Lê Chiến Thắng
Giới thiệu về bản thân
Tình bạn là một trong những tình cảm đáng quý của con người. Bởi vậy mà có người đã từng khẳng định rằng: “Không thể sống thiếu tình bạn” để cho thấy giá trị của tình bạn.
Hiểu đơn giản rằng tình bạn là tình cảm yêu mến, gắn bó giữa bạn bè - những con người có cùng chung sở thích, lí tưởng, hoàn cảnh. Họ cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Con người không thể sống trong cô đơn. Dù là ai cũng cần có một người bạn ở bên cạnh. Bởi vậy, con người không thể sống thiếu tình bạn.
Tình bạn tồn tại giữa cuộc đời như một nguồn sống, một chỗ dựa, một động lực tinh thần cho con người. Chúng ta có thể gặp gỡ, quen biết rất nhiều người bạn. Nhưng không phải người bạn nào cũng trở nên thân thiết, tình bạn nào cũng đáng trân trọng. Chỉ có những người sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ chúng ta trong mọi hoàn cảnh mới là tình bạn chân chính.
Thử tưởng tượng nếu không có bạn bè. Một mình học tập, làm việc hay ăn uống, vui chơi sẽ thật nhàm chán, cô đơn. Những niềm vui hay nỗi buồn không có người cùng chia sẻ, thấu hiểu. Khi gặp khó khăn, mỗi người phải tự mình vượt qua, không ai giúp đỡ. Cuộc sống dường như trở nên vô nghĩa hơn.
Chúng ta đã bắt gặp rất nhiều những tình bạn vĩ đại trong cuộc sống. Đó có thể là tình bạn tâm giao giữa Dương Lễ và Lưu Bình. Một tình bạn tri kỷ giữa Bá Nha và Tử Kỳ. Cả tình bạn tri tâm giữa tô Đông Pha và Phật Ấn. Hay tình bạn sinh tử chi giao giữa ba người Lưu Bị, Quan Công và Trương Phi. Đó còn là tình đồng chí hướng giữa C. Mác và Ăngghen… Tất cả những tình bạn ấy đã trở thành tượng đài vĩnh cửu về những tình bạn chân chính trong cuộc sống thực tại.
Còn với một học sinh như tôi, tình bạn là một thứ tình cảm thực sự thiêng liêng. Chúng tôi cùng nhau học tập, vui chơi và chia sẻ những câu chuyện buồn vui trong cuộc sống. Tình bạn của chúng tôi, không đến với nhau vì lợi ích, mà đến với nhau bằng tình cảm yêu thương và sự đồng điệu về tâm hồn. Đó quả thật là những người bạn đáng trân trọng.
Tình bạn là viên ngọc mà mọi người cần bảo vệ và giữ gìn. Chúng ta cần trân trọng và yêu mến những người bạn chân chính, cũng như tránh xa những người bạn xấu xa. Hãy biết trân trọng tình bạn đẹp đẽ của mình.
không bao giờ bỏ cuộc,tư duy tích cực,sự thông minh và bản lĩnh
bác nông dân thì :bi quan ,buông xuôi thực dụng. Còn con lừa thì lạc quan kiên cường thông minh
ê ý là....................................................
ai
siêu thốiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
là sao
màyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy
câu 1:
Bài thơ "Mầm Non" của nhà thơ Võ Quảng không chỉ đơn giản là một bài thơ viết cho thiếu nhi, mà qua đó, tác giả đã khéo léo gửi gắm những thông điệp sâu sắc về sự sống, về hy vọng và khát vọng vươn lên trong cuộc sống. Với phong cách thơ nhẹ nhàng, trong sáng, tinh tế và hóm hỉnh, Võ Quảng đã sử dụng hình ảnh mầm non như một biểu tượng cho sự sống mới, sự tái sinh, khát vọng vươn lên trong đời. Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh trong bài đều chứa đựng ý nghĩa sâu sắc, không chỉ đối với thiếu nhi mà còn đối với mọi lứa tuổi.
Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã tạo ra một không gian quen thuộc của mùa đông đang nhường bước cho mùa xuân. Hình ảnh cây bàng với "một vài lá đỏ" như một dấu hiệu của mùa đông đang dần tàn, nhưng cùng lúc đó, “mầm non” đang im lìm, chờ đợi thời khắc để vươn lên. Qua hình ảnh này, Võ Quảng đã khéo léo thể hiện sự tương phản giữa cái cũ, cái tàn tạ và cái mới, cái tươi trẻ đang sinh sôi. Mầm non, trong khoảnh khắc này, còn đang nằm yên, "ép lặng im" dưới vỏ của nó, như một sự chờ đợi sự sống mới, như một phần của thiên nhiên đang thu nhận sức sống từ đất trời để chuẩn bị cho sự vươn lên mạnh mẽ vào một thời điểm không xa.
câu 2:
Đối với mỗi người, gia đình là điểm tựa thật vững chắc. Bởi ở đó, chúng ta có những người thân yêu. Với riêng tôi, bố là người đáng kính trọng và yêu thương nhất.
