Dương Thị Ngọc Bích

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Ngọc Bích
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Trong câu truyện Chuyện của ba con vật, nhân vật heo được xây dựng với tính cách điềm tĩnh nhưng thẳng thắn. Khi gà và chó tranh nhau kể công, heo không vội lên tiếng mà vẫn tiếp tục ăn, thể hiện sự bình tĩnh và không thích khoe khoang. Chỉ khi gà tỏ thái độ kiêu ngạo và cho rằng heo vô dụng, heo mới tức giận và lên tiếng bảo vệ giá trị của mình. Câu nói: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” cho thấy heo nhận thức rõ vai trò của mình đối với con người. Nhân vật heo giúp gà nhận ra rằng mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Qua đó, hình ảnh của heo thể hiện bài học rằng không nên đánh giá người khác một cách vội vàng. Mỗi cá nhân đều có giá trị của riêng và đóng góp riêng trong cuộc sống. Câu 2. “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi” là một quan điểm đúng đắn trong cuộc sống. Khi chúng ta khen ngợi người khác, đó là cách thể hiện sự tôn trọng và ghi nhận những nỗ lực, thành quả của họ. Lời khen chân thành có thể mang lại niềm vui, động lực và sự tự tin cho người được khen. Đồng thời, việc biết khen ngợi cũng cho thấy người nói có tấm lòng rộng rãi, biết nhìn nhận điểm tốt của người khác. Khen người khác không làm giảm giá trị của bản thân mà còn giúp xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu luôn ghen tị hoặc tiếc lời khen, con người sẽ trở nên nhỏ nhen và khó được mọi người yêu quý. Vì vậy, chúng ta nên học cách khen ngợi người khác một cách chân thành và đúng lúc.

Câu 1. Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói chuyện, suy nghĩ như con người). Đây là kiểu nhân vật thường gặp trong truyện ngụ ngôn. Câu 2. Một biện pháp tu từ trong câu trên là liệt kê. Ví dụ: “Trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà…, giỗ chạp, tiệc tùng, cưới xin.” Câu 3. Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản: Nhân vật là loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo biết nói chuyện). Câu chuyện ngắn gọn, có tình huống đối thoại giữa các con vật. Qua câu chuyện rút ra bài học, ý nghĩa giáo dục cho con người. Câu 4. Chủ đề của truyện: Mỗi người đều có giá trị riêng và cần biết khiêm tốn, tôn trọng và trân trọng sự đóng góp củau người khác. Căn cứ: Lời khoe khoang của gà và sự giải thích của heo. Nhận ra rằng mỗi con vật đều có ích cho con người: gà gáy, chó giữ nhà, heo cung cấp thịt. Kết thúc truyện cho thấy anh nông dân hiểu rằng mọi vật nếu dùng đúng mục đích đều có ích. Câu 5. Bài học từ câu chuyện giúp em hiểu rằng mỗi người đều có giá trị riêng trong cuộc sống. Không ai hoàn toàn vô dụng và cũng không ai nên tự cho mình là giỏi hơn người khác. Vì vậy, chúng ta cần sống khiêm tốn và biết tôn trọng sự đóng góp của mọi người xung quanh. Khi biết trân trọng người khác, chúng ta sẽ xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp và đoàn kết hơn. Ngược lại, nếu kiêu ngạo như con gà trong truyện, ta dễ đánh giá sai về người khác. Mỗi người giống như một mảnh ghép khác nhau trong cuộc sống. Khi tất cả cùng đóng góp, xã hội mới phát triển và tốt đẹp hơn. Vì thế, em luôn nhắc nhở bản thân phải khiêm tốn và biết ơn những người xung quanh.

Câu1: bài làm

Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp đẽ và ấm áp. Mầm non hiện lên thật nhỏ bé, non nớt nhưng lại chứa đựng một sức sống mạnh mẽ và bền bỉ. Dù còn yếu ớt, mầm non vẫn dũng cảm đội đất, vươn mình đón ánh sáng mặt trời. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến con người, đặc biệt là những đứa trẻ và những con người đang bắt đầu hành trình của mình trong cuộc sống. Qua mầm non, em cảm nhận được niềm tin, hi vọng và sự lạc quan mà nhà thơ gửi gắm. Bài thơ nhắc nhở em phải biết trân trọng những khởi đầu nhỏ bé, không ngừng cố gắng vươn lên dù gặp khó khăn, thử thách. Mầm non không chỉ là hình ảnh của thiên nhiên mà còn là biểu tượng đẹp cho ý chí và ước mơ của con người.

Câu2: trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một người để yêu thương, trân trọng và nhớ mãi. Với em, người em yêu quý nhất chính là mẹ. Mẹ em là một người phụ nữ giản dị nhưng giàu yêu thương. Hằng ngày, mẹ bận rộn với công việc và việc nhà, nhưng lúc nào cũng dành cho em sự quan tâm ân cần. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình, rồi nhẹ nhàng gọi em thức dậy đi học. Những lúc em mệt mỏi hay buồn bã, mẹ luôn ở bên an ủi, động viên, giúp em có thêm niềm tin để vượt qua khó khăn. Em yêu nhất là nụ cười của mẹ nụ cười hiền hậu khiến em cảm thấy ấm áp và bình yên. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, mẹ vẫn luôn nhẫn nại và hi sinh vì gia đình. Nhìn mái tóc mẹ dần điểm bạc theo năm tháng, em càng thấu hiểu và trân trọng công lao của mẹ nhiều hơn. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc trong cuộc đời em. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để không phụ lòng yêu thương và hi sinh thầm lặng của mẹ.

Câu1: bài làm

Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp đẽ và ấm áp. Mầm non hiện lên thật nhỏ bé, non nớt nhưng lại chứa đựng một sức sống mạnh mẽ và bền bỉ. Dù còn yếu ớt, mầm non vẫn dũng cảm đội đất, vươn mình đón ánh sáng mặt trời. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến con người, đặc biệt là những đứa trẻ và những con người đang bắt đầu hành trình của mình trong cuộc sống. Qua mầm non, em cảm nhận được niềm tin, hi vọng và sự lạc quan mà nhà thơ gửi gắm. Bài thơ nhắc nhở em phải biết trân trọng những khởi đầu nhỏ bé, không ngừng cố gắng vươn lên dù gặp khó khăn, thử thách. Mầm non không chỉ là hình ảnh của thiên nhiên mà còn là biểu tượng đẹp cho ý chí và ước mơ của con người.

Câu2: trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một người để yêu thương, trân trọng và nhớ mãi. Với em, người em yêu quý nhất chính là mẹ. Mẹ em là một người phụ nữ giản dị nhưng giàu yêu thương. Hằng ngày, mẹ bận rộn với công việc và việc nhà, nhưng lúc nào cũng dành cho em sự quan tâm ân cần. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình, rồi nhẹ nhàng gọi em thức dậy đi học. Những lúc em mệt mỏi hay buồn bã, mẹ luôn ở bên an ủi, động viên, giúp em có thêm niềm tin để vượt qua khó khăn. Em yêu nhất là nụ cười của mẹ nụ cười hiền hậu khiến em cảm thấy ấm áp và bình yên. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, mẹ vẫn luôn nhẫn nại và hi sinh vì gia đình. Nhìn mái tóc mẹ dần điểm bạc theo năm tháng, em càng thấu hiểu và trân trọng công lao của mẹ nhiều hơn. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc trong cuộc đời em. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn để không phụ lòng yêu thương và hi sinh thầm lặng của mẹ.