Ngô Bảo Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Bảo Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tiết kiệm thời gian giúp cân bằng việc học và các hoạt động khác để phát triển toàn diện.


Tiết kiệm thời gian giúp cân bằng việc học và các hoạt động khác để phát triển toàn diện.


Tiết kiệm thời gian giúp cân bằng việc học và các hoạt động khác để phát triển toàn diện.


Phần Lời ​. Bài Làm: ​​Trong cuộc đời mỗi người, sẽ có những nỗi buồn trở thành một dấu mốc, dạy cho ta những bài học sâu sắc. Đối với tôi, trải nghiệm buồn và ý nghĩa nhất chính là sự ra đi bất ngờ của chú mèo cam tên là Milo, một thành viên mang lại niềm vui suốt hai năm. ​Milo là một chú mèo mập mạp với bộ lông màu vàng cam rực rỡ, đôi mắt tròn xoe như hai viên bi ve lấp lánh và tính cách vô cùng quấn quýt. Mỗi sáng, chú đều cọ đầu vào chân tôi để đánh thức, và mỗi tối, chú cuộn tròn bên cạnh tôi như một cục bông nhỏ. Tình cảm tôi dành cho Milo là sự hồn nhiên, vô điều kiện, và tôi luôn nghĩ rằng chú sẽ mãi ở bên. ​Sự việc xảy ra vào một buổi chiều thứ Bảy. Tôi mải chơi điện tử, quên đóng cửa sổ ban công như mọi khi. Đến lúc tôi nhớ ra, đã là hoàng hôn, và một khoảng trống lạnh lẽo thế chỗ cho hình bóng thân thuộc của Milo trên chiếc ghế dài. Tôi hoảng loạn đi tìm khắp nhà, gọi tên chú đến khản cổ, rồi chạy ra ngõ, hỏi thăm từng người hàng xóm. Suốt mấy ngày sau, tôi vẫn dán thông báo tìm mèo, vẫn ngóng trông ở cổng, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Mỗi ngày trôi qua, nỗi hụt hẫng càng lớn, và tôi phải chấp nhận rằng Milo đã đi thật rồi. ​Sự mất mát này đã khiến tôi đau buồn rất lâu, nhưng chính nó lại mang đến một bài học đắt giá. Tôi nhận ra rằng yêu thương là trách nhiệm giữ gìn. Dù Milo không còn nữa, nhưng bài học về sự trân trọng và trách nhiệm mà chú để lại sẽ theo tôi suốt cuộc đời.

Câu 1 Thể loại: Truyện đồng thoại. Câu 2 Hoàn cảnh: Hè nắng lửa, mưa dông (khắc nghiệt). Câu 3 02 Từ láy: Xù xì (gồ ghề, thô ráp), lồng lộng (rộng lớn, thoáng đãng). Câu 4 Đặc điểm: Nhân vật được nhân hóa (có cảm xúc, suy nghĩ, quá trình trưởng thành như con người). Câu 5 Bài học: Dũng cảm tự lập, bước ra khỏi vùng an toàn để trưởng thành.

Câu 1 Thể loại: Truyện đồng thoại. Câu 2 Hoàn cảnh: Hè nắng lửa, mưa dông (khắc nghiệt). Câu 3 02 Từ láy: Xù xì (gồ ghề, thô ráp), lồng lộng (rộng lớn, thoáng đãng). Câu 4 Đặc điểm: Nhân vật được nhân hóa (có cảm xúc, suy nghĩ, quá trình trưởng thành như con người). Câu 5 Bài học: Dũng cảm tự lập, bước ra khỏi vùng an toàn để trưởng thành.

Câu 1 Thể loại: Truyện đồng thoại. Câu 2 Hoàn cảnh: Hè nắng lửa, mưa dông (khắc nghiệt). Câu 3 02 Từ láy: Xù xì (gồ ghề, thô ráp), lồng lộng (rộng lớn, thoáng đãng). Câu 4 Đặc điểm: Nhân vật được nhân hóa (có cảm xúc, suy nghĩ, quá trình trưởng thành như con người). Câu 5 Bài học: Dũng cảm tự lập, bước ra khỏi vùng an toàn để trưởng thành.

