Nguyễn Đặng Hải Dương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đặng Hải Dương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1.



Văn bản “Hoa rừng” đã khắc họa vẻ đẹp đáng trân trọng của nhân vật Phước – một nữ giao liên dũng cảm và giàu lòng nhân hậu. Trong hoàn cảnh chiến tranh gian khổ, cô không ngại khó khăn, hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường cho các chiến sĩ. Dù bị hiểu lầm và có lúc bị thiếu tôn trọng, Phước vẫn lặng lẽ, tận tụy làm tròn trách nhiệm của mình. Hình ảnh cô gái ngồi trên mỏm đá, ăn vội miếng sắn luộc và nhặt lá khô lót chỗ ngồi thể hiện sự giản dị, chịu đựng gian khổ. Đặc biệt, khi được xin lỗi, cô chỉ nhẹ nhàng đáp lại: “Ở rứa mà giận chi, anh?”, cho thấy tấm lòng bao dung, vị tha. Qua nhân vật Phước, tác giả ca ngợi vẻ đẹp của người phụ nữ trong kháng chiến: anh dũng mà vẫn dịu dàng, mạnh mẽ nhưng đầy nhân hậu. Văn bản đồng thời gửi gắm thông điệp về sự cảm thông và trân trọng những con người thầm lặng hi sinh.





Câu 2.



Trong cuộc sống, thiếu cảm thông là một trong những nguyên nhân dẫn đến hiểu lầm và rạn nứt các mối quan hệ. Qua văn bản “Hoa rừng”, ta thấy các chiến sĩ ban đầu đã có cái nhìn thiếu tôn trọng và chưa thấu hiểu đối với Phước. Chỉ khi biết được những hi sinh thầm lặng của cô, họ mới nhận ra sai lầm của mình. Từ đó có thể thấy, việc đánh giá người khác một cách vội vàng là điều không nên.


Thiếu cảm thông thường xuất phát từ sự ích kỉ, chỉ nhìn nhận vấn đề từ góc độ của bản thân mà không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Khi không hiểu rõ lí do hay khó khăn mà người khác đang trải qua, ta dễ đưa ra những nhận xét phiến diện. Điều này không chỉ làm tổn thương người khác mà còn khiến bản thân trở nên nhỏ bé trong cách ứng xử.


Trong thực tế, không ít lần chúng ta vội trách móc bạn bè, người thân khi họ không đáp ứng mong muốn của mình. Nhưng nếu biết lắng nghe và chia sẻ, ta sẽ nhận ra mỗi người đều có những áp lực và nỗi niềm riêng. Sự cảm thông giúp con người xích lại gần nhau hơn, tạo nên sự gắn kết và tin tưởng.


Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện thái độ sống bao dung và biết suy nghĩ thấu đáo trước khi đánh giá ai đó. Hãy học cách lắng nghe nhiều hơn, nhìn nhận vấn đề đa chiều và sẵn sàng nhận lỗi khi mình sai. Khi biết cảm thông, ta không chỉ làm cho người khác ấm lòng mà còn hoàn thiện nhân cách của chính mình. Đó cũng là cách để xây dựng một môi trường sống nhân ái và tốt đẹp hơn.


Câu 1.

Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm).


Câu 2.

Nhân vật Phước hái hoa để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên mới tổ chức vào buổi tối.


Câu 3.

Nhân vật Phước được khắc họa với những phẩm chất đáng quý: +Dũng cảm, gan dạ (xuyên rừng trong mưa bão, bom đạn để dẫn đường). +Có trách nhiệm, tận tụy với nhiệm vụ. +Giản dị, khiêm tốn. +Dịu dàng, vị tha (không trách khi bị hiểu lầm).



Câu 4.

Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba.

Tác dụng: Giúp người kể chuyện có cái nhìn khách quan, bao quát toàn bộ câu chuyện và khắc họa rõ tâm lí, hành động của các nhân vật.


Câu 5.

Từ văn bản, em rút ra bài học rằng khi nhìn nhận và đánh giá người khác, chúng ta không nên vội vàng hay chỉ dựa vào vẻ bề ngoài. Cần tìm hiểu hoàn cảnh, suy nghĩ và hành động thực sự của họ. Sự thiếu cảm thông có thể dẫn đến hiểu lầm và làm tổn thương người khác. Vì vậy, mỗi người nên sống bao dung, biết lắng nghe và thấu hiểu. Có như vậy, các mối quan hệ mới trở nên tốt đẹp và bền vững.


Câu 1.


