Hoàng Chí Công

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Chí Công
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một trong những biểu hiện quan trọng của lối sống văn minh và nhân ái trong xã hội hiện đại. Mỗi con người là một cá thể riêng biệt, có hoàn cảnh, tính cách, sở thích và quan điểm không giống nhau. Chính sự đa dạng ấy làm cho cuộc sống trở nên phong phú và giàu ý nghĩa hơn. Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận những điều khác mình, từ đó nảy sinh sự phán xét, kỳ thị hay áp đặt.

Tôn trọng sự khác biệt trước hết là biết lắng nghe và thấu hiểu người khác, không vội vàng đánh giá họ chỉ vì họ không giống mình. Đó có thể là sự khác biệt về ngoại hình, văn hóa, lối sống hay suy nghĩ. Khi biết tôn trọng những điều ấy, con người sẽ tạo dựng được những mối quan hệ tốt đẹp, đồng thời góp phần xây dựng một môi trường sống cởi mở, tích cực. Ngược lại, nếu thiếu sự tôn trọng, con người dễ rơi vào định kiến, gây tổn thương cho người khác và làm mất đi sự gắn kết trong cộng đồng.

Trong thực tế, có không ít trường hợp người ta bị chế giễu chỉ vì ngoại hình khác biệt, hoặc bị xa lánh vì suy nghĩ không giống số đông. Những hành vi ấy không chỉ làm tổn thương cá nhân mà còn phản ánh sự thiếu văn hóa trong cách ứng xử. Vì vậy, mỗi người cần học cách chấp nhận và tôn trọng sự đa dạng xung quanh mình. Điều này không có nghĩa là đồng tình với mọi quan điểm, mà là biết nhìn nhận sự khác biệt bằng thái độ công bằng và tôn trọng.

Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện cho mình thái độ cởi mở, biết lắng nghe và không kỳ thị bạn bè. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ như không chê bai, không áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác. Khi mỗi người đều biết tôn trọng sự khác biệt, xã hội sẽ trở nên hài hòa, tiến bộ hơn.

Câu 1 : Ngữ liệu trên thuộc văn bản thông tin (thuyết minh).

Câu 2 : Phần sa-pô là đoạn văn ngắn đặt ở đầu văn bản, được in tách riêng, có nội dung khái quát về nghề gốm của người Chăm, nhằm giới thiệu và định hướng nội dung chính cho người đọc.

Câu 3 : Theo văn bản, để tạo dáng sản phẩm gốm, nghệ nhân phải thực hiện các quy trình cơ bản:

  • Làm đất
  • Tạo dáng
  • Nung gốm
    Ngoài ra, trong khâu tạo dáng còn có các bước: nặn hình, trang trí, miết láng và tu sửa.

Câu 4 :

  • Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh minh họa (ảnh nghệ nhân làng gốm Bàu Trúc giới thiệu quy trình làm gốm).
  • Tác dụng: Giúp nội dung trở nên sinh động, trực quan; hỗ trợ người đọc dễ hình dung về nghề gốm và quy trình thực hiện; tăng tính thuyết phục và hấp dẫn cho văn bản.

Câu 5 :

  • Trạng ngữ: “Với những giá trị đặc sắc”
  • Tác dụng: Bổ sung ý nghĩa về phương diện (giá trị) cho câu; nhấn mạnh cơ sở để khẳng định nghệ thuật làm gốm là dấu ấn quan trọng, từ đó làm nổi bật ý nghĩa và giá trị của nghề gốm truyền thống.

Câu 6 :

Các làng nghề truyền thống là một phần quan trọng của bản sắc văn hóa dân tộc, vì vậy việc bảo tồn là rất cần thiết. Trước hết, cần nâng cao nhận thức của cộng đồng về giá trị của các làng nghề thông qua giáo dục và truyền thông. Bên cạnh đó, Nhà nước nên có chính sách hỗ trợ về vốn, kỹ thuật và quảng bá sản phẩm để giúp các làng nghề phát triển bền vững. Việc kết hợp làng nghề với du lịch cũng là một giải pháp hiệu quả, vừa tạo thu nhập vừa giới thiệu văn hóa truyền thống. Ngoài ra, cần khuyến khích thế hệ trẻ học nghề và sáng tạo để phù hợp với thị trường hiện đại. Có như vậy, các làng nghề truyền thống mới được gìn giữ và phát triển lâu dài.

