Nguyễn Bùi Hương Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bùi Hương Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn bản “Hoa rừng” đã để lại ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp của nhân vật Phước – một nữ giao liên dũng cảm và giàu lòng nhân ái. Ban đầu, một số chiến sĩ hiểu lầm và cho rằng cô thiếu tôn trọng vì không cho họ nghỉ ngơi. Tuy nhiên, khi biết được trước đó Phước đã băng rừng, vượt mưa bom bão đạn để dẫn đường cho đơn vị khác đến nơi an toàn, họ mới thực sự cảm phục cô. Tác giả đã khắc họa Phước không chỉ gan dạ, trách nhiệm mà còn rất giản dị, khiêm tốn. Chi tiết cô hái hoa rừng để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên mới cho thấy tâm hồn tinh tế, yêu cái đẹp và luôn nghĩ đến tập thể. Đặc biệt, khi được xin lỗi, Phước không hề giận mà còn ngạc nhiên, thể hiện sự bao dung và vị tha. Qua đó, văn bản ca ngợi vẻ đẹp của người phụ nữ trong kháng chiến và gửi gắm bài học về sự thấu hiểu, tôn trọng người khác.


Câu 2

Trong cuộc sống, không ít lần chúng ta vội vàng đánh giá người khác chỉ dựa trên những gì mình nhìn thấy. Câu chuyện trong văn bản “Hoa rừng” đã cho thấy vì thiếu sự cảm thông mà các chiến sĩ đã hiểu lầm và có thái độ chưa đúng với Phước. Từ đó, ta có thể thấy vấn đề thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận người xung quanh là một thực trạng đáng suy nghĩ.

Cảm thông là khả năng thấu hiểu và chia sẻ với hoàn cảnh, suy nghĩ, cảm xúc của người khác. Khi thiếu cảm thông, con người dễ trở nên ích kỉ, phiến diện và vội vàng phán xét. Trong văn bản, vì mệt mỏi và chưa hiểu rõ công việc của Phước, các chiến sĩ đã cho rằng cô không tôn trọng họ. Chỉ đến khi biết được sự hi sinh thầm lặng của cô, họ mới nhận ra sai lầm của mình. Điều đó cho thấy nếu không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, ta rất dễ hiểu sai và làm tổn thương họ.

Trong thực tế, hiện tượng thiếu cảm thông vẫn diễn ra khá phổ biến. Có người chỉ nhìn vào kết quả mà không hiểu quá trình cố gắng của người khác. Có người buông lời chê trách khi chưa biết hết sự thật. Thậm chí, trên mạng xã hội, nhiều người sẵn sàng chỉ trích, công kích người khác mà không cần tìm hiểu kĩ sự việc. Những hành động ấy không chỉ gây tổn thương cho người bị đánh giá mà còn làm xã hội trở nên lạnh lùng, thiếu tình người.

Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện sự lắng nghe và thấu hiểu. Trước khi nhận xét ai đó, hãy suy nghĩ kĩ và đặt mình vào vị trí của họ. Đồng thời, cần học cách xin lỗi khi mắc sai lầm, giống như các chiến sĩ trong câu chuyện. Khi biết cảm thông và tôn trọng lẫn nhau, các mối quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn, và cuộc sống cũng sẽ ấm áp, nhân văn hơn.


Câu 1

Văn bản “Hoa rừng” đã để lại ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp của nhân vật Phước – một nữ giao liên dũng cảm và giàu lòng nhân ái. Ban đầu, một số chiến sĩ hiểu lầm và cho rằng cô thiếu tôn trọng vì không cho họ nghỉ ngơi. Tuy nhiên, khi biết được trước đó Phước đã băng rừng, vượt mưa bom bão đạn để dẫn đường cho đơn vị khác đến nơi an toàn, họ mới thực sự cảm phục cô. Tác giả đã khắc họa Phước không chỉ gan dạ, trách nhiệm mà còn rất giản dị, khiêm tốn. Chi tiết cô hái hoa rừng để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên mới cho thấy tâm hồn tinh tế, yêu cái đẹp và luôn nghĩ đến tập thể. Đặc biệt, khi được xin lỗi, Phước không hề giận mà còn ngạc nhiên, thể hiện sự bao dung và vị tha. Qua đó, văn bản ca ngợi vẻ đẹp của người phụ nữ trong kháng chiến và gửi gắm bài học về sự thấu hiểu, tôn trọng người khác.