Sau khi đọc bài thơ “Mùa cỏ nở hoa”, em cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và ấm áp. Hình ảnh người mẹ được ví như cánh đồng rộng lớn, còn con là “cỏ nở hoa trong lòng mẹ” khiến em rất xúc động. Qua những câu thơ nhẹ nhàng, tha thiết, em thấy được sự bao dung, hi sinh và tình yêu thương vô điều kiện của mẹ dành cho con. Mẹ luôn mong con lớn lên hồn nhiên, trong sáng và sống tốt đẹp như những ngọn cỏ non xanh mát. Đặc biệt, hình ảnh “cỏ hát khúc mùa xuân” gợi cho em cảm giác vui tươi, tràn đầy sức sống, thể hiện niềm hạnh phúc của mẹ khi nhìn con trưởng thành. Bài thơ giúp em hiểu rằng hạnh phúc của mẹ thật giản dị, chỉ cần được ở bên và nhìn con khôn lớn. Từ đó, em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ nhiều hơn.

Câu 2.


Tình mẫu tử là một trong những tình cảm thiêng liêng và bền bỉ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa hình ảnh người mẹ hiền hậu, bao dung, luôn yêu thương và âm thầm nuôi dưỡng con như cánh đồng chở che cho những ngọn cỏ non. Thế nhưng trong xã hội hiện nay, vẫn có không ít người sống vô tâm, thờ ơ, thậm chí xem nhẹ công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.


Cha mẹ là những người đã hi sinh tuổi trẻ, thời gian và công sức để nuôi con khôn lớn. Từ những bữa ăn giản dị đến giấc ngủ chập chờn vì lo lắng cho con, tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương vô điều kiện. Vậy mà có những người con lớn lên lại tỏ ra lạnh nhạt, không quan tâm, không chia sẻ, thậm chí làm cha mẹ buồn lòng. Đó là biểu hiện của lối sống ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.


Sống vô tâm với cha mẹ không chỉ làm tổn thương tình cảm gia đình mà còn khiến con người đánh mất những giá trị đạo đức tốt đẹp. Một người không biết yêu thương, kính trọng cha mẹ thì khó có thể sống tử tế với người khác. Ngược lại, khi ta biết trân trọng tình mẫu tử, gia đình sẽ trở thành điểm tựa vững chắc, giúp ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.


Vì vậy, mỗi chúng ta cần ý thức rõ trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ như chăm ngoan, học tập tốt, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi và quan tâm, giúp đỡ cha mẹ trong cuộc sống hằng ngày. Đừng để đến khi mất đi rồi mới hối hận. Trân trọng và gìn giữ tình mẫu tử chính là cách để chúng ta sống đẹp và ý nghĩa hơn mỗi ngày.


Câu 1.

Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tự do (số chữ trong mỗi dòng không đều, không gò bó niêm luật).

Câu 2.

Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ (người đang trò chuyện, bộc lộ tình cảm với con qua lời “Con yêu ơi!”).

Câu 3.

Biện pháp tu từ được sử dụng là nhân hoá qua các từ: “cỏ thơm thảo”, “cỏ hát khúc mùa xuân”.

→ Tác dụng: Làm cho hình ảnh cỏ trở nên sinh động, có cảm xúc như con người; qua đó thể hiện niềm vui, sức sống tươi đẹp và tình yêu thương, niềm tự hào của người mẹ khi con trưởng thành.

Câu 4.

Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con lớn lên hồn nhiên, trong sáng, sống hiền hòa, đem lại niềm vui và làm đẹp cho cuộc đời, như cỏ non phủ xanh cánh đồng.

Câu 5.

Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử, em cần yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Em nên chăm ngoan, học tập tốt để mẹ vui lòng. Thường xuyên giúp mẹ làm việc nhà, quan tâm hỏi han khi mẹ mệt. Biết lắng nghe và chia sẻ với mẹ trong cuộc sống hằng ngày. Không làm mẹ buồn và luôn cố gắng sống tốt để xứng đáng với tình yêu thương của mẹ.


Bài Làm
Mỗi con người chúng ta được sinh ra và tồn tại trên thế giới này đều là một điều may mắn, mặc dù cuộc đời của mỗi người là hoàn toàn khác nhau song chúng ta có chung một trách nhiệm đó chính là trách nhiệm với cuộc đời của mình. Cuộc sống là của mình, mình phải có trách nhiệm chứ không thể phó thác cho ai khác, ngược lại, sống mà vô trách nhiệm với cuộc đời của chính mình thì thật không đáng sống, bởi thói vô trách nhiệm không chỉ gây hậu quả đối với cá nhân mà còn cả những người xung quanh và toàn thể xã hội.