Chào các bạn tôi là Bụt – người vẫn thường giúp đỡ những người hiền lành, tốt bụng. Trong rất nhiều câu chuyện tôi từng chứng kiến, câu chuyện về cô Tấm khiến tôi nhớ mãi.

Ngày ấy, Tấm là một cô gái hiền lành nhưng phải sống cùng mẹ kế và cô em gái Cám rất độc ác. Họ luôn bắt Tấm làm việc quần quật từ sáng đến tối, còn Cám thì chỉ rong chơi. Một lần, khi hai chị em đi bắt tép, Cám lừa trút hết tép của Tấm vào giỏ mình. Tấm ngồi bên bờ ao khóc nức nở. Thấy vậy, tôi hiện lên an ủi và bảo Tấm mang con cá bống còn lại về nuôi trong giếng.

Tấm chăm sóc cá bống rất chu đáo. Nhưng mẹ con Cám phát hiện ra và giết mất cá bống. Khi Tấm biết chuyện, cô lại khóc. Tôi lại xuất hiện, hướng dẫn Tấm nhặt xương cá bống chôn xuống bốn chân giường. Nhờ vậy, khi nhà vua mở hội, Tấm có quần áo đẹp và đôi hài xinh xắn để đi dự hội.

Nhờ sự dịu dàng và nết na, Tấm đã được nhà vua để ý và trở thành hoàng hậu. Thế nhưng mẹ con Cám vẫn không buông tha. Họ hãm hại Tấm nhiều lần. Dù vậy, bằng sự kiên cường và lòng tốt, cuối cùng Tấm cũng trở lại và sống hạnh phúc bên nhà vua.

Nhìn lại câu chuyện ấy, tôi càng tin rằng người hiền lành, chăm chỉ rồi sẽ được đền đáp xứng đáng. Còn những kẻ độc ác, ích kỷ sớm muộn cũng phải nhận lấy hậu quả cho việc làm của mình.

Câu 9.

  • Biện pháp tu từ: Liệt kê.
  • Chỉ ra:Khi đám cưới, lúc tang ma, trong các dịp lễ hội”.
  • Tác dụng: Làm nổi bật những dịp quan trọng trong đời sống của người dân đều có tục ăn trầu cau, qua đó nhấn mạnh ý nghĩa của trầu cau trong việc nhắc nhở mọi người về tình nghĩa vợ chồng, anh em gắn bó và thủy chung.

Câu 10.

Từ câu chuyện “Sự tích trầu cau”, em rút ra được nhiều bài học ý nghĩa. Trước hết, câu chuyện nhắc nhở chúng ta phải luôn yêu thương, quan tâm và trân trọng tình cảm anh em trong gia đình. Bên cạnh đó, mỗi người cần sống chân thành, biết nhường nhịn và thấu hiểu lẫn nhau để tránh những hiểu lầm đáng tiếc. Câu chuyện cũng cho thấy sự ghen tuông và thiếu chia sẻ có thể làm tan vỡ tình cảm tốt đẹp. Vì vậy, chúng ta cần biết tin tưởng và lắng nghe người thân của mình. Qua đó, em càng hiểu rằng tình nghĩa vợ chồng và tình anh em là những tình cảm rất thiêng liêng, cần được gìn giữ và trân trọng.


Bài làm

Trong những năm tháng học trò, em đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp với thầy cô và bạn bè. Nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần em và các bạn cùng giúp đỡ một người bạn trong lớp vượt qua giai đoạn khó khăn trong học tập.

Hồi đó, bạn Lâm – bạn cùng bàn với em – là một học sinh khá rụt rè. Từ đầu học kì hai, kết quả học tập của bạn giảm sút rõ rệt, đặc biệt là môn Toán. Lâm thường ngồi im lặng, ít nói chuyện và hay buồn bã. Một hôm, trong giờ sinh hoạt lớp, cô giáo chủ nhiệm nhẹ nhàng hỏi han và động viên Lâm. Lúc ấy, chúng em mới biết gia đình bạn đang gặp khó khăn nên bạn không còn tập trung học như trước.

Thấy vậy, cô giáo đã khuyên cả lớp cùng giúp đỡ Lâm. Em và một vài bạn được cô phân công kèm Lâm học Toán sau giờ học. Ban đầu, Lâm khá ngại ngùng, nhưng dần dần bạn cởi mở hơn. Chúng em cùng nhau giảng bài, làm bài tập và động viên Lâm cố gắng. Có những buổi ở lại lớp đến chiều muộn, tuy mệt nhưng ai cũng vui vì thấy Lâm tiến bộ từng ngày.

