Lê Trần Ngọc Châu
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
thể thơ của văn bản là: thất ngôn bát cú đường luật
dấu hiệu nhận biết là số từ trên mỗi dòng thơ
câu 2
Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hằng ngày đạm bạc thanh cao của tác giả là
sử dụng những công cụ lao động dân dã: một mai, một cuốc, một cần câu.
Ăn những dân dã theo mùa: Thu ăn măng trúc giá.
Sinh hoạt tự nhiên, giản dị: xuân tắm hồ sen, tắm ao
Câu 3
Biện pháp tu từ liệt kê: một mai, một cuốc, một cần câu
Tác dụng
Nội dung: liệt kê những công cụ lao động quen thuộc của người nông dân cho thấy cuộc sống tử cung tự cấp, giản dị, gắn bó với ruộng vườn của Nguyễn bỉnh khiêm.
Nghệ thuật: điệp từ “ một” Kết hợp với phép liệt kê tạo nhịp điệu thong dong, thể hiện tư thế chủ động, phong thái ung dung, tự tại và sự kiên định với lối sống “ Nhàn” Của tác giả.
Câu 5
Từ văn bản trên em cảm nhận về vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn bỉnh Khiêm hiện lên ở sự thanh cao, không màng danh lợi. Giữa lúc xã hội nhiễu, ông chọn cách rời xa chốn trường “lao xao” để về với thiên nhiên, cuộc sống đời một lão nông Điền thực thụ. Nhân cách ấy còn nằm ở trí tuệ uyên thâm, thể hiện qua lối sống thuận theo tự nhiên, dân dã, tắm hồ sen, ao nhà nhưng tâm hồn luôn thảnh thơi, tự tại Ông không chỉ tìm thấy niềm vui trong lao động mà còn giữ được bản lĩnh, sự tỉnh táo trước những cám dỗ về vật chất. Đó chính là nhân cách của một bậc tài ẩn, vừa cao khiết, vừa trí tuệ
câu 4
Quan niệm giại- khôn có sự đảo ngược thú vị và đầy triết lý
Nơi vắng vẻ là nơi tĩnh tại, thiên nhiên, nơi con người được sống là chính mình, không màng danh lợi
Chốn lao xao là nơi cửa quyền, xô bồ, đầy dãy những toan tính và bon chen lộc
Điểm đặc biệt: cách nói ngược cho thấy sự tỉnh táo, bản lĩnh của nhà thơ khi tách mình ra khỏi vòng xoáy danh lợi để giữ gìn nhân cách cao khiết. Cái “dại ” của ông là cái dại của một bậc đại trí