Năm nay, bố của tôi đã bốn mươi sáu tuổi. Dáng người cao nhưng hơi gầy. Khuôn mặt vuông chữ điền. Mái tóc cắt ngắn đã điểm vài sợi bạc. Làn da ngăm đen vì những tháng ngày vất vả làm việc. Tôi thích nhất là đôi bàn tay của bố. Đôi bàn tay to lớn, chai sần nhưng tràn đầy ấm áp. Đôi bàn tay đã vất vả làm việc vì mong muốn người thân yêu có một cuộc sống đầy đủ.
Bố của tôi là một kĩ sư. Công việc của bố khá vất vả. Hằng ngày, bố phải ở đi giám sát công trình. Dẫu mưa nắng nhưng bố vẫn đi làm. Tôi cảm thấy bố khá khó tính, nghiêm khắc. Nhưng bố cũng rất tâm lí. Bố đã dạy cho tôi nhiều bài học bổ ích. Khi tôi mắc lỗi, bố thường nghiêm túc nhắc nhở, phê bình nhưng chưa bao giờ đánh mắng. Mỗi khi rảnh rỗi, bố lại đưa hai mẹ con đi chơi. Bố cũng rất giỏi nấu ăn. Món tủ của bố là sườn xào chua ngọt - món ăn yêu thích nhất của tôi. Nhờ có bố dạy dỗ, tôi đã biết sống tự lập hơn, ngoan ngoãn hơn.
câu 1:
Bài thơ "Mầm Non" của nhà thơ Võ Quảng không chỉ đơn giản là một bài thơ viết cho thiếu nhi, mà qua đó, tác giả đã khéo léo gửi gắm những thông điệp sâu sắc về sự sống, về hy vọng và khát vọng vươn lên trong cuộc sống. Với phong cách thơ nhẹ nhàng, trong sáng, tinh tế và hóm hỉnh, Võ Quảng đã sử dụng hình ảnh mầm non như một biểu tượng cho sự sống mới, sự tái sinh, khát vọng vươn lên trong đời. Mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh trong bài đều chứa đựng ý nghĩa sâu sắc, không chỉ đối với thiếu nhi mà còn đối với mọi lứa tuổi.
Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã tạo ra một không gian quen thuộc của mùa đông đang nhường bước cho mùa xuân. Hình ảnh cây bàng với "một vài lá đỏ" như một dấu hiệu của mùa đông đang dần tàn, nhưng cùng lúc đó, “mầm non” đang im lìm, chờ đợi thời khắc để vươn lên. Qua hình ảnh này, Võ Quảng đã khéo léo thể hiện sự tương phản giữa cái cũ, cái tàn tạ và cái mới, cái tươi trẻ đang sinh sôi. Mầm non, trong khoảnh khắc này, còn đang nằm yên, "ép lặng im" dưới vỏ của nó, như một sự chờ đợi sự sống mới, như một phần của thiên nhiên đang thu nhận sức sống từ đất trời để chuẩn bị cho sự vươn lên mạnh mẽ vào một thời điểm không xa.
câu 2:
Đối với mỗi người, gia đình là điểm tựa thật vững chắc. Bởi ở đó, chúng ta có những người thân yêu. Với riêng tôi, bố là người đáng kính trọng và yêu thương nhất.
Năm nay, bố của tôi đã bốn mươi sáu tuổi. Dáng người cao nhưng hơi gầy. Khuôn mặt vuông chữ điền. Mái tóc cắt ngắn đã điểm vài sợi bạc. Làn da ngăm đen vì những tháng ngày vất vả làm việc. Tôi thích nhất là đôi bàn tay của bố. Đôi bàn tay to lớn, chai sần nhưng tràn đầy ấm áp. Đôi bàn tay đã vất vả làm việc vì mong muốn người thân yêu có một cuộc sống đầy đủ.
Bố của tôi là một kĩ sư. Công việc của bố khá vất vả. Hằng ngày, bố phải ở đi giám sát công trình. Dẫu mưa nắng nhưng bố vẫn đi làm. Tôi cảm thấy bố khá khó tính, nghiêm khắc. Nhưng bố cũng rất tâm lí. Bố đã dạy cho tôi nhiều bài học bổ ích. Khi tôi mắc lỗi, bố thường nghiêm túc nhắc nhở, phê bình nhưng chưa bao giờ đánh mắng. Mỗi khi rảnh rỗi, bố lại đưa hai mẹ con đi chơi. Bố cũng rất giỏi nấu ăn. Món tủ của bố là sườn xào chua ngọt - món ăn yêu thích nhất của tôi. Nhờ có bố dạy dỗ, tôi đã biết sống tự lập hơn, ngoan ngoãn hơn.