mối quan hệ để lập lên một đội " tương thân tương ái " và tôi rất vinh dự khi được góp một phần sức lực cho bà con trong thời điểm khó khăn như vậy. Mỗi người sẽ góp một chút, ai có bao nhiêu góp bấy nhiêu và quy số tiền đó ra thành đồ ăn thức uống để phân chia cho bà con. Do kinh tế còn có hạn nên chúng tôi đã bàn bạc với nhau và tìm trưởng thôn để lọc ra các hộ khó khăn nhất để giúp đỡ, đương nhiên vê buổi tuyên truyền phòng tránh thì mọi người đều có quyền nghe. sáng tầm 6h30, chúng tôi xuất phát và 7h45 thì đến nhà văn hóa thôn, mọi người đông đủ chúng tôi bắt đầu buổi tuyên truyền về 5k và tiêm vắc-xin đầy đủ,... sau khi xong những gia đình khó khăn sẽ được trao tặng cho những xuất quà mà chúng tôi đã chuẩn bị, tôi không ngờ sau khi trao quà xong mọi người lại đồng loạt phát biểu cảm ơn đầy xúc động, những lời nói đó đã in sâu vào tâm trí tôi. Kết thúc chúng tôi cùng chụp một bức ảnh lưu niệm và ra về.
Sau buổi từ thiện đó, tôi thấy rất vui và tự hào vì đã đóng góp được một phần nho nhỏ cho xã hội tuy không lớn. Tôi nhận ra, đôi khi không cần điều gì quá to lớn mà chỉ cần thật lòng giúp đỡ người khác trong lúc cần thiết cũng đã đủ.