Sau một thời gian, Lâm đã tự tin hơn, kết quả kiểm tra Toán cũng được cải thiện rõ rệt. Ngày Lâm đạt điểm cao trong bài kiểm tra, cả lớp vỗ tay chúc mừng, còn cô giáo thì mỉm cười rất hiền. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc.

Trải nghiệm đó giúp em hiểu rằng tình bạn và sự quan tâm chân thành có thể giúp con người vượt qua nhiều khó khăn. Em sẽ luôn trân trọng kỉ niệm ấy và cố gắng sống yêu thương, sẻ chia hơn với thầy cô và bạn bè xung quanh.



Câu 1:
-Đoạn trích được viết theo thể thơ lục bát.

Câu 2:
-Những tiếng hiệp vần với nhau là: mây-hây-vàng.

Câu 3:

Từ “thơ thẩn” có nghĩa là: trạng thái nhẹ nhàng, chậm rãi, lững lờ, không vội vàng, gợi cảm giác êm đềm, thư thái.

Câu 4:

-Hai dòng thơ sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá (kết hợp ẩn dụ).

-“Dòng sông mới điệu làm sao / Nắng lên mặc áo lụa đào thướt tha”
→ Tác dụng: làm cho dòng sông hiện lên như một con người duyên dáng, mềm mại; giúp hình ảnh thiên nhiên trở nên sinh động, giàu cảm xúc và gợi vẻ đẹp tươi mới.

Câu 5:

-Nội dung chính của đoạn trích: Miêu tả vẻ đẹp duyên dáng, biến đổi theo thời gian trong ngày của dòng sông, qua đó thể hiện tình yêu, sự trân trọng thiên nhiên của tác giả Nguyễn Trọng Tạo.

Câu 6:

-Từ cảm nhận vẻ đẹp của dòng sông, em cần:

+Không xả rác bừa bãi xuống sông, ao hồ.

+Giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh.

+Tích cực trồng cây, bảo vệ cảnh quan thiên nhiên.

+Tuyên truyền, nhắc nhở mọi người cùng chung tay bảo vệ môi trường.

Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy ... Giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ khi bước vào lớp 2, bởi vì em đã bị một điểm 5 môn Làm văn.

Cô Yến trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, nét mặt có vẻ không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em vội vã lật giở từng trang. Những điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm cười với em – cô học sinh giỏi Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em không thể tin vào mắt mình: một điểm 5 to tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thật phũ phàng ấy.

Không, không thể như vậy được! Em cố định thần nhìn lại, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? Con số 5 in rõ trong khung điểm. Em vội vàng gập vở lại, bần thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi đau khổ của em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như mọi lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gầm mặt xuống. Lần giở lại bài, dòng chữ cô phê hiện lên rõ ràng trước mắt: Lạc đề!

Em đọc lại đề bài và nhận ra đúng là mình sai thật. Đề bài yêu cầu tả một dòng sông (một cánh đồng hay một góc phố ...) gắn với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà em lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó đối với em không khó. Tại em quá chủ quan, chẳng chịu đọc kĩ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè mà quên mất lời cô nhắc nhở: Các em phải xem lại bài thật kĩ trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học của mình, và thỏa mãn trước lời khen của thầy cô và bè bạn nên em đã thành một cậu bé kiêu căng, hợm hĩnh từ lúc nào chẳng biết.

Đúng lúc ấy, bạn Vĩ thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ:

- Công ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! Cố mãi rồi mình cũng đạt điểm khá rồi đây. Mẹ mình chắc mừng lắm ... Ủa! Mà sao mặt cậu tái thế kia? Được mấy điểm? Cho tớ xem nào!

Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Vĩ đang sung sướng với điểm 7 đầu tiên của môn Làm văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xĩnh, hôm nay lại bị điểm 5! Không thể nào diễn tả hết nỗi đau khổ của em lúc ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng: Sao lại thế hả Công? Cô rất buồn ...

