Đàm Ái Dung
Giới thiệu về bản thân
Tôi là Bụt trong câu chuyện cổ tích Tấm Cám. Tôi thường xuất hiện để giúp đỡ những người hiền lành, chăm chỉ và gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống. Ngày xưa, tôi biết đến Tấm – một cô gái hiền hậu nhưng mồ côi mẹ từ nhỏ. Tấm phải sống cùng dì ghẻ và Cám. Họ luôn đối xử bất công với Tấm, bắt cô làm rất nhiều việc vất vả từ sáng sớm đến tối muộn. Nhìn cảnh đó, tôi rất thương Tấm nhưng cô vẫn luôn chăm chỉ và không oán trách ai.
Một lần, dì ghẻ sai Tấm và Cám ra đồng bắt cá. Tấm chăm chỉ nên bắt được rất nhiều cá, còn Cám thì mải chơi. Thấy vậy, Cám đã lừa Tấm để lấy hết giỏ cá. Khi Tấm phát hiện ra và ngồi khóc bên bờ ao, tôi đã hiện lên an ủi cô. Tôi khuyên Tấm đừng buồn và bảo cô giữ lại con cá bống để nuôi. Tôi chỉ mong Tấm có thêm niềm vui nhỏ trong cuộc sống.
Sau đó, dì ghẻ lại tìm cách làm khó Tấm và không cho cô đi dự hội. Tôi biết Tấm rất buồn nên lại xuất hiện giúp đỡ. Tôi đã cho Tấm quần áo đẹp, giày thêu và biến những thứ bình thường thành đồ lộng lẫy để cô có thể đi dự hội như bao cô gái khác. Nhờ vậy, Tấm đã gặp được nhà vua và được chọn làm hoàng hậu.
Tôi luôn tin rằng người hiền lành và tốt bụng như Tấm sẽ được đền đáp xứng đáng. Câu chuyện về Tấm nhắc nhở mọi người rằng hãy sống lương thiện, chăm chỉ và không nên đối xử độc ác với người khác. Những người tốt rồi sẽ gặp được hạnh phúc trong cuộc sống.
Tôi là Bụt trong câu chuyện cổ tích Tấm Cám. Tôi thường xuất hiện để giúp đỡ những người hiền lành, chăm chỉ và gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống. Ngày xưa, tôi biết đến Tấm – một cô gái hiền hậu nhưng mồ côi mẹ từ nhỏ. Tấm phải sống cùng dì ghẻ và Cám. Họ luôn đối xử bất công với Tấm, bắt cô làm rất nhiều việc vất vả từ sáng sớm đến tối muộn. Nhìn cảnh đó, tôi rất thương Tấm nhưng cô vẫn luôn chăm chỉ và không oán trách ai.
Một lần, dì ghẻ sai Tấm và Cám ra đồng bắt cá. Tấm chăm chỉ nên bắt được rất nhiều cá, còn Cám thì mải chơi. Thấy vậy, Cám đã lừa Tấm để lấy hết giỏ cá. Khi Tấm phát hiện ra và ngồi khóc bên bờ ao, tôi đã hiện lên an ủi cô. Tôi khuyên Tấm đừng buồn và bảo cô giữ lại con cá bống để nuôi. Tôi chỉ mong Tấm có thêm niềm vui nhỏ trong cuộc sống.
Sau đó, dì ghẻ lại tìm cách làm khó Tấm và không cho cô đi dự hội. Tôi biết Tấm rất buồn nên lại xuất hiện giúp đỡ. Tôi đã cho Tấm quần áo đẹp, giày thêu và biến những thứ bình thường thành đồ lộng lẫy để cô có thể đi dự hội như bao cô gái khác. Nhờ vậy, Tấm đã gặp được nhà vua và được chọn làm hoàng hậu.
Tôi luôn tin rằng người hiền lành và tốt bụng như Tấm sẽ được đền đáp xứng đáng. Câu chuyện về Tấm nhắc nhở mọi người rằng hãy sống lương thiện, chăm chỉ và không nên đối xử độc ác với người khác. Những người tốt rồi sẽ gặp được hạnh phúc trong cuộc sống.
Trong những năm học vừa qua, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp với thầy cô và bạn bè. Trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là một lần em và bạn thân đã cùng nhau vượt qua một hiểu lầm để trở nên thân thiết hơn.
Hôm đó, lớp em tổ chức làm bài tập nhóm môn Ngữ văn. Em và bạn Lan được phân công chung một nhóm. Vì muốn bài làm thật tốt, em đã tự ý làm theo ý mình mà không hỏi ý kiến của bạn. Khi nộp bài, Lan không đồng ý và cho rằng em không tôn trọng bạn. Hai đứa giận nhau, không nói chuyện suốt mấy ngày liền. Em vừa buồn vừa lo vì sợ mất đi tình bạn thân.
Nhận thấy sự căng thẳng giữa em và Lan, cô giáo chủ nhiệm đã gọi cả hai lên để trò chuyện. Cô nhẹ nhàng phân tích cho chúng em hiểu rằng khi làm việc nhóm, điều quan trọng nhất là biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của nhau. Cô khuyên chúng em nên thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình để tránh hiểu lầm.