Câu 2

Trong cuộc sống, không ít lần chúng ta vội vàng đánh giá người khác chỉ dựa trên những gì mình nhìn thấy. Câu chuyện trong văn bản “Hoa rừng” đã cho thấy vì thiếu sự cảm thông mà các chiến sĩ đã hiểu lầm và có thái độ chưa đúng với Phước. Từ đó, ta có thể thấy vấn đề thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận người xung quanh là một thực trạng đáng suy nghĩ.

Cảm thông là khả năng thấu hiểu và chia sẻ với hoàn cảnh, suy nghĩ, cảm xúc của người khác. Khi thiếu cảm thông, con người dễ trở nên ích kỉ, phiến diện và vội vàng phán xét. Trong văn bản, vì mệt mỏi và chưa hiểu rõ công việc của Phước, các chiến sĩ đã cho rằng cô không tôn trọng họ. Chỉ đến khi biết được sự hi sinh thầm lặng của cô, họ mới nhận ra sai lầm của mình. Điều đó cho thấy nếu không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, ta rất dễ hiểu sai và làm tổn thương họ.

Trong thực tế, hiện tượng thiếu cảm thông vẫn diễn ra khá phổ biến. Có người chỉ nhìn vào kết quả mà không hiểu quá trình cố gắng của người khác. Có người buông lời chê trách khi chưa biết hết sự thật. Thậm chí, trên mạng xã hội, nhiều người sẵn sàng chỉ trích, công kích người khác mà không cần tìm hiểu kĩ sự việc. Những hành động ấy không chỉ gây tổn thương cho người bị đánh giá mà còn làm xã hội trở nên lạnh lùng, thiếu tình người.

Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện sự lắng nghe và thấu hiểu. Trước khi nhận xét ai đó, hãy suy nghĩ kĩ và đặt mình vào vị trí của họ. Đồng thời, cần học cách xin lỗi khi mắc sai lầm, giống như các chiến sĩ trong câu chuyện. Khi biết cảm thông và tôn trọng lẫn nhau, các mối quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn, và cuộc sống cũng sẽ ấm áp, nhân văn hơn.


Câu 1:

Sau khi đọc bài thơ “Mùa cỏ nở hoa”, em cảm thấy vô cùng xúc động và lắng lại trước tình mẫu tử thiêng liêng mà tác giả gửi gắm. Hình ảnh người mẹ được ví như cánh đồng rộng lớn, còn con là cỏ non lớn lên trong lòng mẹ đã gợi cho em cảm giác ấm áp và bình yên. Cánh đồng ấy tuy “chẳng đủ rộng dài như sông bể” nhưng vẫn đủ bao dung để chở che, nuôi dưỡng và nâng đỡ cỏ lớn lên từng ngày. Qua những câu thơ nhẹ nhàng, giàu hình ảnh, em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng và tình yêu thương bền bỉ của mẹ. Mẹ không mong điều gì lớn lao, chỉ mong con “hồn nhiên mà lớn”, sống tốt và mang lại niềm vui cho đời. Bài thơ khiến em nghĩ nhiều hơn về mẹ của mình – người luôn âm thầm lo lắng, quan tâm từng bữa ăn, giấc ngủ cho em. Em nhận ra rằng mẹ chính là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời. Từ đó, em tự nhủ phải biết yêu thương, kính trọng và cố gắng học tập thật tốt để đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ.


