Nông Thi Thảo Ly
Giới thiệu về bản thân
bài làm
mỗi lần nhớ lại truyện năm xưa, lòng tôi lại dâng trào cảm giác bồi hồi xen lẫn lòng biết ơn vô hạn đối với chú chim thần.
đó là câu chuyện xảy ra khi cha mẹ tôi đột ngột qua đời. ngày ấy, sau khi lo hậu sự cho cha mẹ xong, vợ chồng người anh vốn có tính tham lam đã chiếm lấy nhà cao cửa rộng, ruộng đồng và để lai cho vợ chồng tôi một túp lều lụp xụp và một cây khế ngọt ở sau vườn. dù chịu nhiều thiệt thòi, nhưng với bản tính hiền lành, tôi không hề oán trách, hai vợ chồn chỉ biết chăm chỉ làm lụng, chăm sóc cây khế với hy vọng bán để đổi gạo sống qua ngày.
mùa khế năm ấy, quả sai lạ thường. thế nhưng, lúc khế chín vàng, một chú chim đại bàng khổng lồ từ đâu bay đến mổ khế ăn liên tục. nhìn công sức chăm bẵm cây khế lại bị chim ăn mất, vợ chồng tôi sót lắm. tôi đứng dưới gốc cây than thở:"ông chim ơi, nhà tôi chỉ có mỗi cây khế là tài sản kiếm sống, ông ăn hết rồi thì nhà vợ chồn tôi lấy gì mà sống đây". thật kì lạ, chú chim bỗng dừng ăn, nhìn tôi nói:"ăn quả khế, trả cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng".
nghe lời chim, tôi bảo vợ may một túi vải bề dọc bề ngang to đúng ba gang. sáng hôm sau, đúng như lời hứa, chim thần đến đưa tôi đi, vượt qua bao trùng khơi, đại dương, đến một hòn đảo, trên hòn đảo đó xuất hiện một hang toàn vàng bạc châu báu, tôi không khỏi bất ngờ. tuy nghèo nhưng tôi chỉ dám nhặt một ít vàng ở bên ngoài rồi ra hiệu cho chim quay về. từ lúc có vàng, gia đình tôi trở nên giàu có. tôi sử dụng số vàng đó để xây nhà và đi giúp hàng xóm xung quanh.
tiếng đồn vang xa, đến tai anh tôi. với lòng tham, vợ chồng anh đã sang thăm hỏi, gạ đổi toàn bộ nhà cửa để lấy cây khế ngọt. thương anh, tôi đồng ý đổi. thế nhưng, sự tham lam của anh đã không có giới hạn. anh may túi vải tận chín gang, gấp ba lần của tôi lai cố nhét vào ống quần, áo, vì quá nặng và gió thổi mạnh nên anh đã rơi xuống biển.
qua câu chuyện, tôi cảm thấy thương xót cho anh. câu chuyện đau lòng đã cho tôi hiểu rằng: ở hiền thì gặp lành, kẻ tham lam độc ác sẽ nhận những hâu quả cay đắng. tôi mong rằng, mỗi chúng ta hãy biết sống đủ, sẻ chia và giúp đỡ người khác. không nên tham lam như người anh mà đánh mất lương tâm hay tình anh em.
bài làm
mỗi lần nhớ lại truyện năm xưa, lòng tôi lại dâng trào cảm giác bồi hồi xen lẫn lòng biết ơn vô hạn đối với chú chim thần.
đó là câu chuyện xảy ra khi cha mẹ tôi đột ngột qua đời. ngày ấy, sau khi lo hậu sự cho cha mẹ xong, vợ chồng người anh vốn có tính tham lam đã chiếm lấy nhà cao cửa rộng, ruộng đồng và để lai cho vợ chồng tôi một túp lều lụp xụp và một cây khế ngọt ở sau vườn. dù chịu nhiều thiệt thòi, nhưng với bản tính hiền lành, tôi không hề oán trách, hai vợ chồn chỉ biết chăm chỉ làm lụng, chăm sóc cây khế với hy vọng bán để đổi gạo sống qua ngày.
mùa khế năm ấy, quả sai lạ thường. thế nhưng, lúc khế chín vàng, một chú chim đại bàng khổng lồ từ đâu bay đến mổ khế ăn liên tục. nhìn công sức chăm bẵm cây khế lại bị chim ăn mất, vợ chồng tôi sót lắm. tôi đứng dưới gốc cây than thở:"ông chim ơi, nhà tôi chỉ có mỗi cây khế là tài sản kiếm sống, ông ăn hết rồi thì nhà vợ chồn tôi lấy gì mà sống đây". thật kì lạ, chú chim bỗng dừng ăn, nhìn tôi nói:"ăn quả khế, trả cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng".
nghe lời chim, tôi bảo vợ may một túi vải bề dọc bề ngang to đúng ba gang. sáng hôm sau, đúng như lời hứa, chim thần đến đưa tôi đi, vượt qua bao trùng khơi, đại dương, đến một hòn đảo, trên hòn đảo đó xuất hiện một hang toàn vàng bạc châu báu, tôi không khỏi bất ngờ. tuy nghèo nhưng tôi chỉ dám nhặt một ít vàng ở bên ngoài rồi ra hiệu cho chim quay về. từ lúc có vàng, gia đình tôi trở nên giàu có. tôi sử dụng số vàng đó để xây nhà và đi giúp hàng xóm xung quanh.
