Lã Vũ Diệp Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, mỗi người là một cá thể riêng biệt với suy nghĩ, tính cách và hoàn cảnh khác nhau. Chính vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là điều vô cùng cần thiết. Đây không chỉ là biểu hiện của văn minh mà còn giúp xây dựng một xã hội hòa hợp và tiến bộ.
Trước hết, sự khác biệt là điều tự nhiên và đáng được trân trọng. Không ai giống ai hoàn toàn, từ ngoại hình, sở thích đến quan điểm sống. Nếu tất cả đều giống nhau, cuộc sống sẽ trở nên đơn điệu và nhàm chán. Sự đa dạng chính là yếu tố làm cho thế giới trở nên phong phú hơn. Vì vậy, thay vì chê bai hay áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, chúng ta nên học cách lắng nghe và thấu hiểu.
Bên cạnh đó, tôn trọng sự khác biệt còn giúp con người gắn kết với nhau hơn. Khi chúng ta biết chấp nhận người khác, các mối quan hệ sẽ trở nên bền vững và tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu luôn phán xét hay kỳ thị, chúng ta dễ gây ra mâu thuẫn và làm tổn thương người khác. Trong học tập và cuộc sống, việc hợp tác với những người có suy nghĩ khác mình cũng giúp ta học hỏi được nhiều điều mới mẻ.
Tuy nhiên, tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả mọi hành vi sai trái. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa sự khác biệt tích cực và những hành vi tiêu cực cần được góp ý, điều chỉnh. Việc tôn trọng phải đi kèm với sự hiểu biết và trách nhiệm.
Là học sinh, mỗi chúng ta cần rèn luyện thái độ tôn trọng người khác từ những điều nhỏ nhất như không chế giễu bạn bè, biết lắng nghe ý kiến khác biệt và cư xử lịch sự. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn góp phần tạo nên một môi trường sống tốt đẹp hơn.
Câu 1:
Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thuyết minh.
Câu 2:
Phần sa-pô có đặc điểm:
- Ngắn gọn, khái quát nội dung chính của văn bản
- Giới thiệu đối tượng (nghề gốm của người Chăm)
- Thu hút người đọc
Câu 3:
Các quy trình cơ bản để tạo dáng sản phẩm gốm:
- Làm đất
- Tạo dáng nhào nặn, tạo hình
- Trang trí
- Nung gốm
Câu 4:
Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh người nghệ nhân làm gốm
Tác dụng:
- Minh họa trực quan cho nội dung
- Giúp người đọc dễ hình dung quy trình làm gốm
- Tăng tính sinh động, hấp dẫn cho văn bản
Câu 5:
Trạng ngữ: “Với những giá trị đặc sắc”
Tác dụng:
- Bổ sung ý nghĩa về điều kiện/cơ sở
- Nhấn mạnh giá trị của nghề gốm truyền thống
- Làm câu văn rõ ràng, chặt chẽ hơn
Câu 6 (đoạn văn 5–7 câu):
Các làng nghề truyền thống là một phần quan trọng của văn hóa dân tộc, vì vậy cần có những giải pháp để bảo tồn. Trước hết, cần nâng cao nhận thức của người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ về giá trị của các làng nghề. Bên cạnh đó, Nhà nước nên hỗ trợ về kinh phí và quảng bá sản phẩm ra thị trường. Việc kết hợp du lịch với làng nghề cũng là một hướng đi hiệu quả để phát triển bền vững. Ngoài ra, cần đổi mới mẫu mã sản phẩm nhưng vẫn giữ được nét truyền thống. Mỗi cá nhân cũng nên có ý thức trân trọng và sử dụng sản phẩm thủ công. Có như vậy, các làng nghề mới được gìn giữ lâu dài.
Bài làm:
Tôi là người vợ trong câu chuyện Sự tích trầu cau. Tôi vẫn còn nhớ rõ những chuyện đã xảy ra ngày ấy. Hai anh em họ giống nhau như hai giọt nước và đều chăm chỉ, hiền lành. Sau một lần thử lòng, tôi biết người biết nhường nhịn bát cháo là người anh nên đã đem lòng yêu mến và trở thành vợ của chàng.
