Vy Thi Bảo Trâm
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trước hết, tôn trọng sự khác biệt là biết chấp nhận, không chê bai hay chế giễu những điều không giống mình ở người khác. Có người học giỏi, có người hát hay; có người hướng ngoại, vui vẻ, nhưng cũng có người ít nói, trầm tính. Những khác biệt ấy tạo nên sự phong phú và đa dạng trong cuộc sống.
Việc tôn trọng sự khác biệt giúp con người sống hòa thuận hơn, biết yêu thương và thấu hiểu nhau hơn. Khi được tôn trọng, mỗi người sẽ cảm thấy tự tin, được là chính mình và có động lực phát triển bản thân. Ngược lại, nếu luôn chê bai, phán xét người khác chỉ vì họ khác mình thì sẽ khiến họ bị tổn thương, mặc cảm và tạo nên những mâu thuẫn không đáng có.
Trong thực tế, vẫn còn nhiều người chưa biết tôn trọng sự khác biệt. Có những bạn trêu chọc người khác vì ngoại hình, giọng nói, hoàn cảnh gia đình hay sở thích riêng. Đây là hành vi thiếu văn minh và cần phải thay đổi.
Là học sinh, chúng ta cần học cách lắng nghe, cảm thông và cư xử lịch sự với mọi người. Mỗi người hãy mở lòng để hiểu rằng khác biệt không phải là điều xấu, mà chính là nét riêng đáng quý của mỗi cá nhân.
Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt của người khác là biểu hiện của sự văn minh và lòng nhân ái. Khi biết tôn trọng nhau, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp, đoàn kết và hạnh phúc hơn.
Câu 1:
văn bản: văn bản thông tin
Câu 2:
Phần sa-pô của văn bản là đoạn văn ngắn đặt ngay dưới nhan đề, in nghiêng/in đậm nổi bật, có tác dụng giới thiệu khái quát nội dung chính của văn bản.
Câu 3:
Theo văn bản, để tạo hình sản phẩm gốm, nghệ nhân phải thực hiện các quy trình cơ bản:
+Làm đất
+Tạo dáng
+Nung gốm
Câu 4:
-Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh nghệ nhân làng gốm Bàu Trúc đang làm gốm.
-Tác dụng:
+Minh họa trực quan cho nội dung văn bản.
+Giúp người đọc dễ hình dung quy trình làm gốm thủ công.
+Tăng tính sinh động, hấp dẫn và thuyết phục cho văn bản.
Câu 5:
-Trạng ngữ: “Với những giá trị đặc sắc”
-Tác dụng:
+Bổ sung hoàn cảnh/cơ sở cho nội dung câu văn.
+Nhấn mạnh giá trị nổi bật của nghề gốm truyền thống Bàu Trúc.
+Làm cho câu văn chặt chẽ, giàu sức thuyết phục hơn.
Câu 6:
Theo em, cần có nhiều giải pháp để bảo tồn các làng nghề truyền thống. Trước hết, mỗi người cần có ý thức trân trọng và giữ gìn những nghề truyền thống của dân tộc. Nhà nước nên hỗ trợ quảng bá sản phẩm làng nghề để nhiều người biết đến hơn. Bên cạnh đó, các nghệ nhân cần truyền dạy nghề cho thế hệ trẻ để nghề không bị mai một. Ngoài ra, có thể kết hợp phát triển du lịch với giới thiệu làng nghề truyền thống. Bảo tồn làng nghề truyền thống là góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.
Câu 1: Thể thơ lục bát
Câu 2: mây=> hây
Câu 3: Từ thơ thẩn có nghĩa là lang thang, đi một cách không có mục đích rõ ràng, thể hiện sự nhẹ nhàng, thư thái, và có thể mang nét u buồn trong cuộc sống hoặc phong cảnh
Câu 4: Biện pháp tu từ: nhân hóa
Tác dụng:
-Làm cho câu thơ tăng sức gợi hình, gợi cảm, khiến cho hính ảnh dòng sông trở nên gần gũi, sống động và có hồn hơn con người.