Nghe lời cô, em đã chủ động xin lỗi Lan vì hành động của mình. Lan cũng chia sẻ rằng bạn rất buồn nhưng vẫn muốn tiếp tục làm bạn với em. Sau buổi nói chuyện đó, chúng em đã hiểu nhau hơn và làm hòa. Tình bạn của chúng em vì thế càng thêm gắn bó.
Trải nghiệm ấy giúp em học được bài học quý giá về cách cư xử và làm việc với bạn bè. Em hiểu rằng tình bạn cần sự cảm thông, chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau. Đây sẽ mãi là kỉ niệm đẹp mà em không bao giờ quên trong quãng đời học sinh lớp 6 của mình.
Trong những năm học vừa qua, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp với thầy cô và bạn bè. Trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là một lần em và bạn thân đã cùng nhau vượt qua một hiểu lầm để trở nên thân thiết hơn.
Hôm đó, lớp em tổ chức làm bài tập nhóm môn Ngữ văn. Em và bạn Lan được phân công chung một nhóm. Vì muốn bài làm thật tốt, em đã tự ý làm theo ý mình mà không hỏi ý kiến của bạn. Khi nộp bài, Lan không đồng ý và cho rằng em không tôn trọng bạn. Hai đứa giận nhau, không nói chuyện suốt mấy ngày liền. Em vừa buồn vừa lo vì sợ mất đi tình bạn thân.
Nhận thấy sự căng thẳng giữa em và Lan, cô giáo chủ nhiệm đã gọi cả hai lên để trò chuyện. Cô nhẹ nhàng phân tích cho chúng em hiểu rằng khi làm việc nhóm, điều quan trọng nhất là biết lắng nghe và tôn trọng ý kiến của nhau. Cô khuyên chúng em nên thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình để tránh hiểu lầm.
Nghe lời cô, em đã chủ động xin lỗi Lan vì hành động của mình. Lan cũng chia sẻ rằng bạn rất buồn nhưng vẫn muốn tiếp tục làm bạn với em. Sau buổi nói chuyện đó, chúng em đã hiểu nhau hơn và làm hòa. Tình bạn của chúng em vì thế càng thêm gắn bó.
Trải nghiệm ấy giúp em học được bài học quý giá về cách cư xử và làm việc với bạn bè. Em hiểu rằng tình bạn cần sự cảm thông, chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau. Đây sẽ mãi là kỉ niệm đẹp mà em không bao giờ quên trong quãng đời học sinh lớp 6 của mình.
Trong quãng đời học sinh, những năm tháng Tiểu học luôn để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp đẽ và khó quên. Trong đó, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em chính là lần đầu tiên em tham gia hội thi kể chuyện cấp trường vào năm lớp 4.
Hôm ấy, sân trường rộn ràng hơn mọi ngày. Cờ, băng rôn được treo khắp nơi, tiếng loa vang lên báo hiệu cuộc thi sắp bắt đầu làm trái tim em đập nhanh hơn. Em đại diện lớp tham gia với câu chuyện “Dế Mèn bênh vực kẻ yếu”. Trước khi bước lên sân khấu, tay em run lên vì lo lắng, chân như dính chặt vào đất. Thầy chủ nhiệm nhẹ nhàng đặt tay lên vai, mỉm cười động viên: “Em làm được mà, cứ tự tin nhé!”. Nhờ lời nói ấy, em như được tiếp thêm sức mạnh.
Khi đứng trước mọi người, em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể. Lúc đầu giọng em còn hơi run, nhưng dần dần em tự tin hơn, diễn đạt trôi chảy và thỉnh thoảng còn phối hợp thêm cử chỉ, điệu bộ. Kết thúc phần thi, cả hội trường vang lên những tràng pháo tay cổ vũ. Khi tên em được xướng lên nhận giải nhì, em vui đến mức muốn bật khóc. Em thấy thật tự hào vì đã vượt qua nỗi sợ và làm được điều mà trước đó em nghĩ mình không thể.
Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em sẽ vượt qua mọi khó khăn. Nó cũng khiến em yêu trường lớp và thầy cô hơn, bởi chính nơi đó đã cho em cơ hội trưởng thành. Kỉ niệm ấy mãi mãi là một phần đẹp đẽ trong tuổi thơ của em.
Câu 1
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2
Không ai biết ai là người đã trồng cây hoàng lan.
Câu 3
- Biện pháp tu từ: Nhân hoá — “cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà”.
- Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi như một con người đang mặc chiếc áo mới mùa xuân; thể hiện vẻ đẹp tươi trẻ, tràn đầy sức sống của thiên nhiên.
Câu 4
Hà run run đỡ những cánh hoa và ngước đôi mắt nhìn lên ban thờ vì em xúc động, thương nhớ và cảm phục tình cảm sâu nặng của ông bà. Hà hiểu rằng cây hoàng lan không chỉ là một loài cây bình thường mà còn là kỷ vật gắn với kỷ niệm và tình yêu thiêng liêng giữa ông bà.
Câu 5
Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được yêu thương, che chở và dạy dỗ nên người. Dù đi đâu, thành công hay thất bại, ai cũng mong được trở về bên mái ấm gia đình. Chính tình yêu thương và những kỷ niệm trong gia đình giúp chúng ta sống tốt hơn và biết trân trọng cuộc đời.
cho mỗi đứa 500 đảm bảo câm hết