"Vô trách nhiệm" chính là không có trách nhiệm, thói vô trách nhiệm của con người ở mức độ cá nhân là vô trách nhiệm với bản thân, cao hơn là vô trách nhiệm với những người thân, bạn bè và mọi người xung quanh, cuối cùng là sự vô trách nhiệm với xã hội mà chính mình đang tồn tại trong đó. Người vô trách nhiệm sẽ không chịu trách nhiệm về bất cứ một vấn đề gì trong cuộc sống cũng như công việc và sinh hoạt, họ luôn đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, né tránh và luôn ỷ lại, hoặc nếu có tiếp nhận họ cũng chỉ giải quyết theo cảm tính, làm qua loa cho có chứ thực sự không để tâm đến trách nhiệm của mình. Biểu hiện của thói vô trách nhiệm trong cuộc sống rất dễ nhận biết, thói hư tật xấu này như những cây cỏ dại, mọc lan rất nhanh và có thể tồn tại ở bất cứ nơi đâu, bất cứ con người và hoàn cảnh nào nếu như nơi đó có điều kiện cho chúng sinh sôi, nảy nở.

Một con người vô trách nhiệm sẽ không quan tâm tới chính bản thân mình về tất cả mọi mặt trong đời sống sinh hoạt hằng ngày cũng như công việc. Họ không quan tâm đến sức khỏe của chính mình, có ốm đau hay biểu hiện nguy hại gì cũng mặc kệ, không thăm khám hay kiểm tra tình hình sức khỏe cơ thể. Họ không có ý thức chăm sóc cho bản thân, vun vén cho công việc, ngược lại làm việc gì cũng cẩu thả, qua loa, thái độ miễn cưỡng cho xong chuyện, với bất cứ vấn đề gì xảy ra cũng buông thả, luôn có suy nghĩ "tới đâu hay tới đó". Đối với mọi người xung quanh, người vô trách nhiệm có thể vô tâm với chính người thân trong gia đình của mình, cha mẹ là người sinh ta ra nhưng đến khi ốm đau những người con lại đùn đẩy trách nhiệm trông nom cho nhau, không ai chịu chăm nom cha mẹ, ai cũng bày biện lý do để thoái thác trách nhiệm của mình.

Trách nhiệm của bạn bè với nhau là luôn giúp đỡ, động viên nhau cùng vươn lên nhưng với người vô trách nhiệm, họ lại thờ ơ trước khó khăn của bạn bè, không quan tâm hay nghĩ rằng mình phải có trách nhiệm động viên, an ủi trước nỗi đau thương của bạn. Với những vấn đề của cộng đồng, xã hội, người vô trách nhiệm dường như không quan tâm, không chú ý tới, tách biệt mình ra khỏi những hoạt động chung. Hoặc nếu có tham gia vào những công việc chung khi xảy ra sự cố, sai sót sẽ chối đẩy, không nhận lỗi sai, cố tình đẩy trách nhiệm cho người khác. Quả thực một người có thói vô trách nhiệm kéo theo sự xấu xa, suy đồi về mọi mặt. Không chỉ làm cho chính họ mất đi những giá trị đạo đức làm người, tha hóa chính nhân cách của mình mà ngược lại còn ảnh hưởng lớn đến mọi người xung quanh. Phải chung sống và làm việc cùng người vô trách nhiệm đồng nghĩa với việc họ phải chịu trách nhiệm và gánh hậu quả thay cho người đó, từ đó mà người vô trách nhiệm dần mất đi những mối quan hệ tốt đẹp với mọi người, bị mọi người chê trách, xa lánh. Vô trách nhiệm trong bất cứ nghề gì cũng khiến cho năng suất và chất lượng làm việc kém hiệu quả, kìm hãm sự phát triển chung của xã hội.

Thói vô trách nhiệm là thói xấu mà tất cả mọi người phải diệt trừ và tránh xa, chính cá nhân mỗi người phải có nhận thức rõ ràng về biểu hiện cũng như tác hại của thói vô trách nhiệm, đồng thời phải không ngừng đặt trách nhiệm của mình với cuộc sống lên hàng đầu. Với tất cả mọi vấn đề liên quan đến bản thân mình, ta đều phải đề cao trách nhiệm của mình trong đó, sống có trách nhiệm chính là sống có ý nghĩa.

Bài Làm
Mỗi con người chúng ta được sinh ra và tồn tại trên thế giới này đều là một điều may mắn, mặc dù cuộc đời của mỗi người là hoàn toàn khác nhau song chúng ta có chung một trách nhiệm đó chính là trách nhiệm với cuộc đời của mình. Cuộc sống là của mình, mình phải có trách nhiệm chứ không thể phó thác cho ai khác, ngược lại, sống mà vô trách nhiệm với cuộc đời của chính mình thì thật không đáng sống, bởi thói vô trách nhiệm không chỉ gây hậu quả đối với cá nhân mà còn cả những người xung quanh và toàn thể xã hội.