Câu 2:

“Mẹ già như chuối chín cây/Gió lay mẹ rụng con thời mồ côi.”Câu ca dao xưa đã gợi lên hình ảnh người mẹ tảo tần, mong manh trước dòng chảy của thời gian và nhắc nhở mỗi chúng ta về sự quý giá của tình mẫu tử. Trong cuộc đời mỗi con người, mẹ luôn là điểm tựa yêu thương, là người hi sinh thầm lặng vì con. Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” cũng đã khắc họa vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẹ. Thế nhưng, đáng buồn thay, trong xã hội hiện nay vẫn còn không ít người sống vô tâm, chưa biết trân trọng và yêu thương cha mẹ mình.

Cha mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng và dành cho ta tất cả những gì tốt đẹp nhất. Từ khi ta còn thơ bé đến lúc trưởng thành, cha mẹ luôn âm thầm hi sinh: thức khuya dậy sớm, làm lụng vất vả chỉ mong con có cuộc sống đủ đầy. Tình yêu ấy không đòi hỏi sự đền đáp, chỉ mong con khôn lớn, nên người. Tuy nhiên, có một số người con khi trưởng thành lại trở nên thờ ơ, lạnh nhạt với chính cha mẹ mình. Có người cãi lời, hỗn hào; có người chỉ biết đòi hỏi vật chất mà không hiểu sự nhọc nhằn của cha mẹ; thậm chí có người bỏ mặc cha mẹ khi về già. Đó là những hành vi đáng phê phán, bởi nó đi ngược lại đạo lí “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta.

Sống vô tâm với cha mẹ không chỉ làm tổn thương tình cảm gia đình mà còn thể hiện sự suy giảm về đạo đức. Người không biết yêu thương, kính trọng cha mẹ thì khó có thể sống có trách nhiệm và nhân ái với xã hội. Ngược lại, những người con hiếu thảo, biết quan tâm, chăm sóc cha mẹ luôn được mọi người yêu quý và trân trọng.

Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ như lễ phép, vâng lời, chia sẻ việc nhà, quan tâm khi cha mẹ mệt mỏi. Hãy cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người có ích. Đừng đợi đến khi mất đi mới nhận ra giá trị của tình mẹ. Tình mẫu tử là món quà vô giá, và chỉ khi biết trân trọng, gìn giữ, ta mới không phải hối tiếc về sau.

Hương Giang tham khảo bài làm dài và chi tiết hơn (đúng mức độ lớp 8 nhé):


Câu 1:

Sau khi đọc bài thơ “Mùa cỏ nở hoa”, em cảm thấy vô cùng xúc động và lắng lại trước tình mẫu tử thiêng liêng mà tác giả gửi gắm. Hình ảnh người mẹ được ví như cánh đồng rộng lớn, còn con là cỏ non lớn lên trong lòng mẹ đã gợi cho em cảm giác ấm áp và bình yên. Cánh đồng ấy tuy “chẳng đủ rộng dài như sông bể” nhưng vẫn đủ bao dung để chở che, nuôi dưỡng và nâng đỡ cỏ lớn lên từng ngày. Qua những câu thơ nhẹ nhàng, giàu hình ảnh, em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng và tình yêu thương bền bỉ của mẹ. Mẹ không mong điều gì lớn lao, chỉ mong con “hồn nhiên mà lớn”, sống tốt và mang lại niềm vui cho đời. Bài thơ khiến em nghĩ nhiều hơn về mẹ của mình – người luôn âm thầm lo lắng, quan tâm từng bữa ăn, giấc ngủ cho em. Em nhận ra rằng mẹ chính là điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời. Từ đó, em tự nhủ phải biết yêu thương, kính trọng và cố gắng học tập thật tốt để đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ.