-Nhấn mạnh dòng sông và ánh nắng trở thành những nhân vật có sức sống, đầy cảm xúc
Qua đó, tác giả muốn thể hiện làm cho thiên nhiên trở nên sinh động và gần gũi với người đọc
Câu 5: Nội dung chính của đoạn thơ là miêu tả vẻ đẹp của dòng sông qua sự thay đổi của thiên nhiên trong ngày, từ sáng đến chiều. Đoạn thơ thể hiện sự trong trẻo, thanh bình và tươi mới của dòng sông và cảnh vật xung quanh
Câu 6: Từ cảm nhận về vẻ đẹp của dòng sông, em thấy mình cần bảo vệ môi trường, giữ gìn vẻ đẹp thiên nhiên bằng cách:
Không xả rác, bảo vệ nguồn nước sạch
Trồng cây xanh, bảo vệ hệ sinh thái
Tuyên truyền và thực hiện các hành động bảo vệ thiên nhiên để môi trường sống không bị tàn phá
Hạn chế sử dụng túi ni lông, sử dụng các vật dụng có thể tái chế
Tiết kiệm tài nguyên thiên nhiên
Bài làm
Trong suốt năm năm học dưới mái trường tiểu học này đã để lại cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp. Và trong số những kỉ niệm đó mà tôi không thể quên đó chính là 1 lần tôi nói dối với cô giáo chủ nghiệm ở trường.
Chuyện xảy ra vào khi tôi mới học lớp 3, và cô Linh chính là cô chủ nghiệm của tôi. Hồi đấy, cô giao bài tập về nhà là 2 ngày nghỉ trong tuần phải viết vào vở tự học hai trang. Mới đầu tôi chủ quan:" Ôi! Cái này quá đơn giản".Nhưng về sau, tôi lười viết, tôi tự nhủ:"Để mai tính sau đi", thế là tôi không làm. Và tất nhiên, hôm sau, cô bảo các bạn mang vở lên. Cô đã nhìn thấy tôi không nộp bài và hỏi tại sao em không nộp bài. Tôi bảo tôi đã nhờ bạn đưa vở mang lên nộp cho cô rồi. Cô đã gật đầu rồi bắt đầu giảng bài. Tuần sau, cô giáo trả bài, cả lớp, có 4 bạn chưa nhận được, trong đó có tôi. Cô thấy thế rất ngạc nhi ên, hỏi từng người môt. Khi đến lượt tôi, tôi bảo cô chắc chắn đã nộp vở rồi. Cô im lặng nhìn tôi 1 lúc rồi quay ra giảng dạy tiếp. Thế nhưng, hai ngày, ba ngày tôi cảm thấy bất an. Giống như cô đã hiểu hết mọi chuyện rồi. Rồi thời gian trôi qua, cô vẫn không nói gì. Và rồi, sự ân hận đã vượt lên quá cao, cao hơn cả sự sợ hãi khi bị phát hiện mình nói dối. Sáng hôm sau, sau khi kết thúc buổi học, tôi xin phép được nói chuyện với cô. Rồi tôi với cô cùng tiến vào lớp. Trước ánh mắt nghiêm nghi của cô, tôi lắp bắp nói ra sự thật. Cô linh im lặng lắng nghe tôi nói hết. Ánh mắt của cô cũng dần trở nên hiền dịu hơn. Rồi cô bảo với tôi:"Ngay hôm đó, cô đã biết em nói dối cô rồi, thế nhưng cô không nói ra, chính là để chờ ngày hôm nay, khi em thực sự nhận ra lỗi sai của mình và thành tâm muốn sửa. Cô rất tự hào về em khi em đã dũng cảm thừa nhận lỗi sai của mình". Từ hôm đó,tôi học tập chăm chỉ và chú ý hơn. Dù gặp bài mình không thích nhưng tôi cũng làm đầy đủ. Đặc biệt hơn là tôi đã bỏ đi tật nói dối của bản thân.
Tuy là kỉ niệm không đẹp, nhưng nó có rất nhiều ý nghĩa đối với tôi. Vì vậy, dù giông đời có cuốn xoay như thế nào, tôi sẽ không bao giờ quên kỉ niệm lần đó.
Bài làm
Trong suốt năm năm học dưới mái trường tiểu học này đã để lại cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp. Và trong số những kỉ niệm đó mà tôi không thể quên đó chính là 1 lần tôi nói dối với cô giáo chủ nghiệm ở trường.