"Vô trách nhiệm" chính là không có trách nhiệm, thói vô trách nhiệm của con người ở mức độ cá nhân là vô trách nhiệm với bản thân, cao hơn là vô trách nhiệm với những người thân, bạn bè và mọi người xung quanh, cuối cùng là sự vô trách nhiệm với xã hội mà chính mình đang tồn tại trong đó. Người vô trách nhiệm sẽ không chịu trách nhiệm về bất cứ một vấn đề gì trong cuộc sống cũng như công việc và sinh hoạt, họ luôn đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, né tránh và luôn ỷ lại, hoặc nếu có tiếp nhận họ cũng chỉ giải quyết theo cảm tính, làm qua loa cho có chứ thực sự không để tâm đến trách nhiệm của mình. Biểu hiện của thói vô trách nhiệm trong cuộc sống rất dễ nhận biết, thói hư tật xấu này như những cây cỏ dại, mọc lan rất nhanh và có thể tồn tại ở bất cứ nơi đâu, bất cứ con người và hoàn cảnh nào nếu như nơi đó có điều kiện cho chúng sinh sôi, nảy nở.

Một con người vô trách nhiệm sẽ không quan tâm tới chính bản thân mình về tất cả mọi mặt trong đời sống sinh hoạt hằng ngày cũng như công việc. Họ không quan tâm đến sức khỏe của chính mình, có ốm đau hay biểu hiện nguy hại gì cũng mặc kệ, không thăm khám hay kiểm tra tình hình sức khỏe cơ thể. Họ không có ý thức chăm sóc cho bản thân, vun vén cho công việc, ngược lại làm việc gì cũng cẩu thả, qua loa, thái độ miễn cưỡng cho xong chuyện, với bất cứ vấn đề gì xảy ra cũng buông thả, luôn có suy nghĩ "tới đâu hay tới đó". Đối với mọi người xung quanh, người vô trách nhiệm có thể vô tâm với chính người thân trong gia đình của mình, cha mẹ là người sinh ta ra nhưng đến khi ốm đau những người con lại đùn đẩy trách nhiệm trông nom cho nhau, không ai chịu chăm nom cha mẹ, ai cũng bày biện lý do để thoái thác trách nhiệm của mình.

Trách nhiệm của bạn bè với nhau là luôn giúp đỡ, động viên nhau cùng vươn lên nhưng với người vô trách nhiệm, họ lại thờ ơ trước khó khăn của bạn bè, không quan tâm hay nghĩ rằng mình phải có trách nhiệm động viên, an ủi trước nỗi đau thương của bạn. Với những vấn đề của cộng đồng, xã hội, người vô trách nhiệm dường như không quan tâm, không chú ý tới, tách biệt mình ra khỏi những hoạt động chung. Hoặc nếu có tham gia vào những công việc chung khi xảy ra sự cố, sai sót sẽ chối đẩy, không nhận lỗi sai, cố tình đẩy trách nhiệm cho người khác. Quả thực một người có thói vô trách nhiệm kéo theo sự xấu xa, suy đồi về mọi mặt. Không chỉ làm cho chính họ mất đi những giá trị đạo đức làm người, tha hóa chính nhân cách của mình mà ngược lại còn ảnh hưởng lớn đến mọi người xung quanh. Phải chung sống và làm việc cùng người vô trách nhiệm đồng nghĩa với việc họ phải chịu trách nhiệm và gánh hậu quả thay cho người đó, từ đó mà người vô trách nhiệm dần mất đi những mối quan hệ tốt đẹp với mọi người, bị mọi người chê trách, xa lánh. Vô trách nhiệm trong bất cứ nghề gì cũng khiến cho năng suất và chất lượng làm việc kém hiệu quả, kìm hãm sự phát triển chung của xã hội.

Thói vô trách nhiệm là thói xấu mà tất cả mọi người phải diệt trừ và tránh xa, chính cá nhân mỗi người phải có nhận thức rõ ràng về biểu hiện cũng như tác hại của thói vô trách nhiệm, đồng thời phải không ngừng đặt trách nhiệm của mình với cuộc sống lên hàng đầu. Với tất cả mọi vấn đề liên quan đến bản thân mình, ta đều phải đề cao trách nhiệm của mình trong đó, sống có trách nhiệm chính là sống có ý nghĩa.