Trên đường về, em lo lắng và bối rối. Bố mẹ tin tưởng ở em nhiều lắm. Nếu biết em bị 5 điểm Làm văn thì bố mẹ em sẽ nghĩ gì đây? Bố thường động viên em học cho giỏi và ước mơ rằng em cũng sẽ trở thành luật sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm mẹ ngồi đan len, cố chờ em học xong bài mới cùng đi ngủ. Mẹ cũng chỉ mong có một điều là con trai mẹ học giỏi. Không thể làm bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài đi, sẽ nói rằng cô giáo không chấm vì cả lớp làm bài kém quá ... Quanh quẩn với ý nghĩ dối trá ấy, em đã về đến nhà mà đầu óc vẫn mông lung.

Vừa vào đến cổng, mẹ dịu dàng bước xuống thềm đón em. Ánh mắt mẹ chợt hoảng hốt khi thấy em bơ phờ mệt mỏi. Em đã ôm chầm lấy mẹ, khóc tức tưởi. Không, em không thể lừa dối người mẹ yêu kính của mình.

Tối hôm ấy, em đã xem kĩ lại bài. Điểm 3 nhắc nhở em hãy nhìn lại mình. Em tự nhủ: Nhất định chỉ có một điểm 5 này mà thôi. Em sẽ tiếp tục giành được những điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô, bè bạn tin yêu như trước.


Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy ... Giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ khi bước vào lớp 2, bởi vì em đã bị một điểm 5 môn Làm văn.

Cô Yến trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, nét mặt có vẻ không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em vội vã lật giở từng trang. Những điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm cười với em – cô học sinh giỏi Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em không thể tin vào mắt mình: một điểm 5 to tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thật phũ phàng ấy.

Không, không thể như vậy được! Em cố định thần nhìn lại, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? Con số 5 in rõ trong khung điểm. Em vội vàng gập vở lại, bần thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi đau khổ của em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như mọi lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gầm mặt xuống. Lần giở lại bài, dòng chữ cô phê hiện lên rõ ràng trước mắt: Lạc đề!

Em đọc lại đề bài và nhận ra đúng là mình sai thật. Đề bài yêu cầu tả một dòng sông (một cánh đồng hay một góc phố ...) gắn với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà em lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó đối với em không khó. Tại em quá chủ quan, chẳng chịu đọc kĩ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè mà quên mất lời cô nhắc nhở: Các em phải xem lại bài thật kĩ trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học của mình, và thỏa mãn trước lời khen của thầy cô và bè bạn nên em đã thành một cậu bé kiêu căng, hợm hĩnh từ lúc nào chẳng biết.

Đúng lúc ấy, bạn Vĩ thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ:

- Công ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! Cố mãi rồi mình cũng đạt điểm khá rồi đây. Mẹ mình chắc mừng lắm ... Ủa! Mà sao mặt cậu tái thế kia? Được mấy điểm? Cho tớ xem nào!

Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Vĩ đang sung sướng với điểm 7 đầu tiên của môn Làm văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xĩnh, hôm nay lại bị điểm 5! Không thể nào diễn tả hết nỗi đau khổ của em lúc ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng: Sao lại thế hả Công? Cô rất buồn ...

Trên đường về, em lo lắng và bối rối. Bố mẹ tin tưởng ở em nhiều lắm. Nếu biết em bị 5 điểm Làm văn thì bố mẹ em sẽ nghĩ gì đây? Bố thường động viên em học cho giỏi và ước mơ rằng em cũng sẽ trở thành luật sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm mẹ ngồi đan len, cố chờ em học xong bài mới cùng đi ngủ. Mẹ cũng chỉ mong có một điều là con trai mẹ học giỏi. Không thể làm bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài đi, sẽ nói rằng cô giáo không chấm vì cả lớp làm bài kém quá ... Quanh quẩn với ý nghĩ dối trá ấy, em đã về đến nhà mà đầu óc vẫn mông lung.

Vừa vào đến cổng, mẹ dịu dàng bước xuống thềm đón em. Ánh mắt mẹ chợt hoảng hốt khi thấy em bơ phờ mệt mỏi. Em đã ôm chầm lấy mẹ, khóc tức tưởi. Không, em không thể lừa dối người mẹ yêu kính của mình.

Tối hôm ấy, em đã xem kĩ lại bài. Điểm 3 nhắc nhở em hãy nhìn lại mình. Em tự nhủ: Nhất định chỉ có một điểm 5 này mà thôi. Em sẽ tiếp tục giành được những điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô, bè bạn tin yêu như trước.