Nguyễn Ngọc Gia Hân

Giới thiệu về bản thân

Hãy miêu tả đôi chút về bản thân bạn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

# 1. Giai đoạn trước khi đẻ trứng (gà hậu bị) a) Chế độ dinh dưỡng * Cho ăn thức ăn đủ năng lượng, giàu protein (cám gà hậu bị, thóc, ngô, rau xanh). * Bổ sung khoáng và vitamin, đặc biệt là canxi và photpho. * Cung cấp nước sạch thường xuyên. **Mục đích:** Giúp gà phát triển tốt, chuẩn bị cơ thể khỏe mạnh để bước vào thời kỳ đẻ trứng. b) Bố trí chuồng trại * Chuồng khô ráo, thoáng mát, tránh gió lùa. * Mật độ nuôi vừa phải, không quá chật. * Chuẩn bị ổ đẻ (rơm, trấu sạch) trước khi gà đẻ. **Mục đích:** Tạo môi trường sống thuận lợi, giúp gà quen dần với ổ đẻ. c) Biện pháp phòng bệnh * Vệ sinh chuồng trại định kỳ, khử trùng. * Tiêm phòng các bệnh thường gặp. * Theo dõi sức khỏe, cách ly gà yếu. **Mục đích:** Giảm nguy cơ mắc bệnh trước khi gà vào giai đoạn đẻ. # 2. Giai đoạn sau khi đẻ trứng a) Chế độ dinh dưỡng * Tăng cường thức ăn giàu đạm và năng lượng. * Bổ sung nhiều canxi (bột sò, vỏ trứng nghiền, đá vôi). * Cho ăn đúng giờ, cung cấp đủ nước sạch. **Mục đích:** Giúp gà tạo trứng tốt, vỏ trứng cứng và duy trì năng suất đẻ. ## b) Bố trí chuồng trại * Giữ chuồng sạch, khô, yên tĩnh. * Ổ đẻ đặt nơi kín, ít ánh sáng mạnh. * Thu trứng thường xuyên. **Mục đích:** hạn chế vỡ trứng và giữ vệ sinh. ## c) Biện pháp phòng bệnh * Vệ sinh chuồng và ổ đẻ hằng ngày. * Bổ sung vitamin để tăng sức đề kháng. * Loại bỏ gà bệnh khỏi đàn. **Mục đích:** Bảo vệ sức khỏe gà đẻ, tránh lây lan dịch bệnh và duy trì sản lượng trứng.

Phòng bệnh cho vật nuôi là việc áp dụng các biện pháp chăm sóc, quản lý, vệ sinh… nhằm ngăn ngừa vật nuôi bị mắc bệnh, giúp chúng phát triển khỏe mạnh, tăng năng suất và hạn chế thiệt hại kinh tế. Một số biện pháp phòng bệnh cho vật nuôi ở địa phương và mục đích 1. Vệ sinh chuồng trại sạch sẽ Biện pháp: Quét dọn, khử trùng chuồng trại định kỳ, giữ nền chuồng khô ráo. Mục đích: Loại bỏ vi khuẩn, ký sinh trùng gây bệnh; giảm nguy cơ lây lan dịch bệnh.

2. Tiêm phòng vắc-xin đầy đủ Biện pháp: Tiêm phòng các bệnh phổ biến cho vật nuôi. Mục đích: Tạo miễn dịch, phòng tránh các bệnh nguy hiểm. 3. Cung cấp thức ăn, nước uống sạch** Biện pháp: Cho ăn thức ăn đảm bảo chất lượng, không ôi thiu; nước uống sạch. Mục đích: Giúp vật nuôi tăng sức đề kháng, tránh bệnh đường tiêu hóa. 4. Nuôi nhốt hợp lý, không quá chật Biện pháp: Chuồng trại thông thoáng, đủ diện tích, có ánh sáng. Mục đích: Giảm stress, hạn chế lây nhiễm bệnh giữa các con. 5. Cách ly vật nuôi mới hoặc bị bệnh Biện pháp: Nuôi riêng con mới mua về hoặc con có dấu hiệu bệnh. Mục đích: Tránh lây lan mầm bệnh sang đàn. 6. Theo dõi sức khỏe thường xuyên Biện pháp: Quan sát ăn uống, đi lại, phát hiện dấu hiệu bất thường. Mục đích: Phát hiện bệnh sớm để xử lý kịp thời. 7. Xử lý chất thải đúng cách Biện pháp: Thu gom phân, ủ hoặc xử lý hợp vệ sinh. Mục đích: Giảm ô nhiễm môi trường, hạn chế mầm bệnh.


