Nguyễn Ngọc Bích

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Bích
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã để lại trong em những cảm xúc nghẹn ngào và lòng biết ơn sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt tác phẩm là hình ảnh so sánh mẹ với đóa hoa sen "lặng lẽ dưới đầm", một biểu tượng của sự thuần khiết và đức hy sinh cao cả. Em vô cùng xúc động trước những năm tháng mẹ sống âm thầm, chịu đựng bao vất vả, chắt chiu từng "giọt máu hòa theo dòng lệ" để nuôi dưỡng con khôn lớn, giúp con trở thành "đóa hoa thơm" cho đời. Khi con càng trưởng thành, tung cánh giữa chân trời gió lộng thì bóng dáng mẹ lại càng trở nên gầy guộc, "lắt lay" như nắng buổi chiều hôm. Hình ảnh "Sen đã tàn sau mùa hạ" báo hiệu sự ra đi của mẹ khiến lòng em thắt lại, nhưng rồi nỗi đau ấy được xoa dịu bởi niềm tin rằng mẹ đã hóa thân thành "ngôi sao lên trời" để mãi mãi dõi theo con. Qua những vần thơ giàu hình ảnh và nhịp điệu nhẹ nhàng như lời hát ru, bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của người mẹ nghèo mà còn nhắc nhở em phải biết trân trọng và yêu thương cha mẹ khi còn có thể.


quá chú trọng vào địa vị như anh gầy, em sẽ ứng xử một cách chân thành, cởi mở và chủ động xóa bỏ khoảng cách. Em sẽ cố gắng giữ thái độ thân thiện, nhắc lại những kỷ niệm đẹp thời đi học để người bạn đó cảm thấy thoải mái và bình đẳng, giúp họ hiểu rằng tình bạn vốn dĩ quý giá hơn mọi chức tước hay tài sản.

Cách ứng xử của anh béo trong truyện cũng gợi cho em bài học rất ý nghĩa. Ban đầu, anh béo rất vui mừng và vồn vã khi gặp lại bạn, điều này cho thấy anh vẫn giữ được sự hồn hậu, chân thành dù đã ở địa vị cao. Tuy nhiên, khi thấy anh gầy bắt đầu xu nịnh và khúm núm một cách thái quá, anh béo đã cảm thấy buồn nôn và muốn quay đi. Điều này gợi ý cho em rằng, trong một mối quan hệ, sự tôn trọng phải đến từ hai phía. Nếu chúng ta giữ thái độ hòa nhã nhưng đối phương vẫn tự hạ thấp bản thân mình, thì tình bạn đó khó có thể duy trì sự bền vững và thuần khiết như xưa.

Trong truyện ngắn "Anh béo và anh gầy", chi tiết "Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó" là một hình ảnh nhân hóa đầy đắt giá và giàu tính châm biếm. Trước hết, chi tiết này gợi tả sự khiếp sợ, khép nép đến cực độ của nhân vật anh gầy khi đối diện với người bạn cũ nay đã là quan chức cấp cao. Không chỉ con người mà ngay cả những vật dụng vô tri cũng như bị áp lực của quyền uy đè nặng, trở nên nhỏ bé và thảm hại. Ý nghĩa sâu sắc của chi tiết này nằm ở việc lột tả bản chất nô lệ và thói tôn thờ cấp bậc đã ngấm sâu vào máu thịt của anh gầy. Qua đó, nhà văn Chekhov không chỉ giễu cợt sự hèn mọn, biến chất của một cá nhân mà còn phê phán gay gắt một xã hội đương thời, nơi địa vị và quyền lực có sức mạnh hủy diệt những tình cảm chân thành nhất, biến con người thành những kẻ co rúm trước quyền uy.


Trong dòng chảy của văn học hiện thực 1930 - 1945, Nam Cao nổi lên như một nhà văn của những thân phận khốn cùng nhưng lấp lánh vẻ đẹp nhân phẩm. Truyện ngắn "Lão Hạc" là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất, khắc họa thành công hình ảnh người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám: nghèo khổ về vật chất nhưng vô cùng cao thượng về tâm hồn.

