Đỗ Nguyễn Gia Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Nguyễn Gia Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ "Thu vịnh" không chỉ là một bức tranh thu tuyệt đẹp của làng quê Việt Nam mà còn là tiếng lòng thầm kín, đầy trăn trở của nhà thơ Nguyễn Khuyến. Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ ra một không gian cao rộng, trong trẻo với hình ảnh "Trời thu xanh ngắt mấy từng cao". Cái sắc xanh ấy không chỉ là màu sắc mà còn gợi lên độ thăm thẳm, tĩnh lặng của bầu trời. Điểm xuyết vào đó là hình ảnh "cần trúc lơ phơ" nghiêng mình trước gió hắt hiu, tạo nên vẻ đẹp thanh tao, mềm mại nhưng cũng đượm buồn. Bức tranh tiếp tục mở rộng xuống mặt nước với "nước biếc" và "tầng khói phủ", tạo nên một không gian mờ ảo, huyền hồ. Mọi cảnh vật từ bầu trời, cây lá đến mặt nước đều mang một tông màu xanh dịu nhẹ, thanh khiết – một nét đặc trưng trong hội họa và thi ca của Nguyễn Khuyến. Tuy nhiên, linh hồn của bài thơ lại nằm ở hai câu kết: "Nhân hứng cũng vừa toan cất bút / Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào". Cái "thẹn" của nhà thơ trước Đào Tiềm (một danh sĩ lánh đời nổi tiếng) cho thấy nhân cách cao đẹp của ông. Đó là nỗi thẹn của một trí thức yêu nước nhưng bất lực trước thời cuộc, cảm thấy mình chưa thực sự xứng đáng với sự thanh cao của thiên nhiên mùa thu. Qua thể thơ thất ngôn bát cú điêu luyện và ngôn ngữ tinh tế, Nguyễn Khuyến đã thể hiện một tâm hồn gắn bó sâu sắc với quê hương và một nhân cách sống đáng trọng

Nhà thơ Trần Hòa Bình đã thể hiện một cảm hứng dâng trào, mãnh liệt và rất đỗi nhân văn khi viết về “Khi mùa mưa đến”. Cảm hứng ấy được khơi nguồn từ sự khao khát, mong chờ cơn mưa như một phép màu thiên nhiên. Khi mưa về, không gian và con người đều được gột rửa, trở nên tươi mới, khiến tâm hồn nhà thơ cũng “trẻ lại”. Mưa trong thơ không chỉ là nước mà còn là nhịp đập của sự sống, là sự hòa quyện giữa niềm vui và nỗi buồn thực tại, nhưng trên hết, nó mang lại sự bình yên sâu lắng. Cảm hứng cao đẹp nhất là khát vọng được dânghs hiến, được hóa thân thành “phù sa” để vun đắp cho đời, cho quê hương, khẳng định ý nghĩa cao quý của sự tồn tại cá nhân trong dòng chảy chung của cuộc sống


Câu thơ "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ" thể hiện ý nghĩa cao đẹp về sự cống hiến và hi sinh âm thầm nhưng bền bỉ, giống như phù sa luôn nuôi dưỡng và làm giàu cho đất.