Nếu quãng đời học sinh là một cuốn sách đầy ắp kỷ niệm thì thầy cô chính là những dòng chữ đẹp nhất, lặng lẽ mà sâu sắc. Có những người thầy chỉ xuất hiện trong một năm học rồi trở thành ký ức thoáng qua, nhưng cũng có những người ở lại đủ lâu để trở thành một phần quen thuộc của tuổi học trò. Với tôi, cô Hằng , giáo viên chủ nhiệm đồng thời là cô giáo dạy Toán ,chính là người như thế. Từ những ngày đầu bước vào lớp 6 còn nhiều bỡ ngỡ cho đến suốt hai năm học gắn bó, cô luôn đồng hành cùng chúng tôi bằng sự nhẹ nhàng và ấm áp. Hai năm không phải quãng thời gian dài, nhưng đủ để chúng tôi quen với giọng nói của cô mỗi sáng, đủ để hình ảnh của cô trở thành một phần thân thuộc, và đủ để tình cảm chúng tôi dành cho cô lớn lên từng ngày. Cô Hằng năm nay khoảng năm mươi tuổi, nhưng nhìn cô ai cũng cảm nhận được sự trẻ trung. Mái tóc đen điểm vài sợi bạc được buộc gọn gàng phía sau. Khuôn mặt hiền hậu với đôi mắt dịu dàng luôn ánh lên sự quan tâm. Cô ăn mặc rất giản dị: thường là chiếc áo sơ mi gọn gàng cùng chiếc quần kaki quen thuộc. Không cầu kỳ, không màu sắc nổi bật, nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến cô gần gũi với học sinh hơn. Dáng cô không cao, bước đi chậm rãi, mỗi lần cô bước vào lớp, không khí bỗng trở nên yên tĩnh và ấm áp. Với chúng tôi, hình ảnh cô đứng trên bục giảng đã trở thành một điều quen thuộc, thân thương như chính lớp học của mình. Cô là giáo viên dạy Toán ,môn học mà nhiều học sinh thường e ngại vì những con số và công thức khô khan. Nhưng khi cô giảng bài, những tiết học lại trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Giọng cô không lớn nhưng rõ ràng, ấm áp. Cô viết bảng chậm rãi, từng nét phấn đều đặn, như sợ chúng tôi không kịp chép. Khi gặp bài toán khó, cô không giảng nhanh mà luôn phân tích từng bước, giúp chúng tôi hiểu từ những điều đơn giản nhất. Có lúc cả lớp chưa hiểu, cô lại mỉm cười, kiên nhẫn giảng lại lần nữa. Nhìn cô đứng bên bảng, ánh mắt chăm chú nhìn học sinh, chúng tôi cảm nhận được sự gần gũi và chân thành trong từng lời giảng. Không chỉ trong giờ học, cô còn là một giáo viên chủ nhiệm rất tâm lý. Cô quan tâm đến từng thay đổi nhỏ của lớp. Khi lớp ồn ào, cô không quát mắng gay gắt mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở. Ánh mắt hiền nhưng nghiêm của cô khiến cả lớp tự giác im lặng. Những buổi sinh hoạt lớp, cô thường trò chuyện nhẹ nhàng, giúp chúng tôi tự nhận ra lỗi sai. Khi lớp đạt thành tích tốt, nụ cười của cô rạng rỡ khiến chúng tôi cảm thấy niềm vui ấy như được nhân lên. Cô không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi lời cô nói đều giản dị và chân thành. Điều khiến tôi ấn tượng ở cô còn là sự trẻ trung trong tâm hồn. Dù đã năm mươi tuổi, cô vẫn gần gũi với học sinh, hiểu những suy nghĩ của chúng tôi. Có lúc cô kể những câu chuyện nhỏ trong cuộc sống, những kỷ niệm thời đi học của mình. Giọng cô trầm ấm, chậm rãi, khiến cả lớp chăm chú lắng nghe. Những câu chuyện ấy không lớn lao, nhưng lại khiến chúng tôi cảm thấy cô không chỉ là giáo viên mà còn như một người thân luôn ở bên. Hai năm học trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Từng ngày đến lớp, chúng tôi dần quen với hình ảnh cô trong chiếc áo sơ mi giản dị, chiếc quần kaki quen thuộc, tay cầm viên phấn trắng. Có những lúc nhìn cô lặng lẽ viết bảng, tôi chợt nhận ra rằng những điều bình dị ấy lại trở thành ký ức đẹp nhất. Thời gian rồi sẽ trôi đi, chúng tôi sẽ rời xa lớp học, nhưng hình ảnh cô Hằng vẫn sẽ ở lại trong lòng. Cô không chỉ dạy chúng tôi những con số mà còn giúp chúng tôi trưởng thành hơn, biết cố gắng và biết trân trọng những điều giản dị.