Nhân vật chính của truyện là lão Hạc – một lão nông nghèo, cô độc. Vợ mất sớm, đứa con trai vì không có tiền cưới vợ đã phẫn chí đi làm đồn điền cao su, để lão ở nhà thui thủi cùng con chó mà lão gọi thân thương là "cậu Vàng". Cậu Vàng không chỉ là một con vật nuôi, mà là kỷ vật của con trai, là người bạn an ủi tuổi già của lão. Chính vì thế, sự dằn vặt của lão khi phải bán chó đã chạm đến trái tim người đọc. Tiếng khóc "hu hu", đôi mắt "ầng ậng nước" và cái miệng "móm mém mếu như con trẻ" của lão sau khi bán cậu Vàng cho thấy một tâm hồn đầy lòng trắc ẩn và sự lương thiện.

Vẻ đẹp lớn nhất ở lão Hạc chính là lòng tự trọng và tình phụ tử thiêng liêng. Dù đói khát, lão kiên quyết từ chối mọi sự giúp đỡ của ông Giáo vì không muốn làm phiền hàng xóm. Lão chọn cách ăn củ chuối, sung luộc để dành dụm tiền làm ma cho chính mình, không muốn con trai sau này phải gánh nợ. Đỉnh điểm của bi kịch là cái chết bằng bả chó. Đó là một cái chết đau đớn, dữ dội, nhưng nó lại là minh chứng cho sự trong sạch của lão. Lão chết để bảo toàn mảnh vườn cho con, để không phải tiêu lạm vào số tiền ít ỏi còn lại.

Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo và ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, Nam Cao đã xây dựng nên một hình tượng người nông dân đầy bi kịch nhưng cũng đầy kiêu hãnh. Tác phẩm không chỉ lên án xã hội phong kiến đẩy con người vào đường cùng, mà còn khẳng định: dù trong cảnh khốn cùng nhất, nhân cách của con người vẫn tỏa sáng.

Khép lại trang sách, hình ảnh lão Hạc với cái chết đau đớn vẫn ám ảnh người đọc. Tác phẩm đã khơi gợi lòng trắc ẩn và sự thấu cảm, nhắc nhở chúng ta về giá trị của tình yêu thương và lòng tự trọng trong cuộc sống.


Cảm hứng chủ đạo trong bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Trần Hòa Bình là sự reo vui, say mê trước sức sống của thiên nhiên và khát vọng cống hiến mãnh liệt cho cuộc đời.Thay vì cái nhìn ảm đạm thường thấy về mưa, nhà thơ đón nhận mùa mưa với một tâm thế đầy sức sống, coi đó là sự hồi sinh kỳ diệu khiến "lòng trẻ lại". Hình ảnh những hạt mưa "như gót trẻ kéo nhau về" hay dòng sông "phổng phao" đã thể hiện một cái nhìn trẻ trung, đầy ắp tình yêu đối với bãi bờ quê hương. Cao quý hơn cả, cảm hứng ấy không chỉ dừng lại ở việc quan sát mà còn nâng tầm thành triết lí nhân sinh: con người muốn "xoà tay ta mải đón" những "mùa no" và tự nguyện "hoá phù sa" để bồi đắp cho mỗi bến chờ. Qua những vần thơ giàu hình ảnh và nhịp điệu uyển chuyển, tác giả đã truyền tải một nguồn cảm hứng sống tích cực, đó là sự gắn kết máu thịt giữa cá nhân với đất đai và niềm tin bất diệt vào sự trù phú, nhân hậu của cuộc sống.


Câu thơ thể hiện tình yêu thiết tha của tác giả đối với mảnh đất quê hương. Nhân vật trữ tình muốn cống hiến toàn bộ tâm hồn và sức lực của mình cho nơi mình sinh ra và lớn lên.

Đặt trong bối cảnh mùa mưa đến mang theo "những mùa no", việc "hóa phù sa" chính là sự chuẩn bị, sự tích tụ để tạo nên những mùa màng bội thu, những giá trị tốt đẹp trong tương lai.

Câu thơ khẳng định một triết lý sống cao đẹp:sống là để cống hiến . Đó là sự hóa thân kỳ diệu của cái "tôi" cá nhân vào cái "ta" chung của thiên nhiên và đất nước, thể hiện một tâm hồn đôn hậu, luôn hướng về cội nguồn và những giá trị nhân văn bền vững.