​CÂU 1 ​Thói bắt chước là một rào cản lớn trên con đường phát triển và khẳng định giá trị của mỗi cá nhân. Khi ta luôn cố gắng sao chép hành động, phong cách của người khác, điều đầu tiên bị đánh mất chính là cá tính và bản sắc độc đáo của riêng mình. Sự sao chép này dần triệt tiêu khả năng tư duy độc lập và óc sáng tạo vốn có, khiến con người trở nên thụ động và dễ dàng đi theo số đông mà không có sự phản biện. Hơn nữa, việc bắt chước thiếu chọn lọc có thể dẫn đến những hành động sai lầm hoặc không phù hợp với hoàn cảnh cá nhân, gây ra thất bại không đáng có. Cuộc sống chỉ thực sự ý nghĩa khi ta dám sống thật với những điều thuộc về mình, không phải trở thành bản sao mờ nhạt của người khác. Do đó, mỗi người cần dũng cảm tìm kiếm và phát triển lối đi riêng, tự tin khẳng định giá trị bản thân. ​CÂU 2. ​Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, ai cũng lưu giữ cho mình những trải nghiệm đáng nhớ, nhưng chuyến đi tình nguyện đến vùng núi nghèo thuộc tỉnh Hà Giang vào năm ngoái đã trở thành một dấu ấn sâu sắc, thay đổi toàn bộ cách em nhìn nhận về ý nghĩa cuộc sống. ​ ​Chuyến đi diễn ra vào đợt nghỉ hè, khi em và nhóm bạn cùng tham gia chương trình "Áo ấm vùng cao". Chúng em đến một bản làng nhỏ hẻo lánh, nơi cuộc sống thiếu thốn mọi thứ, từ điện, nước sạch đến trường lớp khang trang. Điều chạm đến em nhất là ánh mắt ngây thơ nhưng chất chứa nỗi vất vả của những đứa trẻ. Dù còn nhỏ tuổi, các em đã phải phụ giúp gia đình bằng những công việc nặng nhọc, và niềm vui lớn nhất chỉ đơn giản là được cầm trên tay một chiếc bút chì màu hay một quyển vở mới. ​Trong suốt ba ngày ở đó, em và nhóm đã cùng nhau dọn dẹp, dựng nhà vệ sinh, phát chăn ấm và tổ chức các buổi dạy học ngoại khóa đơn giản. Em nhớ mãi hình ảnh một bé gái tên Mai, em ấy luôn cười rạng rỡ dù bàn tay nhỏ bé nứt nẻ vì lạnh. Khi em tặng Mai chiếc áo len màu đỏ và một hộp sữa, em ấy ôm chặt lấy món quà và nói lời cảm ơn bằng giọng lí nhí. Khoảnh khắc ấy, em đã nhận ra rằng hạnh phúc không phải là sở hữu nhiều, mà là được cho đi và cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị. ​Sự kiên cường, lạc quan và lòng biết ơn của những con người nơi đây khiến em vô cùng xúc động. Em chợt thấy những than phiền nhỏ nhặt của mình về vật chất trước đây thật vô nghĩa. Chuyến đi đã giúp em đối diện với một cuộc sống hoàn toàn khác, một cuộc sống mà giá trị không được đo bằng tiền bạc mà bằng tình người và sự sẻ chia. ​ ​Trải nghiệm tình nguyện này không chỉ là một kỷ niệm mà còn là bài học lớn về lòng nhân ái, sự sẻ chia và lòng biết ơn sâu sắc. Chuyến đi đã giúp em trưởng thành hơn, biết trân trọng những gì mình đang có và nuôi dưỡng mong muốn được cống hiến nhiều hơn cho cộng đồng. Em hiểu rằng, ý nghĩa đích thực của cuộc sống nằm ở việc ta tạo ra giá trị cho người khác và làm cuộc sống xung quanh mình tốt đẹp hơn.

Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba. ​Câu 2: Hai từ láy trong câu chuyện là: khấp khởi, líu lo. ​Câu 3: Câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại. ​Câu 4: Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. ​Câu 5: Bài học rút ra cho bản thân là: Cần phải biết rèn luyện để có được tài năng và giá trị độc đáo của riêng mình, không nên sống bằng sự bắt chước hoặc sự huênh hoang giả tạo

Phần II .Tư luận :Trả lời:

Bài làm ​Mỗi giờ học STEM đều là một chuyến phiêu lưu thú vị. Trong số các dự án đã tham gia, em đặc biệt yêu thích thử thách làm mô hình cầu Tháp Eiffel bằng vật liệu tái chế. Đây là một hoạt động đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và quan trọng nhất là áp dụng kiến thức kỹ thuật vào thực tế, giúp em hiểu hơn về sự vững chắc của các công trình kiến trúc. ​ ​Nhiệm vụ của nhóm em là xây dựng một mô hình tháp có độ cao tối thiểu 30cm, chỉ dùng que kem và keo dán. Đầu tiên, chúng em bàn bạc và quyết định áp dụng cấu trúc hình tam giác cho chân tháp, vì thầy giáo đã dạy rằng hình tam giác là hình khối vững chắc và chịu lực tốt nhất trong xây dựng. Chúng em đã đo đạc, cắt dán từng chiếc que kem nhỏ, nối chúng lại với nhau thành các khung hình tam giác liên kết. ​Quá trình xây dựng cần sự tập trung cao độ, chỉ cần một mối dán sai lệch là có thể làm tháp bị đổ. Chúng em phải chờ keo khô hoàn toàn trước khi xây tiếp lên tầng trên. Sau nhiều giờ kiên trì, cuối cùng, mô hình Tháp Eiffel bằng que kem của nhóm em đã hoàn thành, đứng vững chãi trên bàn. Mô hình không chỉ đẹp mà còn rất chắc chắn, vượt qua bài kiểm tra chịu đựng một chiếc điện thoại đặt trên đỉnh. ​ ​Trải nghiệm làm mô hình tháp bằng que kem là một bài học STEM vô cùng ý nghĩa. Em đã học được rằng kiến thức về cấu trúc và chịu lực không chỉ có trong sách vở mà còn có thể áp dụng ngay trong những vật liệu đơn giản nhất. Hoạt động này đã giúp em rèn luyện tính kiên nhẫn, tinh thần đồng đội và niềm hứng thú với các lĩnh vực kỹ thuật.