Đối với tôi, cô Hằng giống như một ánh nắng nhẹ nhàng của tuổi học trò, không chói chang nhưng ấm áp, không ồn ào nhưng bền bỉ. Hai năm gắn bó có thể không dài, nhưng đủ để tôi hiểu rằng có những người thầy, chỉ cần xuất hiện thôi cũng đã để lại dấu ấn sâu sắc. Mai này khi rời xa mái trường, có lẽ tôi sẽ nhớ nhất hình ảnh cô đứng trên bục giảng, giọng nói dịu dàng vang lên trong lớp học yên tĩnh. Và mỗi khi nhớ lại, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác biết ơn , nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, như chính tình cảm tôi dành cho cô.

Có những con người mà cuộc đời của họ đã trở thành ánh sáng dẫn đường cho cả dân tộc. Mỗi khi nhắc đến lãnh tụ Hồ Chí Minh, trong lòng tôi lại dâng lên niềm kính yêu và xúc động khó tả. Người không chỉ là vị anh hùng giải phóng dân tộc mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và sự hi sinh thầm lặng. Đặc biệt, sự kiện Người rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước luôn khiến tôi lặng đi trong suy nghĩ. Đó không chỉ là một chuyến đi của một con người, mà là bước ngoặt mở ra tương lai cho cả đất nước. Nghĩ đến khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được trong đó bao nhiêu nỗi nhớ, bao nhiêu quyết tâm và bao nhiêu tình yêu dành cho Tổ quốc. Quê hương Nghệ An với những cánh đồng lộng gió, những hàng tre xanh rì rào, những mái nhà đơn sơ đã nuôi dưỡng tuổi thơ của Bác. Ở đó có gia đình thân yêu, có tình làng nghĩa xóm ấm áp, có bao kỷ niệm bình dị mà sâu sắc. Đối với mỗi con người, quê hương luôn là nơi bình yên nhất, là điểm tựa của tâm hồn. Thế nhưng, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành năm ấy đã quyết định rời xa tất cả. Người ra đi không phải vì muốn tìm cuộc sống đủ đầy cho riêng mình, mà vì nỗi đau mất nước đang day dứt trong tim. Tôi hình dung buổi sáng nơi bến cảng, con tàu chuẩn bị rời bến, gió biển thổi nhẹ, lòng Người chắc hẳn trĩu nặng. Rời quê hương là rời vòng tay gia đình, rời những kỷ niệm thân thương, rời cả tuổi trẻ bình yên. Nhưng vượt lên trên nỗi lưu luyến ấy là một khát vọng lớn lao – khát vọng tìm con đường giải phóng dân tộc. Quyết định ra đi ấy thể hiện ý chí phi thường của một con người yêu nước sâu sắc. Khi đất nước chìm trong bóng tối nô lệ, Người không chấp nhận sống cuộc đời bình thường. Hai bàn tay trắng, không tiền bạc, không người thân bên cạnh, Người bước lên con tàu với hành trang duy nhất là niềm tin và lòng yêu nước. Tôi cảm thấy vô cùng khâm phục, bởi không phải ai cũng đủ dũng cảm rời bỏ vùng an toàn để dấn thân vào hành trình đầy gian truân. Bác ra đi, mang theo nỗi đau của dân tộc và khát vọng độc lập cháy bỏng. Những năm tháng bôn ba nơi đất khách chắc hẳn đầy thử thách. Người đã làm nhiều công việc vất vả, sống cuộc đời của một người lao động bình thường để học hỏi và tìm con đường cứu nước. Có lúc là phụ bếp, khi lại làm công nhân, khi là người quét tuyết… Mỗi công việc đều chất chứa mồ hôi và sự kiên trì. Tôi xúc động khi nghĩ rằng trong những đêm nơi đất lạ, Bác vẫn luôn hướng về Tổ quốc, vẫn đau đáu nghĩ về vận mệnh dân tộc. Nỗi nhớ quê hương chắc hẳn luôn hiện hữu, nhưng Người đã gạt đi để tiếp tục hành trình của mình. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy đã làm nên một con người vĩ đại. Sự kiện Bác rời quê hương giống như ngọn lửa được thắp lên trong đêm tối. Từ bước chân ấy, con đường giải phóng dân tộc dần được mở ra. Người đã tìm thấy ánh sáng cho cách mạng Việt Nam, đưa dân tộc thoát khỏi xiềng xích nô lệ. Nghĩ đến điều đó, tôi càng cảm nhận rõ hơn ý nghĩa lớn lao của chuyến ra đi năm ấy. Nếu không có quyết định dũng cảm đó, lịch sử đất nước có lẽ đã rẽ sang một hướng khác. Hình ảnh Bác rời bến cảng ra đi tìm đường cứu nước luôn in sâu trong tâm trí tôi như một bức tranh đầy xúc động. Đó là hình ảnh của một con người giản dị nhưng mang trong mình khát vọng lớn lao, sẵn sàng hi sinh hạnh phúc riêng vì độc lập của dân tộc. Mỗi lần nghĩ đến, tôi lại thấy lòng mình dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Cuộc đời và sự ra đi của Bác nhắc nhở tôi rằng: tình yêu quê hương không chỉ nằm ở lời nói mà còn ở hành động. Từ bước chân của Người, tôi hiểu rằng mỗi thế hệ hôm nay cần sống có trách nhiệm hơn, học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hi sinh của cha ông. Và trong trái tim tôi, hình ảnh vị lãnh tụ kính yêu ấy sẽ mãi tỏa sáng như ngọn đuốc dẫn đường, truyền thêm niềm tin và động lực để tôi cố gắng mỗi ngày.