tiếng đồn vang xa, đến tai anh tôi. với lòng tham, vợ chồng anh đã sang thăm hỏi, gạ đổi toàn bộ nhà cửa để lấy cây khế ngọt. thương anh, tôi đồng ý đổi. thế nhưng, sự tham lam của anh đã không có giới hạn. anh may túi vải tận chín gang, gấp ba lần của tôi lai cố nhét vào ống quần, áo, vì quá nặng và gió thổi mạnh nên anh đã rơi xuống biển.
qua câu chuyện, tôi cảm thấy thương xót cho anh. câu chuyện đau lòng đã cho tôi hiểu rằng: ở hiền thì gặp lành, kẻ tham lam độc ác sẽ nhận những hâu quả cay đắng. tôi mong rằng, mỗi chúng ta hãy biết sống đủ, sẻ chia và giúp đỡ người khác. không nên tham lam như người anh mà đánh mất lương tâm hay tình anh em.
câu 1.thể thơ lục bát
câu 2.mây với hây,áng với ráng
câu 3. mơ màng, không tập trung,hoặc đi lại không có mục đích rõ
câu 4. biện pháp tu từ nhân hóa
tác dụng. làm sự vật trở nên gần gũi, sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm
câu 5. miêu tả vẻ đẹp sống và sự biến hóa của dòng dưới ánh nắng, dòng sông như một người con gái th mặc áo thay đổi màu sắc theo từng khoảnh khắc
câu 6. giữ gìn vệ sinh khu vực xung quanh nguồn nước,...
đã nhiều năm rồi mà hình ảnh buổi đi học đầu tiên ở trường tiểu học thị trấn an châu vẵn ko phai mờ trong kí ức của tôi.sáng hôm đó, tôi thức dậy thật sớm, tập thể dục và vệ sinh cá nhân thật nhanh rồi vội vã ngồi vào bàn ăn,bố mẹ khen tôi nhanh nhẹn, hoạt bát hơn mọi lần.trong tôi, cảm giác bồn chồn, vui vẻ xen lẫn với sự lo lắng,trên mình khoác một bộ quần áo chỉnh tề trong lớn hơn hẳn.
đúng 6 giờ 30 phút, bố đưa tôitới trường,cổng trường tiểu học thị trấn an châu mở rộng, những lá cờ đuôi nheo sắc màu, sắp thành một hàng dài từ cổng vào trong. bố đưa tôi đi theo đường đi xuống và đứng lại trước lớp 1A1.trước cửa, một cô giáo hiền từ bước ra, chào đón tôi đến lớp.giờ học bắt đầu, cổng trường đóng lại,tôi như ở thế giới hoàn toàn khác,khóc đỏ cả mắt, cô giáo đứng trước mặt, dỗ dành rồi an ủi tôi. cô hiền từ, dịu dàng như người mẹ thứ hai, quan tâm, chăm sóc và dạy dỗ tôi.
ngày đầu tiên đi học thật khó,lúc đó, tôi ko biết sách vở là gì, bút sử dụng ra sao mà chỉ biết ngồi chăm chú nghe cô giảng bài. đúng thật, ngày đầu tiên đi học thật khó nhưng đã có cô giáo luôn ân cần dạy tôi những chữ đầu tiên, cách đánh vần và cả cách viết nữa.
ba tiếng trông trường vang lên, thông báo kết thúc buổi học đầu tiên trong năm học mới. các bạn vui vẻ chạy ra ôm chầm lấy ba mẹ, còn tôi, ba mẹ vẫn tới đón, tôi vừa nhìn vừa khóc. nhưng, bàn tay bố bất ngờ đặt lên vai tôi, gọi đi về. về nhà, tôi kể hết những gì ngày đầu tiên đi học cho bố mẹ nghe, bố khen tôi ngoan và biết nghe lời cô giáo.
sao tôi nhớ đến thế - ngày đầu tiên đi học, cái ngày mà tôi có nhiều kỉ niệm nhất nhất trong tuổi thơ của mình.
Câu 1:câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3
Câu 2:ông là người trồng cây hoa hoàng lan
Câu 3:câu trên sử dụng BPTT nhân hóa giúp làm nổi bật hình ảnh và màu sắc của cây hoa hoàng lan
Câu 4:theo em, vì đó là những cánh hoa từ cây hoa hoàng lan do chính tay ông trồng vào lúc ông tham gia chiến tranh
Câu 5:gia đình là tổ ấm,nơi nuôi duowngc tâm hồn và hình thành nhân cách con người.Gia đình còn là điểm tựa vững chắc, nơi ta tìm thấy sự an ủi và động lực vượt qua khó khăn.Hơn thế, một gia đình hạnh phúc còn là nền tảng quan trọng góp phần xây dựng xã hội.