Vi Thảo Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu chuyện xoay quanh Lão Hạc - một lão nông nghèo khổ, vợ mất sớm, con trai vì nghèo không lấy được vợ nên bỏ đi làm đồn điền cao su. Lão sống thui thủi một mình cùng "cậu Vàng". Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi mất mùa, ốm đau, lão phải chọn cách bán đi con chó yêu quý nhất để giữ lại mảnh vườn cho con. Cuối cùng, lão chọn cái chết bằng bả chó để bảo toàn danh dự và tài sản cho con trai. Trước hết, Lão Hạc hiện lên là một người cha giàu lòng vị tha và đức hy sinh. Dù sống trong cảnh đói khổ, lão thà chết chứ không động vào tiền dành dụm cho con, không bán đi mảnh vườn vốn là tương lai của nó. Cái chết đau đớn bằng bả chó của lão chính là minh chứng cao nhất cho tình phụ tử thiêng liêng. Bên cạnh đó, Lão Hạc còn là người có lòng tự trọng đáng kính. Lão từ chối mọi sự giúp đỡ của ông Giáo vì không muốn làm phiền ai. Ngay cả khi đối mặt với cái đói, lão vẫn giữ cho mình một tâm hồn sạch trong, "đói cho sạch, rách cho thơm". Nghệ thuật của truyện nằm ở cách xây dựng tâm lý nhân vật tài tình qua cái nhìn của nhân vật ông Giáo. Ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện trở nên gần gũi, chân thực và đầy tính chiêm nghiệm. Ngôn ngữ truyện vừa mộc mạc, vừa giàu triết lý, khơi gợi niềm cảm thông sâu sắc nơi người đọc.
Qua "Lão Hạc", Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội cũ đẩy con người vào đường cùng mà còn khẳng định vẻ đẹp tâm hồn bất diệt của người nông dân. Tác phẩm để lại trong lòng độc giả nỗi xót xa nhưng cũng đầy niềm tin vào những giá trị nhân bản cao đẹp.
Cảm hứng chủ đạo trong bài thơ "Khi mùa mưa đến" của nhà thơ Trần Hòa Bình là sự giao hòa tuyệt diệu giữa tâm hồn con người và thiên nhiên trong khoảnh khắc chuyển mùa. Nhà thơ không chỉ quan sát cơn mưa bằng thị giác mà còn cảm nhận bằng tất cả các giác quan và sự tinh tế của tâm hồn. Hình ảnh "Sông đã phổng phao, trời đẫm ướt" cho thấy một sức sống tràn trề, sinh động mà mưa mang lại cho vạn vật. Cảm hứng ấy vừa mang nét tươi mới, rạo rực của đất trời khi đón nhận những giọt nước mát lành, vừa pha chút suy tư, chiêm nghiệm về sự vận động của thời gian qua hình ảnh "Nắng không kì hẹn mỗi khoang đò". Qua đó, ta thấy được tình yêu thiên nhiên tha thiết và cái nhìn trìu mến, nâng niu của tác giả trước những biến chuyển dù là nhỏ nhất của không gian. Bài thơ khơi gợi trong lòng người đọc niềm yêu đời và sự trân trọng những vẻ đẹp bình dị của quê hương mỗi độ mưa về.
"Ta hoá phù sa mỗi bến chờ" chứa đựng những tầng ý nghĩa sâu sắc về lẽ sống và sự cống hiến