Hoàng Thân Bảo Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thân Bảo Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong dòng chảy của văn học hiện thực 1930 - 1945, Nam Cao hiện lên như một nhà văn của những thân phận khốn khổ, luôn trăn trở về giá trị của con người. Truyện ngắn "Lão Hạc" chính là một minh chứng hùng hồn cho tư tưởng ấy. Tác phẩm không chỉ lấy đi nước mắt của độc giả bởi số phận bi thương của nhân vật chính mà còn tỏa sáng vẻ đẹp của một nhân cách cao thượng, lòng tự trọng sáng ngời. Nhân vật trung tâm của tác phẩm là Lão Hạc – một lão nông nghèo với hoàn cảnh vô cùng đáng thương. Vợ mất sớm, con trai vì nghèo không cưới được vợ đã phẫn chí đi phu đồn điền cao su biền biệt. Lão sống thui thủi một mình, bầu bạn với con chó Vàng – kỷ vật duy nhất mà con trai để lại. Lão yêu thương nó như một đứa cháu, gọi nó là "cậu Vàng", chia sẻ từng miếng ăn, câu chuyện. Nhưng cái đói, cái nghèo cùng cực sau trận bão và dịch bệnh đã đẩy lão vào bước đường cùng. Chi tiết xúc động nhất trong truyện chính là khi lão Hạc phải bán cậu Vàng. Nam Cao đã miêu tả nỗi đau ấy một cách cực thực: "Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra... Lão mếu như con nít." Lão khóc không chỉ vì thương con chó, mà còn vì lão cảm thấy tội lỗi khi đã lừa gạt một con vật trung thành. Qua đó, ta thấy được một tâm hồn hiền hậu, trọng nhân nghĩa đến lạ kỳ của một người nông dân dù đang trong cơn bĩ cực của cuộc đời. Bi kịch của Lão Hạc khép lại bằng một cái chết đầy ám ảnh: lão chết bằng bả chó. Đây là một sự lựa chọn đầy nghiệt ngã nhưng cũng đầy quyết đoán. Lão chết để giữ lại mảnh vườn – nguồn sống duy nhất cho con trai, và chết để không phải nhận sự bố thí, làm phiền đến hàng xóm. Cái chết đau đớn, dữ dội của lão là lời tố cáo đanh thép cái xã hội tàn ác đã dồn đẩy con người đến bước đường cùng, đồng thời khẳng định lòng tự trọng cao quý "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Bằng ngôn ngữ giản dị, cách kể chuyện tự nhiên qua góc nhìn của nhân vật ông Giáo, Nam Cao đã xây dựng nên một hình tượng nhân vật bất hủ. "Lão Hạc" không chỉ là một câu chuyện về cái chết, mà là bài ca về sự sống, về phẩm giá con người. Tác phẩm giúp chúng ta hiểu rằng: đằng sau những vẻ ngoài gàn dở, bần hàn, có thể là một tâm hồn cao đẹp mà ta cần phải trân trọng và thấu hiểu.
Trong bài thơ "Khi mùa mưa đến", cảm hứng chủ đạo của nhà thơ chính là sự giao hoà tuyệt đẹp giữa sức sống mãnh liệt của thiên nhiên và những rung động tinh tế trong tâm hồn. Cơn mưa không chỉ đơn thuần là hiện tượng thời tiết, mà qua lăng kính của tác giả, nó trở thành "bản nhạc" của sự hồi sinh, tưới mát những khô cằn và đánh thức vạn vật thức giấc. Nhà thơ đã thể hiện một cái nhìn đầy trìu mến và trân trọng trước sự thay đổi của đất trời: từ những mầm xanh vươn mình đến tiếng mưa rơi đều đặn như nhịp đập của sự sống. Cảm hứng ấy không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cảnh vật mà còn là tiếng lòng yêu đời, yêu quê hương tha thiết, khiến người đọc cảm thấy thêm gắn bó và biết ơn những điều bình dị nhưng diệu kỳ của thiên nhiên.

Thể hiện sự cống hiến, hy sinh thầm lặng và vô điều kiện của nhân vật trữ tình (hoặc người cha/người mẹ trong một số ngữ cảnh thơ ca) đối với cuộc sống, đặc biệt là đối với những người thân yêu hoặc quê hương. 

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương là một tác phẩm sâu sắc, chạm đến trái tim người đọc bằng những vần thơ giản dị mà thẫm đẫm tình mẫu tử thiêng liêngBài thơ khơi gợi lòng biết ơn và tình yêu thương vô bờ bến đối với mẹ. Hình ảnh mẹ được ví như "đoá hoa sen" bình dị, âm thầm hy sinh cả cuộc đời vì con. Khi con trưởng thành ("thành đoá hoa thơm"), mẹ cũng dần già yếu ("lắt lay chiếc bóng"), thể hiện quy luật cuộc sống và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Dù mẹ đã khuất xa ("Mẹ cũng lìa xa cõi đời"), hình ảnh mẹ vẫn sống mãi trong tâm trí con như một "ngôi sao trên trời", vĩnh cửu và dõi theo con.Bài thơ nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng những khoảnh khắc bên mẹ, yêu thương và hiếu thảo với mẹ nhiều hơn. 


Em sẽ chào hỏi thân thiện và hỏi thăm sức khoẻ anh ấy

Cách ứng xử của anh béo gợi ý về sự coi trọng tình bạn chân thành, không phân biệt địa vị.

  • Sự xuống cấp, cũ kỹ của đồ vật, phản ánh hoàn cảnh sống khó khăn, thiếu thốn của nhân vật.
  • Thông qua đồ vật, tác giả gián tiếp bộc lộ sự nghèo túng, vất vả, lam lũ của người sở hữu chúng.
  • Ý nghĩa của chi tiết này là khắc họa một cách chân thực và sâu sắc số phận bất hạnh, cơ cực của người lao động nghèo trong xã hội cũ.