Chuyện xảy ra vào khi tôi mới học lớp 3, và cô Linh chính là cô chủ nghiệm của tôi. Hồi đấy, cô giao bài tập về nhà là 2 ngày nghỉ trong tuần phải viết vào vở tự học hai trang. Mới đầu tôi chủ quan:" Ôi! Cái này quá đơn giản".Nhưng về sau, tôi lười viết, tôi tự nhủ:"Để mai tính sau đi", thế là tôi không làm. Và tất nhiên, hôm sau, cô bảo các bạn mang vở lên. Cô đã nhìn thấy tôi không nộp bài và hỏi tại sao em không nộp bài. Tôi bảo tôi đã nhờ bạn đưa vở mang lên nộp cho cô rồi. Cô đã gật đầu rồi bắt đầu giảng bài. Tuần sau, cô giáo trả bài, cả lớp, có 4 bạn chưa nhận được, trong đó có tôi. Cô thấy thế rất ngạc nhi ên, hỏi từng người môt. Khi đến lượt tôi, tôi bảo cô chắc chắn đã nộp vở rồi. Cô im lặng nhìn tôi 1 lúc rồi quay ra giảng dạy tiếp. Thế nhưng, hai ngày, ba ngày tôi cảm thấy bất an. Giống như cô đã hiểu hết mọi chuyện rồi. Rồi thời gian trôi qua, cô vẫn không nói gì. Và rồi, sự ân hận đã vượt lên quá cao, cao hơn cả sự sợ hãi khi bị phát hiện mình nói dối. Sáng hôm sau, sau khi kết thúc buổi học, tôi xin phép được nói chuyện với cô. Rồi tôi với cô cùng tiến vào lớp. Trước ánh mắt nghiêm nghi của cô, tôi lắp bắp nói ra sự thật. Cô linh im lặng lắng nghe tôi nói hết. Ánh mắt của cô cũng dần trở nên hiền dịu hơn. Rồi cô bảo với tôi:"Ngay hôm đó, cô đã biết em nói dối cô rồi, thế nhưng cô không nói ra, chính là để chờ ngày hôm nay, khi em thực sự nhận ra lỗi sai của mình và thành tâm muốn sửa. Cô rất tự hào về em khi em đã dũng cảm thừa nhận lỗi sai của mình". Từ hôm đó,tôi học tập chăm chỉ và chú ý hơn. Dù gặp bài mình không thích nhưng tôi cũng làm đầy đủ. Đặc biệt hơn là tôi đã bỏ đi tật nói dối của bản thân.
Tuy là kỉ niệm không đẹp, nhưng nó có rất nhiều ý nghĩa đối với tôi. Vì vậy, dù giông đời có cuốn xoay như thế nào, tôi sẽ không bao giờ quên kỉ niệm lần đó.
Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2: Theo câu chuyện trên, bà không biết ai là người trồng cây hoàng lan
Câu 3: biện pháp tu từ nhân hoá( cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà)
Tác dụng: - Làm cho câu văn trở nên gần gũi, sinh động, có hồn hơn
- Nhấn mạnh sự vẻ đẹp của cây hoàng lan
-Qua đó, tác giả muốn gửi thông điệp cho chúng ta phải biết yêu thương, chăm sóc cây,hoa, không được chặt cây, hái hoa
Câu 4: Theo em, vì ông của Hà là bộ đội nên bà lúc nào cũng gửi thư cho ông kèm theo những cánh hoa hoàng lan
Câu 5: Trong truyện ngắn Hương hoa hoàng lan, nhân vật bé Hà là một cô bé có tâm hồn trong sáng, nhạy cảm và giàu lòng yêu thương. Em sống trong một gia đình không trọn vẹn, thiếu thốn tình cảm của cha mẹ, nhưng vẫn giữ được sự hồn nhiên của tuổi thơ. Bé Hà rất yêu quý cây hoa hoàng lan – một hình ảnh ẩn dụ cho ký ức và tình yêu thương mà em dành cho người mẹ đã khuất. Mỗi lần nhớ mẹ, em lại tìm đến cây hoàng lan như một chốn bình yên để gửi gắm tâm tư. Đặc biệt, Hà rất trân trọng và nâng niu những bông hoa hoàng lan, bởi đó là biểu tượng của sự gắn kết giữa em với mẹ. Nhân vật bé Hà đã thể hiện một tâm hồn đẹp, dù nhỏ bé nhưng đầy nghị lực và giàu cảm xúc. Qua hình ảnh bé Hà, tác giả đã khắc họa một thông điệp sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và giá trị của những ký ức đẹp trong tâm hồn con người. Câu chuyện gợi lên trong lòng người đọc sự đồng cảm, trân trọng những tình cảm gia đình và những điều giản dị nhưng quý giá trong cuộc sống.