Câu 2:

“Mẹ già như chuối chín cây/Gió lay mẹ rụng con thời mồ côi.”Câu ca dao xưa đã gợi lên hình ảnh người mẹ tảo tần, mong manh trước dòng chảy của thời gian và nhắc nhở mỗi chúng ta về sự quý giá của tình mẫu tử. Trong cuộc đời mỗi con người, mẹ luôn là điểm tựa yêu thương, là người hi sinh thầm lặng vì con. Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” cũng đã khắc họa vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẹ. Thế nhưng, đáng buồn thay, trong xã hội hiện nay vẫn còn không ít người sống vô tâm, chưa biết trân trọng và yêu thương cha mẹ mình.

Cha mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng và dành cho ta tất cả những gì tốt đẹp nhất. Từ khi ta còn thơ bé đến lúc trưởng thành, cha mẹ luôn âm thầm hi sinh: thức khuya dậy sớm, làm lụng vất vả chỉ mong con có cuộc sống đủ đầy. Tình yêu ấy không đòi hỏi sự đền đáp, chỉ mong con khôn lớn, nên người. Tuy nhiên, có một số người con khi trưởng thành lại trở nên thờ ơ, lạnh nhạt với chính cha mẹ mình. Có người cãi lời, hỗn hào; có người chỉ biết đòi hỏi vật chất mà không hiểu sự nhọc nhằn của cha mẹ; thậm chí có người bỏ mặc cha mẹ khi về già. Đó là những hành vi đáng phê phán, bởi nó đi ngược lại đạo lí “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta.

Sống vô tâm với cha mẹ không chỉ làm tổn thương tình cảm gia đình mà còn thể hiện sự suy giảm về đạo đức. Người không biết yêu thương, kính trọng cha mẹ thì khó có thể sống có trách nhiệm và nhân ái với xã hội. Ngược lại, những người con hiếu thảo, biết quan tâm, chăm sóc cha mẹ luôn được mọi người yêu quý và trân trọng.

Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ như lễ phép, vâng lời, chia sẻ việc nhà, quan tâm khi cha mẹ mệt mỏi. Hãy cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người có ích. Đừng đợi đến khi mất đi mới nhận ra giá trị của tình mẹ. Tình mẫu tử là món quà vô giá, và chỉ khi biết trân trọng, gìn giữ, ta mới không phải hối tiếc về sau.

Câu 1:

- Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật

Câu 2:

-Trợ từ là: "kìa"

-Từ tượng hình: "cheo leo"

Câu 3:

- Các từ ngữ, hình ảnh miêu tả thái độ của tác giả "ghé mắt, trông ngang, kìa, cheo leo"

- Đây là thái độ ngạo mạn, giễu cợt, khinh thường đối với tên tướng giặc bại trận Sầm Nghi Đống. Bà không coi sự nghiệp của một kẻ xâm lược là đáng kính trọng , thể hiện bản lĩnh, cá tính mạnh mẽ của nữ sĩ.

Câu 4:

Trong đoạn thơ tác dụng đã sử dụng rất thành công biện pháp tu từ đảo ngữ, ở câu : "ghé mặt trông ngang" lên đầu câu.

Tác dụng:

-Biệp pháp tu từ khiến cho đoạn thơ trở nên gợi hình gợi cảm và tạo sự hấp dẫn cho người đọc

-Đồng thời nhấn mạnh thái độ nhìn đầy khinh mạn, bất kính của tác giả ngay từ câu thơ đầu. Giọng thơ trào phúng, mỉa mai làm nổi bật chủ đề của bài thơ.

- Phép tu từ làm nổi bật con mắt châm biếm của Hồ Xuân Hương.

Câu 5:

Thông điệp chính mà Hồ Xuân Hương muốn gửi gắm qua bài thơ là sự khinh bỉ đối với những kẻ xâm lược, dù có đền thờ to lớn đến đâu thì sự nghiệp đó cũng thật hèn mọn, đáng cười. Bài thơ còn thể hiện tư tưởng bình đẳng nam nữ, phá vỡ những quan niệm phong kiến trọng nam khinh nữ, khẳng định tài năng và khát vọng lập nên sự nghiệp anh hùng của người phụ nữ.