Từ ngày chúng tôi kết hôn, người em vẫn sống cùng nhà. Một ngày nọ, tôi nhìn thấy em trai của chồng từ xa và tưởng nhầm là chồng mình nên vui mừng chạy ra ôm chầm lấy. Đúng lúc đó, chồng tôi bước vào và chứng kiến cảnh ấy. Tuy tôi đã nhận ra sự nhầm lẫn và buông ra ngay, nhưng từ hôm đó chồng tôi trở nên lạnh nhạt và nghi ngờ em trai.
Người em vì xấu hổ và buồn bã nên bỏ nhà ra đi. Khi biết chuyện, chồng tôi rất ân hận và lên đường đi tìm em. Chàng đi mãi đến một con sông lớn, vì quá đau buồn và kiệt sức nên chàng đã qua đời và hóa thành cây cau. Khi tôi đi tìm chồng, đến nơi chỉ thấy cây cau bên tảng đá, tôi đau đớn khóc cho đến khi chết và hóa thành dây trầu quấn quanh thân cau.
Từ đó, người dân lấy lá trầu, quả cau và vôi để ăn với nhau. Tục ăn trầu cũng bắt đầu từ đó để nhắc nhở mọi người luôn ghi nhớ tình nghĩa vợ chồng và anh em.
Bài làm:
Tôi là người vợ trong câu chuyện Sự tích trầu cau. Tôi vẫn còn nhớ rõ những chuyện đã xảy ra ngày ấy. Hai anh em họ giống nhau như hai giọt nước và đều chăm chỉ, hiền lành. Sau một lần thử lòng, tôi biết người biết nhường nhịn bát cháo là người anh nên đã đem lòng yêu mến và trở thành vợ của chàng.
Từ ngày chúng tôi kết hôn, người em vẫn sống cùng nhà. Một ngày nọ, tôi nhìn thấy em trai của chồng từ xa và tưởng nhầm là chồng mình nên vui mừng chạy ra ôm chầm lấy. Đúng lúc đó, chồng tôi bước vào và chứng kiến cảnh ấy. Tuy tôi đã nhận ra sự nhầm lẫn và buông ra ngay, nhưng từ hôm đó chồng tôi trở nên lạnh nhạt và nghi ngờ em trai.
Người em vì xấu hổ và buồn bã nên bỏ nhà ra đi. Khi biết chuyện, chồng tôi rất ân hận và lên đường đi tìm em. Chàng đi mãi đến một con sông lớn, vì quá đau buồn và kiệt sức nên chàng đã qua đời và hóa thành cây cau. Khi tôi đi tìm chồng, đến nơi chỉ thấy cây cau bên tảng đá, tôi đau đớn khóc cho đến khi chết và hóa thành dây trầu quấn quanh thân cau.
Từ đó, người dân lấy lá trầu, quả cau và vôi để ăn với nhau. Tục ăn trầu cũng bắt đầu từ đó để nhắc nhở mọi người luôn ghi nhớ tình nghĩa vợ chồng và anh em.
Moẹ, đứa nào vào nick t?
tường ơi tớ thik cậu
vinh ơi tớ thik cậu
a hihi
Trong những năm tháng đầu đời học sinh, trải nghiệm khiến em nhớ mãi và luôn cảm thấy biết ơn chính là những ngày đầu tiên bước vào lớp Một, khi em còn bỡ ngỡ và được thầy cô tận tình giúp đỡ.
Ngày đầu tiên đi học, em vừa háo hức vừa lo lắng. Mọi thứ xung quanh đều rất lạ: lớp học mới, bạn bè mới, sách vở mới. Em chưa quen ngồi ngay ngắn, chưa biết cầm bút đúng cách, thậm chí còn không phân biệt được các dòng kẻ trong vở. Lúc đó, em cảm thấy sợ hãi và chỉ muốn được về nhà với bố mẹ. Giữa không gian đông đúc ấy, em đã bật khóc vì không biết phải làm gì.Cô giáo chủ nhiệm đã nhanh chóng đến bên em. Cô nhẹ nhàng dỗ dành, lau nước mắt rồi nắm tay em về chỗ ngồi. Giọng nói của cô ấm áp và dịu dàng khiến em dần bình tĩnh hơn. Trong những buổi học đầu tiên, cô luôn kiên nhẫn chỉ cho em từng nét chữ, từng con số. Khi em viết sai, cô không la mắng mà ân cần sửa lại, động viên em cố gắng. Có những hôm em viết rất chậm, cô vẫn ngồi bên cạnh chờ em viết xong rồi mới sang hướng dẫn các bạn khác.Không chỉ dạy em học chữ, học số, cô còn dạy em cách xếp hàng, cách giữ gìn đồ dùng học tập và cách yêu thương, giúp đỡ bạn bè. Mỗi buổi sáng đến lớp, nhìn thấy nụ cười của cô, em cảm thấy yên tâm và không còn sợ hãi như trước. Nhờ sự quan tâm và tận tình của cô, em dần tự tin hơn, mạnh dạn giơ tay phát biểu và yêu thích việc đến trường.