Trong dòng chảy lặng lẽ của những ký ức gia đình và tình người, tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương gợi lên một cảm xúc thật sâu lắng về những con người sống âm thầm mà giàu yêu thương. Không phải là những nhân vật lớn lao hay những sự kiện kịch tính, tác phẩm chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh rất đỗi bình dị: một người phụ nữ lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, ngày này qua ngày khác. Dì Bảy hiện lên như một nét chấm nhẹ nhưng bền bỉ trong bức tranh đời sống, gợi nhắc ta về những hi sinh không lời mà ta dễ dàng bỏ quên. Có lẽ, trong cuộc đời mỗi người, đều từng bắt gặp những bóng dáng như thế , lặng lẽ chăm lo, lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ dành hết yêu thương mà không mong nhận lại. Chính sự thầm lặng ấy lại mang một sức lay động sâu xa, khiến người đọc không khỏi bâng khuâng khi nhận ra rằng, đôi khi những điều lớn lao nhất lại được tạo nên từ những hi sinh nhỏ bé nhất. Và dì Bảy, với dáng ngồi trước hiên nhà, đã trở thành biểu tượng của tình thương bền bỉ, của sự hi sinh lặng thầm mà vô cùng cao đẹp. Dì Bảy hiện ra với dáng vẻ quen thuộc của những người phụ nữ miền quê: giản dị, ít nói và luôn lặng lẽ. Dì không có những hành động ồn ào, cũng không cần ai phải chú ý, nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp riêng. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà trở thành một thói quen, một nếp sống đã ăn sâu vào tâm hồn. Dì ngồi đó, như đang chờ đợi, như đang dõi theo những bước chân thân quen, như giữ lại hơi ấm của gia đình. Cái dáng ngồi ấy không chỉ đơn giản là sự chờ đợi mà còn thể hiện sự thủy chung, bền bỉ và tình cảm sâu nặng. Dì chờ đợi trong im lặng, không trách móc, không than phiền, chỉ lặng lẽ như cơn gió chiều thoảng qua, nhưng lại khiến người đọc cảm thấy xúc động vô cùng. Sự hi sinh của dì Bảy nằm chính ở sự im lặng ấy. Dì chấp nhận một cuộc sống giản dị, thiệt thòi, dành hết tình cảm cho người khác mà quên đi bản thân mình. Thời gian trôi qua, tuổi già đến, nhưng dì vẫn giữ thói quen ngồi trước hiên nhà. Đó không chỉ là hành động lặp lại mỗi ngày mà còn là minh chứng cho một tấm lòng bền bỉ. Dì không nói về nỗi cô đơn, không kể về những mong chờ, nhưng người đọc vẫn cảm nhận được những nỗi niềm sâu kín. Dáng ngồi của dì gợi lên cảm giác vừa bình yên, vừa man mác buồn, như chứa đựng cả một đời hi sinh âm thầm. Hình ảnh dì Bảy khiến ta liên tưởng đến biết bao người phụ nữ trong cuộc sống, những người mẹ, người bà, người dì luôn âm thầm chăm lo cho gia đình. Họ không cần lời khen, cũng không mong được ghi nhận, chỉ mong những người thân được bình yên. Chính vì thế, sự hi sinh của dì Bảy không chỉ mang ý nghĩa riêng mà còn đại diện cho vẻ đẹp chung của những con người sống vì người khác. Đó là vẻ đẹp giản dị nhưng bền vững, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khiến người đọc càng suy ngẫm càng thấm thía. Khép lại tản văn, hình ảnh dì Bảy vẫn còn đọng lại trong lòng người đọc như một dấu lặng đầy cảm xúc. Dáng người ngồi trước hiên nhà tưởng chừng bình thường nhưng lại chứa đựng cả một đời yêu thương và hi sinh. Dì Bảy đã trở thành biểu tượng cho những con người sống lặng thầm mà cao đẹp. Qua đó, ta hiểu rằng trong cuộc sống, những điều đáng trân trọng nhất không phải là những gì ồn ào, mà chính là những hi sinh âm thầm, bền bỉ theo năm tháng. Và hình ảnh dì Bảy sẽ còn mãi như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về tình thương và sự hi sinh vô điều kiện.