Giờ đây, khi đã lớn hơn, nhớ lại những ngày đầu vào lớp Một, em càng thấm thía công lao của thầy cô. Chính sự kiên nhẫn, yêu thương và tận tâm ấy đã giúp em có những bước đi đầu tiên trên con đường học tập. Trải nghiệm đó mãi là một kỉ niệm đẹp và đáng trân trọng trong lòng em.
Câu 1:
Thể thơ của đoan trích trên dùng thể thơ lục bát.
Câu 2:
Mây với Hây.
Câu 3:
Từ thơ thẩn là miêu tả trạng thái thong thả, lững lờ, không vội vã của dòng sông khi trời chiều
Câu 4:
Hai dòng thơ sử dụng BPTT nhân hoá.Tác dụng Dùng từ ngữ chỉ hoạt động, tính cách của người để miêu tả vật, con vật, đồ vật
Câu 5:
Tạo ca ngợi vẻ đẹp đa sắc, biến ảo diệu kỳ của dòng sông quê hương qua từng khoảnh khắc trong ngày.
Câu 6:
Em cần vứt rác đúng nơi, tiết kiệm điện nước, hạn chế đồ nhựa, tích cực trồng cây, tham gia hoạt động môi trường, nâng cao ý thức bản thân và tuyên truyền để bảo vệ dòng sông cũng như môi trường sống chung.
rong suốt những năm tháng cắp sách đến trường, kỉ niệm đáng nhớ nhất đối với em là lần tham gia hội thi văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm lớp Bốn. Đó là một trải nghiệm không chỉ mang lại niềm vui mà còn dạy cho em và các bạn nhiều bài học quý giá về tinh thần đoàn kết. Khi nhận được thông báo về hội thi, cả lớp em đều hào hứng bàn bạc và quyết định sẽ cùng nhau thể hiện một tiết mục đặc biệt. Chúng em chọn bài hát “Bụi phấn” để gửi gắm tình cảm chân thành tới thầy cô. Nhưng để tiết mục thêm ấn tượng, cô giáo chủ nhiệm gợi ý chúng em kết hợp thêm một bài múa phụ họa. Thế là sau mỗi buổi học, thay vì về nhà ngay, chúng em lại tập trung ở sân trường để luyện tập. Những buổi tập luyện ấy tuy vất vả nhưng tràn ngập tiếng cười. Có bạn quên động tác, có bạn nhảy lệch nhịp, nhưng không ai trách móc, ngược lại, tất cả đều động viên và giúp đỡ lẫn nhau. Thỉnh thoảng, cô giáo lại ghé qua để hướng dẫn và chỉnh sửa cho chúng em từng chi tiết nhỏ. Nhìn nụ cười hiền hậu của cô, chúng em lại càng cố gắng hơn. Dần dần, tiết mục của cả lớp trở nên ăn khớp, uyển chuyển và đầy cảm xúc. Ngày hội thi, cả lớp ai cũng hồi hộp. Tiếng nhạc vang lên, chúng em tự tin bước ra sân khấu. Tiếng hát trong trẻo cùng những động tác múa nhịp nhàng đã chạm đến trái tim của khán giả. Khi kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội như một lời khen ngợi lớn nhất. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô giáo và những giọt nước mắt hạnh phúc của các bạn, em biết rằng chúng em đã chiến thắng. Dù không đạt giải cao nhất, nhưng tất cả đều cảm thấy vui và tự hào vì đã cùng nhau làm nên một điều tuyệt vời. Trải nghiệm đáng nhớ ấy đã khắc sâu trong tâm trí em. Nó không chỉ là kỉ niệm về một hội thi thành công mà còn là bài học về sự nỗ lực, tinh thần đoàn kết và tình yêu thương dành cho thầy cô và bạn bè.